“Đáng tiếc, tại hạ không có phúc phận như thiếu chủ của cô nương, có một người như cô nương ở cạnh bên bầu bạn.” Diệu tiến lên vài bước, tiện thể đưa mắt liếc qua chỗ ta. Ta cũng nhìn lại bản thân, lẽ nào ta không đủ ‘thướt tha’ sao?
“Công tử coi trọng ta như vậy, thực khiến ta xúc động và vui mừng.” Hồ li tinh, ta nắm chặt tay, tiến lại cấu cho Diệu một cái chí mạng.
“Đồ đanh đá, cấu mạnh như thế, nàng định mưu sát tướng công à?” Diệu thét lớn, tức thì mấy tên thị vệ quanh Hàm Tinh Các không nhịn nổi, mỉm cười nhìn về phía chúng ta.
“Công tử và phu nhân ân ái hạnh phúc như vậy, thực khiến người ngoài nhìn vào ngưỡng mộ.” Hồ li tinh nghe vậy bật cười khúc khích, dáng vẻ cực kì tinh quái.
“Thê tử ta ngưỡng mộ chủ phường bạc, thế nhưng tại hạ cố tình tới đây cùng nàng, mong được cầu kiến.” Cái khỉ gì thế, ta vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ, từ khi nào trở thành thê tử của chàng chứ?
“Nếu trong ba ngày tới, hai vị có thể liên tiếp giành thắng lợi mười hai trận tại quán cờ trong phường bạc, Lạc Kỳ nhất định sẽ mời công tử vào.”
“Thì ra tôn danh quý tính của cô nương chính là Lạc Kỳ, quả nhiên tên nào người nấy.” Diệu mỉm cười đáp. Đúng là đồ háo sắc chết tiệt! Ta tức tối đứng gọn một bên, hồ li tinh kia chỉ cười không đáp, quay người bước vào trong Hàm Tinh Các.
“Hồ li tinh!” Ta nghiến răng mắng, Diệu bỗng đặt ngón trỏ lên môi ta.
“Hừm…hồ li, chỉ cho phép nàng dùng tử này để gọi mình ta thôi.”
Ta ngẩng đầu nhìn trời, tức tối cực độ mà không biết nói thêm gì.
***
Phường bạc Trường Lạc hiệu xưng là chốn cực lạc, đương nhiên chữ ‘cược’ được đặt lên hàng đầu. Tuy nhiên, ngay tại nơi hỗn loạn, tạp nham, cờ bạc đêm ngày này, lại có một chỗ dành riêng cho các quán cờ…Phong Vân Tế Hội lâu.
“Tên hay, tên hay!” Kể từ khi học theo thư pháp cùng các lão phu tử, ta đã hiểu được một đạo lý, bất cứ những thứ nào mà ta nhìn nửa ngày không luận được ra là chữ gì thì đó nhất định là chữ hay. Thế nên lúc này khi đứng trước cửa quán cờ, nhìn vào bảng tên trên đỉnh quán, ta liền đưa lời cảm thán.
“Hay ở đâu chứ?” Mấy người bộ dạng thư sinh đột nhiên nổi hứng thú, vây quanh chỗ ta đưa lời nói.
“Bốn chữ ‘Phong điều vũ thuận’ này đặt ở đây hay quá còn gì?” Ta vừa nói xong, đám đông đều trợn mắt nhìn ta đầy chán nản.
“Phong vẫn tế hội.” Diệu đứng một bên cất lời chỉnh.
Ta đỏ bừng mặt, trăm câu ngàn chữ, chẳng bằng im lặng cho xong. Im lặng là vàng, im lặng là bạc, ta đương nhiên cũng hiểu đạo lí này. Mọi người xung quanh tức thì nhìn ta bằng ánh mắt coi thường, sau đó lại quay sang nhìn Diệu đầy thương cảm.
“Đã nhìn thấy chưa hả, người không có học thực sự vô cùng đáng thương! A Kiều, con tuyệt đối không được học theo cô nương đó đâu đấy.” Một người đang thu dọn bàn cờ thấy thế liền nói với đứa bé gái ngồi cạnh bên,
“Đúng là bi kịch!” Một lão mù lắc đầu than thở! Hả, người mù mà cũng có thể đánh cờ?
“Trời làm bàn cờ, sao làm quân, nhật nguyệt tranh quan. Sét làm trống trận chớp làm cờ, phong vân tế hội. Đôi câu đối cổ xưa của Lưu Cơ, vậy mà lại bị người ta đổi thành ‘mưa thuận gió hòa’. Nói chuyện đánh cờ cùng phụ nữ đúng là đàn gảy tai trâu.” Một tên thư sinh tay cầm quạt cũng gia nhập vào đội ngũ sỉ nhục ta. Diệu lúc này chỉ biết đứng đó lau mồ hôi, còn ta chu miệng đầy chán nản.
“Đúng thế, đây rõ ràng là nỗi sỉ nhục với cờ, không thể tiếp tục mở miệng nói chuyện với cô nương này nữa.” Mọi người nhất loạt đưa ra ý kiến.
“Chuyện này… ta tiện thể hỏi một chuyện, Lưu Cơ là ai thế?” Ta lặng lẽ kéo vạt áo Diệu thì thầm.
“Lưu Bá Ôn.” Khóe miệng Diệu khẽ co giật.
“Thì ra là Lưu Bá Ôn. Ta có thể hỏi thêm một câu nữa không, Lưu Bá Ôn là ai vậy?” Không biết phải hỏi, muốn giỏi phải học. Đây chính là đạo lý cha ông vẫn dạy.
“Lưu Bá Ôn chính là…thì là Lưu Bá Ôn.” Diệu thở dài một tiếng, mồ hôi túa ra nhiều hơn trước.
“Không nói thì thôi, đánh cờ đi, đánh cờ đi!” Thấy mọi người đều đang nhìn cả về phía mình, ta quyết định tìm một thứ khác thu hút họ hơn, liền nhặt năm quân cờ bên cạnh đặt mạn lên bàn nói: “Năm quân cờ, bản cô nương đánh rồi.”
Ai ngờ ta vừa đặt năm quân cờ lên bàn, đám người đó tự động tản ra, lui lại sau hai bước, như thể ta là một ôn thần vậy.
“Xin nàng đấy, đây là đánh cờ chứ không phải đánh bạc.” Trông bộ dạng của Diệu có vẻ đang vô cùng đau đầu nhức óc.
“Tại sao không có ai đánh chứ? Tất cả ngồi xuống đi.”
“Đấu cờ bao giờ cũng là một đấu một.” Diệu đã gần ở bờ vực của sự suy sụp. Nghe chàng nói vậy, ta áy náy thè lưỡi. Trước đây ta có biết đánh cờ là gì đâu.
“Quy định của phường bạc Trường Lạc. Mỗi ván là ba nghìn lạng, đánh rồi không thể thay đổi.” Đối phương lớn tiếng tuyên bố.
“Ba ngàn lạng? Các ngươi ăn cướp à?” Ta đang chuẩn bị phát hỏa, Diệu liền đưa tay bịt miệng ta lại, kẹp ta bên nách rồi bước ra bên ngoài quán cờ.
“Chủ phường bạc Trường Lạc thực là biết kiếm tiền, chàng xem, quán cờ ngay cạnh tiệm cầm đồ.” Ta bị Diệu vứt ra ngoài quán cờ, bất giác chỉ vào hiệu cầm đồ bên cạnh đó đưa lời thán phục.
“Hơn nữa, chủ hiệu cầm đồ lại chính là ông chủ quán cờ. Đồ ham ăn, nàng lại có ý định quỷ quái gì nữa thế?”
“Chàng mau cởi y phục ra!” Ông chủ hiệu cầm đồ với quán cờ là một, đây đích thực là một món làm ăn lớn. Lần này không kiếm một mớ, ta quyết không làm Ngọc Phiến Nhi nữa.
“Chúng ta vẫn còn chưa thành thân mà.” Diệu đột nhiên ôm lấy thân mình, nhìn ta đầy c...

