watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5755 bình chọn
ong vài năm ngắn ngủi, phường bạc Trường Lạc đã có quy mô lớn vậy, không biết do thế lực nào chống lưng, nâng đỡ?”

“Đúng thế, hãy nhìn những nỉ ra vào chỗ này đi, túi tiền phồng to thế kia, chẳng biết đã nhét biết bao nhiêu xấp ngân phiếu nữa.” Ta nuốt nước miếng đầy thèm khát.

“Đồ tham tiền, chúng ta cùng vào thôi.”

“Đợi đã, chàng có thiệp không?” Ta kéo Diệu lại.

“Thiệp?”

“Chủ phường bạc Trường Lạc vốn là một kẻ biến thái, hắn quy định chỉ những người có thiệp mới được vào trong, hơn nữa hàng ngày chỉ phát một số lượng nhất định, ngoài chợ đen phải mất vài trăm lạng bạc mới mua được một tấm.” Hơn nữa, phương bạc có một luật lệ bất thành văn, nếu người chơi công phá được cả ba cửa ải của chủ phường, thì một nguyện vọng bất kỳ sẽ được thực hiện. Cho dù nguyện vọng đó là một vạn lượng vàng hay là giai nhân tuyệt sắc, chủ phường đều có thể thực hiện cả. Cho nên, những người tìm đến nơi này ngoài việc ăn chơi trác táng thì đến vì muốn thực hiện tâm nguyện nào đó của bản thân. Ta đoán, với Diệp, thì nguyện vọng có được sự giúp sức của thế lực giang hồ của phường bạc Trường Lạc hộ tống chúng ta hồi cung là nguyện vọng lớn nhất.

“Vậy nàng có thiệp không?” Diệu quay sang hỏi ta.

“Đương nhiên!” Ta đưa tay xòe ra hai tấm thiệp làm bằng đồng đen sáng lóa, trên đó còn có mấy chữ được điêu khắc tinh xảo, đây chính là tấm thiệp của phường bạc.

Diệu nheo mắt, hất cằm nhìn ta mãi không thôi.

“Này, ta rõ ràng có mang theo thiệp cơ mà.”

“Tấm của ta cũng không cánh mà bay.”

Phía không xa vang lên tiếng kêu than của người mất đồ. Lần này Diệu nhìn ta bằng ánh mắt cực kỳ thú vị.

“Ta biết chàng đang định nói gì, ‘giai nhân tuyệt sắc’, sao lại làm trộm đúng không? Câu này ta đã nghe rất nhiều rồi, chàng không cần nói nữa…vào lúc cần thiết thì vẫn cứ phải ra tay thôi…”

“Giai nhân tuyệt sắc? Nàng cảm thấy bản thân xinh đẹp đến mức đó sao?”

“Nam Cung Diệu!”

“Nhảy” nhanh như vậy được sao? Chính vào lúc ta dứ nắm đấm lại gần, Diệu nhún người ‘nhảy’ thẳng đến phía trước nhanh như pháo hoa. Chết tiệt, ta cũng muốn học công phu này. Ta nghiến răng, cắm đầu đuổi theo chàng.

“Lần sau dạy ta công phu này nhé!” Nếu học xong ta sẽ không còn sợ mỗi khi ăn trộm rồi giả như chạy không kịp sẽ không sợ bị người ta bắt nữa.

“Ai lại gọi thế này là nhảy chứ? Cái này được gọi là khinh công, nàng không cảm thấy lúc ta thi triển khinh công cũng phong độ ngời ngời, oai phong lẫm liệt lắm sao?”

“Không thấy.”

“Đúng là thiếu con mắt thẩm mỹ mà!” Diệu hừm lạnh một tiếng. Con hồ li này lúc nào cũng tỏ vẻ. Có điều, lúc thi triển khinh công, trông chàng quả có rất phong độ, khiến cho đám phụ nữ đứng quanh đó đều không khỏi ngước nhìn. Ta vội vã tiến lên phía trước, chằn luồng ánh mắt hừng hực lửa tình của bọn họ. Hồ li tinh, quả nhiên là hồ li tình mà! Vừa thấy ta xông ra đối đầu với đám phụ nữ có ý định mê hoặc chàng kia, khóe miệng chàng liền cong lên thành một nụ cười vui vẻ.

Tại sao ở phường bạc lại có nhiều mỹ nữ vậy chứ? Trước giờ tới đây sao ta chẳng thấy mấy người phụ nữ ăn mặc hở hang, gợi tình thế này nhỉ? Gió nhẹ thoáng qua đưa theo mùi phấn son của đám phụ nữ kia lại, nồng nặc chẳng khác nào hương rượu Nữ Nhi Hồng được chôn nhiều năm, thật sự vô cùng ngọt ngào. Đi thêm một đoạn nữa, đập vào mắt chúng ta là cảnh những người phụ nữ khêu gợi vừa ưỡn ẹo đi lại, vừa mỉm cười đầy mê hoặc, đã vậy Diệu lại chẳng hề né tránh, thậm chí còn đáp lại những ánh mắt rực lửa, khiến đám phụ nữ xinh đẹp kia lại càng thêm hứng khởi, không ngừng uốn éo đủ dáng điệu, chẳng khác nào đám rắn không xương. Trong khi đó ta chỉ biết tìm đủ mọi cách để che chắn tấm nhìn của Diệu, chẳng lòng dạ nào đi ăn trộm được nữa. Đối thủ của ta quá nhiều, thật đúng là mệt mỏi quá độ! Toàn thân ta căng cứng, sẵn sàng trong tư thế bất cứ lúc nào cũng có thể bước lên che tầm nhìn của Diệu trước đám người phụ nữ điên cuồng kia.

“Ta có một dự cảm.” Chàng bỗng cúi người, luồng hơi thở ấm nóng truyền tới bên tai khiến ta ngứa ngáy. Thấy ta vội đưa tay che tai, Diệu lắc đầu mỉm cười.

“Dự cảm gì thế?” Ánh mắt mê hoặc, có quá nhiều ánh mắt kiểu như thế này bay tới. Ta lập tức trợn mắt lườm từng kẻ một cách cảnh cáo.

“Sau này nàng mà làm Vương phi của ta, có lẽ sẽ trở thành một hũ dấm chua lè trong hoàng cung mất.”

“Vương phi cái đầu quỷ chàng ý, ai đồng ý làm thê tử của chàng chứ?”

“Ồ, nếu nàng không làm vậy ta sẽ đem mấy người phụ nữ xinh đẹp ở đây về vậy.”

“Chàng dám?” Vừa dứt lời, ta liền cảm thấy chột dạ, lại nhìn nét mặt và nụ cười tươi như hoa của Diệu, ta biết mình đã trúng kế hồ li, đúng là đồ hồ li giảo hoạt, đồ hồ li biến thái, đồ hồ li chết tiệt.

“Oa! Vị công tử đó thật phong độ ngời ngời!” Nhìn người đàn ông đi trước, ta kích động hét lớn.

Còn chưa kịp nói hết câu, ta đã bị Diệu xách qua chỗ người này với vẻ mặt không vui chút nào.

“Này, đừng có xách ta đi như thế…”

“Người đàn ông đó vừa nhìn đã biết không phải người tốt, để giữ an toàn, nàng phải tránh xa hắn một chút.” Diệu lạnh lùng nói. Nhưng chàng đâu cần thiết phải phản ứng thái quá đến mức đó chứ. Chàng làm như thể ta bị mắc bệnh truyền nhiễm vậy.

Để chọc tức Diệu, ta tiếp tục bắt chuyện với những tên đàn ông trông chẳng giống người tốt khác. Diệu thì cứ không ngừng lôi ta xềnh xệch đi về phía trước. Tuy rằng tư thế này trông rất khó coi, cảm giác khá là khó chịu, thế nhưng nhìn vẻ mặt ghen tị đến mức lòi mắt của đám phụ nữ yêu nghiệt kia, trong lòng ta vô cùng đắc ý mà mỉm cười sung sướng rồi liên t...

« Trước1...7374757677...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Chân Trời Góc Bể
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
» Giấc Mộng Xuân
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk