“Ngẩng mặt nhìn trời, chẳng còn thấy Trường An.” Nhiều năm rồi ở nơi lạnh lẽo khốc liệt này, phải chăng bà vẫn ngày ngày ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhớ nhung về Trường An xưa cũ? Lúc này khi tâm nguyện đã thực hiện, lại nghĩ con trai đã có người thương thế nên bà có thể ra đi không chút lo lắng, vướng bận. Bao lâu nay bị kẹt lại đây, sống không bằng chết, bà chỉ biết dựa vào kí ức của những năm đầu đời mà sống kiên cường. Cuối cùng bà đã có thể trở về Trường An được rồi. Có điều, lựa chọn của bà quá đỗi tàn nhẫn với Diệp. Sớm biết gặp nhau rồi phân li, thì sao còn mong gặp lại? Nếu bà ấy biết được cách rời khỏi nơi đây, tại sao lại quyết định không đi cùng chúng ta chứ? Lẽ nào bà sợ thế gian vô tình, vật còn người mất, sau cùng sẽ đánh mất luôn cả quãng hồi ức tuyệt đẹp năm xưa?
Diệp từ từ quỳ xuống, đôi mắt sáng như sao đêm dần trở nên sắc lạnh, hàn khí bắn ra khiến ta rùng mình. Ta cũng nhanh chóng quỳ xuống theo hắn, cúi người dập đầu trước người đã khuất. Tuy thời gian chúng ta quen biết không lâu, nhưng bà đối xử với ta rất tốt.
“Chúng ta đi thôi!” Giọng Diệp có phần đau thương, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết, mạnh mẽ lạ thường. Thậm chí hắn còn chẳng nhìn thi thể mẫu thân thêm một lần, chỉ quay người bước đi.
“Tại sao ngươi lại phải…” Ta vừa cất tiếng, liền nhận ra giọng nói của mình đã run run như sắp khóc.
“Trước đây, người bị ép rời khỏi ta. Còn bây giờ, người đã tự nguyện bỏ rơi ta.” Từng lời Diệp nói lạnh như tuyết trắng giữa đồng, con nhím gai góc khó ưa trong hắn lại trở về. Hắn đưa mắt nhìn vào một cõi mông lung, trong ánh mắt chất chứa cả sự hoảng hốt pha lẫn nỗi đau xé ruột, xé gan.
“Người không có ý này…”
“Trong mắt của người, ta còn không bằng con gái của một cố nhân.” Hắn nói những lời lạnh lùng mà thấm đẫm sự cô đơn, giống như một đứa trẻ nhỏ đáng thương không ai yêu thương chăm chút. Dứt lời, Diệp rảo bước chẳng hề quay đầu nhìn lại. Thấy vậy ta lo lắng đuổi theo.
“Cái này…ngươi hãy nhận lại đi.”
“Ta nghĩ giờ mình chẳng cần nó nữa, ta sẽ không giữ đoạn hồi ức này suốt cuộc đời mình đâu.” Diệp nhìn vào sợi dây bạc trong tay ta rồi bình thản đáp. Ta biết đó phải là vết thương, là nỗi đau như thế nào mới khiến cho đôi mày, ánh mắt của hắn cô liêu, lạc lõng đến vậy.
“Non cao nước biết nghi tuyệt lộ. Liễu ẩn hoa mọc thấy thôn làng.” Ban đầu địa cung này được bố trí theo cách dựng mồ cho một đế vương. Những nơi có mãnh thú là nơi để linh cữu của các đế vương và lối ra được tại một nơi mà bất cứ ai cũng cho rằng ít có khả năng nhất. Chúng ta đi men theo vách đá, gạt đống cả rạ ra, cuối cùng đã có thể nhìn thấy một con đường nhỏ hẹp, đúng là ‘đặt mình vào chỗ chết, bỗng nhiên được trùng sinh’.”
Cả đường đi Diệp chìm trong im lặng. Ta vì thế cũng chỉ biết lặng lẽ theo sau. Khi đã nắm đại khái được cách phá trận đồ, hắn đi nhanh hơn cả ta, suốt quãng đường cứ cắm đầu bước, chẳng cần biết ta có đuổi kịp hay không. Thế nên ta đi theo mà mệt bở hơi tai, nói không thành tiếng. Nếu đổi lại là trước kia, chắc chắn ta đã không ngừng mắng nhiếc hắn thậm tệ. Có điều lúc này, ta chẳng thể thốt được bất cứ lời nào, chỉ hi vọng Diệp có thể mỉm cười đôi chút. Cứ nghĩ đến việc Diệp vừa nhìn thấy, đã lại mất đi mẫu thân, thậm chí còn tận mắt chứng kiến cái chết của bà, trái tim ta đột nhiên đau nhói.
“Cả quang đường chỉ chăm chú tiến lên phía trước không nói chuyện gì thật nhàm chán quá đi, hi hi!” Ta quay sang, nhìn Diệp mỉm cười lấy lòng rồi nói nhưng hắn chỉ lạnh lùng lườm ta, vẫn chìm trong im lặng.
“Hay là ta kể một câu chuyện cho ngài nghe nhé! Câu chuyện về một kẻ trộm tinh ranh.” Hắn càng rảo bước nhanh hơn, ta thậm chí gần như phải chạy mới có thể theo kịp.
“Tùy cô.” Nghe Diệp nói vậy, ta tức thì thấy nhẹ cả lòng. Tuy chỉ vài từ ngắn ngủi, nhưng ít ra hắn cũng đã đáp lại lời ta.
“Trước kia có một kẻ trộm vô cùng thông minh, nàng cùng bốn nhóc con ăn mày mồ côi, tự lực nuôi sống bản thân. Có một lần, nghe thấy trong nhà lão Trương chủ tiệm vải có rất nhiều đồ ăn ngon, bọn họ liền quyết định đến đó ăn trộm. Chẳng ngờ ngày hôm đó, khi bọn họ đang lấy trộm đồ ăn thì lão Trương đột ngột quay về. Bốn nhóc con ăn trộm hết sức hoang mang, không biết phải làm thế nào, giả như bị bắt tới quan phủ chắc chắn chúng sẽ phải ăn một trận đòn nên thân. Bọn họ hàng ngày ăn còn không đủ no, giờ bị đánh một trận đòn nặng nề, thế nào cũng lăn ra ốm mất. Rất nhiều kẻ làm nghề ăn trộm đã chết như vậy nghĩ mà thật đáng thương.”
“Đúng người đáng tội!” Diệp lạnh lùng lên tiếng. Ta không khỏi trợn mắt lườm hắn, một người từ khi sinh ra đã sống trong nhung lụa gấm vóc như hắn thì biết gì chứ? Thế nhưng khi nhớ lại những biến cố mà hắn vừa trải qua, ta đành nén cơn giận xuống.
“Lúc ấy…Bốn tên tiểu quỷ sợ hãi vô cùng, thậm chí suýt nữa còn tè cả ra quần. Luận về trộm cắp, bọn chúng sao có thể sánh với lão đại tinh ranh tuyệt đỉnh, trí tuệ hơn người! Ngươi thử đoán xem, cô nương đó đã làm như thế nào?”
Diệp nhìn ta bằng ánh mắt như muốn nói ‘cô thật là vô vị’, cộng thêm chút chán nản. Còn ta thì càng lúc càng thêm đắc ý, thao thao bất tuyệt, nói mãi không ngừng.
(1) ...

