“Là ta đã phụ lòng Phụ hoàng của con. Thế nhưng…ta không hối hận.” Nói rồi, bà ngẩng đầu say sưa nhìn lên bầu trời, ánh nắng chiếu lên mái tóc bà. Mặt trời đỏ rực giữa vườn lê trắng muốt, hình ảnh này đặc biệt giống cảnh tương ta đã thấy. Bà đang bỏ chạy, Hoàng thượng đuổi theo, cho dù là cùng nhau diễn một vở kịch, nhưng cũng đã làm đắm say trái tim của quân vương mất rồi.
“Diệp, sợi dây chuyền mẫu thân để lại cho con, con còn giữ không?” Bà than dài một tiếng, rồi chuyển sang chủ đề khác.
“Sợi dây đó đây, ta đang giữ thay cho hắn.” Tuy chẳng mấy vui vẻ khi phải giao ra bảo bối, nhưng dù sao bà ấy cũng là người thương trong lòng Hoàng đế, người bạn lâu năm của phụ thân và là mẫu thân của đại ma đầu sát nhân.
“Như vậy thì ta yên lòng rồi. Diệp nhi, nhìn hai đứa con ở bên nhau, ta thực sự không còn tiếc nuối.”
“Mẫu thân, chuyện không phải như những gì người nghĩ đâu.” Diệp tức thì lên tiếng phủ nhận.
“Mẫu thân hiểu mà, Diệp nhi, con đừng vì những khúc mắc của đời trước mà ảnh hưởng tới mối quan hệ của hai đứa. Mẫu thân muốn con hôm nay phải lập một lời thề, mãi mãi đối xử tốt với Ngọc cô nương.”
Người phụ nữ này nhất định đã hiểu lầm, tưởng rằng sợi dây bạc đó là do Diệp đem tặng cho ta, chứ không biết được là do ta cướp mà có được. Ta vốn định giải thích rõ ràng, nhưng nghe thấy bà ấy bắt tên đạ ma đầu lập lời thề cả đời phải đối xử thật tốt với ta, ta liền nuốt ngay mấy lời giải thích vào bụng. Ha ha! Hôm nay trước mặt mẫu thân mình, Diệp sẽ thề, sau này cho dù bản cô nương đây có đốn hết cả vườn lê, hắn chắc chắn không dám sai người đánh mông ta nở hoa như trước nữa. Ta thấy khuôn mặt Diệp thoáng đỏ rực lên, trong lòng âm thầm bật cười sung sướng.
“Lập lời thề chắc không cần đâu, ta tin sau này Diệp nhất định sẽ đối xử tốt với ta.” Ta cúi đầu nói, không muốn để mẫu thân Diệp nhìn thấy bộ dạng tiểu nhân đắc y của mình. Sau đó ta lại đưa mắt liếc về phía Diệp, chỉ thấy khóe miệng hắn không ngừng co giật dữ dội, bất lực nhìn khuôn mặt gian xảo của ta.
“Không ngờ con đã bắt đầu biết bảo vệ Diệp nhi rồi đấy. Có điều, vẫn phải lập lời thề, tâm ý Ngọc cô nương dành cho con, mẫu thân đã nhìn thấu, con cũng nên biểu lộ chút gì đi.”
Ha ha…ha ha…Trong lòng ta mừng vui như mở hội. Mau thề đi, thề rằng cả đời đối xử với ta thật tốt.
“Con xin thề với ông trời, cả đời không phụ Ngọc Phiến Nhi.” Diệp nhìn ta bằng ánh mắt đầy ai oán. Xem kìa, hắn thề chẳng tình nguyện chút nào, thậm chí ta còn có cảm giác hắn đang nghiến răng nữa.
Ta đưa mắt nhìn quanh, tỏ ra cực kỳ cực kỳ vô tội, thực ra trong lòng ta mừng đến mức chỉ thiếu nước xông tới tặng người phụ nữ kia một nụ hôn. Chuyện ta lo lắng nhất những ngày gần đây chính là khi nào có thể thoát khỏi nơi này, ngộ nhỡ Nam Cung Diệp đột nhiên trở mặt không nhận người quen, lại ra lệnh xử lý ta thì phải làm như thế nào. Thế nhưng bây giờ ta đã hoàn toàn yên tâm rồi, hắn tôn kính mẫu thân như vậy, làm sao có thể làm trái với tâm nguyện của mẹ mình được chứ?
Bản cô nương đành chịu thiệt thòi đôi chút, để mẫu thân Diệp hiểu lầm vậy. Hi hi! Đây không phải là chiều theo ý của người già hay sao? Diệp hiển nhiên đang cực kỳ bất mãn, còn ta thì giả làm mặt quỷ, lắc lư chiếc mông đầy hứng chí trêu hắn. Bây giờ ta đã trở thành một chú gà đắc sủng, còn Diệp chỉ là một con phượng hoàng hết thời mà thôi. Hi hi!
“Nha đầu, con lại đây, ta có chuyện muốn nói với con.” Mẫu thân Diệp mỉm cười dịu dàng, đưa tay vẫy ta lại gần. Ta vội bước lại, nhu mì lắng nghe.
“Nha đầu, Diệp từ nhỏ đã xa mẫu thân, tính tình vừa lạnh lùng lại vừa cứng nhắc, chuyện gì cũng giấu kín trong lòng. Ta e là nó sẽ ghi hận phụ thân con… sẽ khiến con phải chịu uất ức. Hôm nay ta ép nó lập lời thề, coi như giải quyết được một mối lo. Hãy nói cho nó biết, phải nghe lời mẫu thân, không được báo thù. Tô Dung ả ta… nói cho cùng cũng là kẻ đáng thương. Nha đầu, ta thấy con vô cùng tinh ranh, con lại gần một chút, ta sẽ chỉ con đường thoát khỏi nơi này cho con.” Bà khẽ thì thầm, ta tức thì ghé tai lại sát hơn.
“…Lúc nãy ta vừa dạy con cách phá trận ngũ hành kỳ môn, nhờ nó, các con có thể thoát khỏi nơi này một cách an toàn. Nhưng phải nhớ: Núi cao nước biếc nghi tuyệt lộ. Liễu ẩn hoa mọc thấy thôn làng.”
“Con đã nhớ kĩ rồi, không thể quên được đâu.” Ta gật đầu lia lịa. Bản cô nương là ai chứ? Nếu thần trộm không nhớ nổi đường, làm sao có thể tung hoành khắp mấy dãy phố Trường An. Bản lĩnh nhớ đường của ta thuộc hàng đệ nhất đấy.
“Ngẩng mặt nhìn trời, chẳng còn thấy Trường An. Rốt cuộc ta cũng có thể toại nguyện, giờ đành mộng về Trường An thôi.” Người phụ nữ ấy ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời trên cao, nụ cười ngưng đọng dưới ánh nắng rực rỡ như bảy sắc cầu vồng. Ta nhẹ cúi đầu, vừa hay kịp thấy mẫu thân Diệp đang dùng thanh đoản đao của mình đâm vào lồng ngực, máu ch...

