“Không ngờ nơi ẩm ướt thế này, lại có củi khô để chúng ta nhóm lửa.” Hắn cho thêm củi vào, nhẹ nhàng lên tiếng.
“Có lửa thì có tác dụng gì chứ, không có đồn ăn, nước uống chúng ta vẫn cứ chết đói như thường.”
“A, ta có cách rồi. Hi hi, ma đầu sát nhân, gặp được ta coi như người có phúc!” Vừa nghĩ ra cách, trong lòng ta cực kỳ vui vẻ, liền bắt đầu tìm công cụ ‘gây an’ mang theo trong người. Bột đá vô dụng, hạt tiêu cũng vô dụng. Nhìn ta moi từ trong người ra các thứ linh tinh, khuôn mặt chẳng có chút cảm xúc của Diệp bắt đầu lộ vẻ kinh ngạc. Chẳng để tâm đến thái độ của hắn, rốt cuộc ta cũng tìm được một thanh đoản đao.
Cầm thanh đoản đao trong tay, ta đưa mắt nhìn ra tứ phía.
“Hi hi, chính là ngươi rồi.” Ta phủi hai tay đầy hứng thú, mắt nhìn chăm chăm vào con rắn đen trước mặt rồi một tay cầm cành cây khô, một tay cầm đoản đao, lặng lẽ tiến lại gần nó. Tuy chưa từng bắt rắn lần nào, nhưng ta vốn thường xuyên được nghe các lão ăn mày kể lại. Nghe nói canh rắn chính là thứ canh ngon nhất trên thế gian này. Hôm nay ta nhất định phải bắt một con để bồi bổ sức khỏe mới được. Theo kinh nghiệm của các tiền bối ăn mày, trước tiên phải dùng cảnh cây đánh lạc hướng sự chú ý của con rắn, đợi đến khi con rắn lắc lư đến hoa mày chóng mặt, thì mới nhanh chóng xông lên, dùng cành cây giữ chặt đầu, sau đó dẫm chân lên đuôi nó, cuối cùng tóm chặt lấy mà giũ một cái thật mạnh. Hầy, trước kia, mỗi khi nghe các lão ăn mày kể lại việc này, ta đều cảm thấy họ thật vô cùng dũng mãnh, oai phong, thế nhưng… tại sao cách các lão ăn mày nói lại chẳng có chút tác dụng gì thế này? Con rắn chẳng những không hề bị hoa mày chóng mắt mà ngược lại còn bắt đầu chuyển sang tấn công ta.
“Ây da, mẹ kiếp!” Con rắn đó đột nhiên thè lưỡi nhìn chằm chằm ta, khiến ta sợ đến độ lui lại phía sau vài bước rồi quay người bỏ chạy, lao thẳng vào lồng ngực Diệp. Hắn cúi đầu nhìn ta, cau chặt đôi mày, sau đó cầm lấy cành cây khô từ trong tay ta, rồi đẩy ta sang một bên.
“Nhìn cho kĩ nhé, ta chỉ làm một lần thôi.” Hắn lạnh lùng nói, tiếp đó bước lên phía trước, dùng cành cây quất mạnh lên thân rắn. Khi thấy con rắn sợ hãi bỏ đi, hắn thuận thế ngồi xuống tóm lấy đầu nó, rồi mới dùng chân dẫm lên đuôi rắn, bàn tay bóp mạnh, răng rắc vài tiếng, xương rắn đã bị gãy nát. Trong giây lát con rắn mềm nhũn, nằm trên mặt đất, trông thảm hại như một con giun bị xéo nát.
“Một quật, hai xiên, ba dẫm đuôi, đập dập đầu không do dự. Đây chính là kĩ thuật bắt rắn, lúc bắt nó phải quăng đứt, giãn gân cốt rắn, như vậy nó sẽ không còn sức mà chiến đấu nữa. Đánh rắn phải đánh dập đầu cũng như bắt giặc phải bắt thủ lĩnh.” Hắn vừa nói vừa làm sạch con rắn, động tác nhanh đến mức khiến ta nhìn hoa cả mắt.
“Nhưng… con rắn này chết rồi, còn đánh dập đầu làm gì?” Hắn vừa mới cất lời, hắn đã trợn mắt lườm lại. Thấy vậy ta chỉ còn cách nuốt nước miếng, ngậm miệng. Không cho hỏi thì thôi, ta chẳng thèm hỏi là được chứ gì?
“À mà võ công của ngươi hồi phục rồi sao?” Ta đưa lời dò hỏi. Vừa rồi thân thủ của tên khốn này vô cùng nhanh nhẹn, ta phải thận trọng phòng bị mới được. Hắn lợi hại như vậy, ngộ nhỡ phát điên đòi giết ta thì toi.
“Kinh mạch của ta bị độc khí làm tổn thương, không thể vận công chứ nếu khí huyết lưu thông, chất độc ngấm vào máu thì đã nguy hiểm đến tính mạng.” Hắn bình thản đáp.
“Vậy ngươi mau uống canh rắn bồi bổ đi!” Ta đưa lời nịnh nọt. Vẫn nên đối xử với hắn tốt một chút, nếu không hắn coi ta là rắn, đạp cho vài cước thì chẳng hay chút nào.
“Thôi toi rồi, ngươi quên không ném luôn chiếc nồi xuống đây thì sao mà nấu được?” Ta ảo não vỗ lên đầu mình, có nguyên liệu mà không có dụng cụ thì cũng chẳng làm được gì. Như vậy, không phải là công cốc cả ngày trời sao!
Phì! Nghe thấy lời than thở của ta, người đàn ông bên cạnh không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Diệp bình thường rất ít cười, nhưng mỗi khi cười, nụ cười lại đặc biệt trong sáng, đẹp như làn gió thổi nhẹ qua mặt hồ tĩnh lặng. Phong thái của hắn không hề giống Diệu, Diệu lúc nào cũng nói cười, nhưng trước giờ ta chưa từng thấy Diệu cười thoải mái. Cứ nghĩ tới người đàn ông chẳng để tâm đến thứ gì, ngay cả lúc bị người khác làm tổn thương vẫn nở nụ cười rất nhẹ, trái tim ta lại đau nhói từng cơn. Không biết từ lúc nào, ta đã bắt đầu đau lòng vì con hồ li giảo hoạt đó.
Còn đang mải suy nghĩ miên man, Diệp đã bắt thêm được mấy con cua lớn. Hắn tách mai cua một cách thành thục, lấy thịt và gạch sau đó rửa sạch mai cua, tiếp đó cắt nhỏ số thịt rắn đã được làm sạch, đặt vào mấy miếng mai lớn, kê lên những hòn đá quanh đống lửa, mỗi cái mai cua to hơn chiếc bát một chút, có thể dùng thay nồi để nấu canh rắn.
“Cua sông đây sao?” Ta nghiêng đầu hỏi.
“Ừm, xem ra nơi này có thông ra một con sông bên ngoài.” Hắn vừa nói vừa tiện tay ném thêm chút củi vào đống lửa trước mặt.
“Lợi hại quá đi! Oa, lại có cả cá nữa, ngươi bắt lúc nào vậy?”
“Lúc bắt cua, tiện thể ta bắt luôn cá.” Diệp vừa trả lời, lại vừa n...

