Ta và Diệu ngồi dựa vào một thân cây, ánh mặt trời in bóng chúng ta lên đám cỏ dại. Nghe chàng kể lại những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó, ta cảm giác mình xa cách thế giới này đến cả trăm năm rồi.
Hai tháng trước, sau khi ta và Diệp đột nhiên mất tích tại hoàng cung, không ai biết chúng ta ở nơi nào và xảy ra chuyện gì. Triều đình liền sai người đi tìm tung tích của chúng ta. Thời điểm ấy, trong cung có rất nhiều lời đồn thổi. Mà lời đồn thổi đáng sợ nhất trong số đấy chính là Diệu và phụ thân ta hợp mưu, đưa ta vào cung mưu hại Diệp. Thế nên phụ thân ta ở trong triều càng lúc càng khó xử, nhưng vì đám đại thần kia kiêng nể địa vị của ông ngoại và mẫu thân Diệu, cho nên ngoài lời đồn thổi ra, họ cũng không dám lên tiếng phát ngôn gì hết.
“Rồi ta tìm được cây trâm của nàng bên miệng giếng cổ, ta đã nghĩ rằng…nàng không còn trên thế gian này nữa?”
“Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó, mật thám của ta báo lại rằng thấy hai người xuất hiện ở vùng lân cận thành Hoa Âm..”
“Cho nên…chàng đã tới thành Hoa Âm?”
“Hai người còn sống, chỉ có một khả năng, dưới giếng cổ có đường ra, thậm chí còn thông tới ngoại thành Trường An.” Diệu bình thản phân tích, trái tim ta càng lúc càng đập mạnh, chàng… đã đoán trúng tất cả.
“Nếu ta suy đoán không nhầm, hai người chắc đã nhìn thấy thi thể của mẫu thân Nam Dung Diệp dưới đáy giếng đúng không? Năm xưa, bà ta không hề mất tích mà chính là bị mẫu thân ta hãm hại. Nếu sự việc bị vạch trần, ta và mẫu thân cùng toàn gia tộc đều không còn chỗ đứng trong triều nữa, còn nàng…âm mưu dâng mỹ nhân vào cung để nội ứng ngoại hợp, cùng âm mưu đoạt quyền của phụ thân nàng năm đó sẽ bị lộ. Thế nên ta chẳng còn lựa chọn nào khác…”
“Chàng lo ta và Diệp sau khi quay về thành Trường An sẽ đam chân tướng mọi chuyện về mẫu thân Diệp chết oan năm đó ra nói sao? Cho nên, chàng đã phái người truy sát chúng ta, hi vọng có thể che đậy được chuyện này?” Giọng ta bỗng cao vút lên đầy kích động.
“Không, trong kế hoạch của ta chưa từng có nàng. Ta đã thử không để tâm đến sự sống chết của nàng, nhưng ngay đến bản thân ta cũng không thể hiểu nổi, tại sao trong lòng lúc nào cũng bất an, đau lòng. Phiến Nhi, ta thực sự không thể ra tay với nàng được. Vì thế, ta đã đích thân đến thành Hoa Âm, ngăn cản kế hoạch do chính mình sắp đặt. Thực ra khi ở trong phòng thuốc của Phạm huyện úy, những cao thủ đại nội đó không phải có ý muốn giết nàng, mà mục tiêu của họ chính là ta. Bởi lẽ việc ta rời khỏi Trường An, đối với một vài người, chính là thời cơ hạ thủ tốt nhất.”
“Người mà chàng nói có âm mưu hại mình chính là phụ hoàng của chàng sao?” Khi ta nhắc đến hai từ ‘phụ hoàng’, Diệu thoáng mỉm cười đầy khổ sở.
“Tiểu nha đầu, nàng có hiểu không? Phía sau ta không chỉ có mẫu phi mà là cả một gia tộc, nhưng trái lại phía sau Nam Cung Diệp là phụ hoàng và cả đám văn võ bá quan nhất mực bảo vệ. Đối với hoàng quyền và thân thích, trước nay không bao giờ tồn tại hai chữ ‘hòa bình’. Ta và ta, số trời đã định chẳng thể làm huynh đệ. Cho dù ta không muốn đoạt lấy hoàng vị, ta cũng không thể không bảo vệ một số thứ nhất định phải bảo vệ.” Nói đến đây, Diệu lại mỉm cười dịu dàng, vẻ mặt bất cần, nhưng ánh mắt chàng bừng bừng ngọn lửa đau đớn, giằng xé. Ngũ trảo siết mạnh đến độ hằn dấu sâu lên cả thân cây, nhưng lúc này chàng như thể không hề hay biết. Khuôn mặt chàng lộ nét lãnh đạm như thể sự tuyệt tình giữ huynh đệ, phụ tử rất bình thường, nhưng với ta nó sao tàn nhẫn và đáng sợ biết bao?
“Chàng có bao giờ thấy mệt mỏi?” Nghe ta hỏi vậy, Diệu đột nhiên chìm trong im lặng.
Gió lạnh nhè nhẹ thổi qua, lá cây âm thầm rụng xuống.
“Nàng đã nghe đến một loài chim như thế này chưa? Sinh ra nó đã không có chân, chỉ biết không ngừng vỗ cánh bay về phía trước, chỉ cần dừng lại là nó sẽ rơi xuống tan xương nát thịt. Ta…đã chẳng thể nào dừng lại nữa rồi. Ta đã từng cho rằng mãi mãi như vậy cũng chẳng có gì là không tốt, thế nhưng kế hoạch rốt cuộc lại có những thay đổi ngoài ý muốn…” Chàng đột nhiên quay sang nhìn ta, vẻ mặt khi nãy vẫn còn nét bình thản như không, giờ đột nhiên hiện lên nỗi đau đớn vô hạn. Ánh mắt màu hổ phách bất chợt ướt nhòa, rung động như thể một cơn gió bất ngờ thổi qua tạo nên vô số những gợn sóng lăn tăn vậy. Rồi khóe miệng chàng khẽ cong, nở nụ cười tự giễu. Trong tâm trí ta lại hiện lên cảnh tượng ở thành Trường An đêm ấy, lạnh lẽo mà thê lương, suốt đêm hai chúng ta ở bên nhau, nhắc lại những chuyện xưa cũ đau buồn của chàng. Mãi đến tận lúc cầm đèn đi lên tường thành, tiếng trống canh khua, nỗi sầu muộn trong lòng chúng ta lại trào dâng dữ dội. Đêm đó, ánh mắt chàng cũng lạnh như lúc này vậy.
“Ta đã lên kế hoạch cho tất cả mọi thứ, trừ nàng.”
Lúc này, ánh mặt trời chẳng khác nào lớp cát vàng óng, từ từ chảy xuống cành cây khẽ lá, in xuống mặt đất thành những hình thù đặc biệt. Mấy chiếc lá rời cành bay lượn giữa không trung, ánh nắng xoay tròn, mang theo sắc xanh của lá cây, sắc vàng của nắng ấm.
Trong khoảnh khắc tuyệt đẹp đó, thời gian dường như ngừng trôi. Diệu nhẹ nhàng cúi đầu, cặp lông mi dài khẽ rung dưới ánh nắng vàng rạng rỡ, khuôn mặt tuấn tú như thiên thần, mang theo chút sầu muộn, vấn vương. Chàng và Diệp giống mà cũng thật khác nhau. Ở Diệp toát lên vẻ cô độc hướng ngoại của loài sói, còn ở Diệu là sự ưu sầu, muộn phiền của loài hồ li. Hai con người với khí chất cao quý vương tử, chỉ là một con người rừng rực như hỏa,...

