“Chàng nghĩ gì thế hả? Ta chỉ muốn đem y phục của chàng đi cầm thôi.” Ta trợn mắt lườm Diệu. Đúng là đồ hồ li thối tha, đầu óc toàn những chuyện xấu xa.
“Nàng hám tiền đến phát điên rồi à, bộ y phục đã rách đến độ này còn muốn mang đi cầm đồ?”
“Không sao, mua ít kim chỉ về khâu lại là có thể đem cầm được rồi.”
“Nhưng nó rất bẩn.”’
“Đem giặt đi không phải sẽ sạch ngay sao?”
“Lại còn cũ nữa.”
“Không sao, cũ cũng có giá trị riêng của nó.”
“Không đáng tiền đâu.”
“Đem cầm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Chàng ít lôi thôi đi, rốt cuộc có cởi ra hay không?” Thật đúng là, nam nhi đại trượng phu gì mà õng a õng ẹo. Ta còn định dùng bộ y phục này để lừa ba ngàn lạng bạc đấy.
“Đây có thể coi là hung đồ ác bá không?” Diệu tỏ ra hết sức đau khổ. Còn ta trợn mắt lườm chàng, trong lòng vô cùng đắc ý trước kế hoạch vĩ đại của bản thân.
Diệu mặt mày nhăn nhó, khi nhìn thấy người cầm đồ vứt cho hai đồng tiền, chàng lại càng thêm đau khổ. Ta thì mỉm cườii nham hiểm, càng thêm đắc ý với kế hoạch của mình.
“Cầm đồ được có hai đồng tiền, nàng vui vẻ cái gì?”
“Hai đồng cũng là tiền.” Tâm trạng ta lúc này vô cùng vui, đợi qua ngày hôm nay, hai đồng tiền đó sẽ biến thành ba ngàn lạng bạc.
Chương 19: Đừng sầu nếu phía trước không có tri kỉ
Chỉ một chữ ‘cược’ mà chứa đựng mọi thứ, có người tới lui bình thản, có người lại tính toán sâu xa. Có người hào sảng, xởi lởi, một lời ngàn vàng, lại cũng có người thận trọng dự mưu, tiếc vốn vô cùng. Phú quý cầu được từ đánh cược, bao nhiêu người có thể đạt được tâm nguyện? Chẳng phải đa phần đều thất thểu, buồn bã, tay trắng lại hoàn tay trắng. Lại có biết bao người chỉ sau một đêm bỗng trở thành giàu có, nhìn thấu được thế gian? Chữ ‘cược’ tại phường bạc Trường Lạc nổi tiếng toàn thành Trường An, cho dù là cầm kì thi họa hay thi từ ca phú, tất cả đều là một phần nhỏ của chữ ‘cược’, người thua đến đỏ mắt, người thắng lại được thể dương dương tự đắc.
Có thể đánh bạc một lần tại phường bạc Trường Lạc, hoàn toàn là một giấc mộng hão huyền với những kẻ trộm như ta. Cuối cùng, ta sắp có cơ hội thi triển bản lĩnh tại phòng bạc Phong Vân Tế Hội đó rồi!
“Nàng đem cầm y phục của ta, lại có thể vui vẻ cười đến mức chảy cả nước miếng? Phải chăng…nàng đang ngắm nhìn thân thể cường tráng, tuyệt đẹp của phu quân tương lai?”
“Ngắm cái đầu chàng ấy, ai nói là ta đang ngắn chàng? Ta chẳng qua đang hồi tưởng lại hình ảnh oai phong lẫm liệt của mình năm xưa ở các phường bạc thôi.”
“Ta có nói là nàng đang ngắm ta sao? Nàng đoán chắc rằng tương lai ta nhất định sẽ lấy nàng ư? Thực ra ta có thể chịu thiệt một chút, lấy nàng về làm thê tử cũng không phải là không được…”
Chàng…chàng…chàng…” Chỉ một câu nói của Diệu đã khiến ta tức đến lộn tiết, khuôn mặt lúc đỏ bừng lúc tím xanh. Ta trợn trừng mắt trong lòng không khỏi kêu khổ, đúng là không bị chàng chọc tức đến độ đi ngang qua bậc cửa mà vấp ngã chết là đã may mắn lắm rồi!
Có điều ta phải thừa nhận, thân hình của tên hồ li chết tiệt này thực sự tuyệt đẹp. Ừm, một thân hình cường tráng, ngắm rất bổ mắt. Ta đưa tay sờ cằm, rồi đưa mắt nhìn Diệu, ánh mắt lướt qua từng bắp thịt săn chắc của chàng, gật đầu đắc ý. Diệu nhìn chăm chăm vào đôi mắt đầu ý đồ xấu xa của ta, đột nhiên run rẩy toàn thân, bộ dạng như thể vừa ta vừa mới chọc ghẹo chàng vậy.
“Làm sao mà chàng cứ run rẩy mãi thế, có phải cảm thấy rất lạnh hay không? Vậy chúng ta mau đi chuộc y phục của chàng về, mau đưa ta hai đồng tiền.”
“Nàng phải chăng có bênh? Nàng muốn chơi bản tướng công…” Diệu còn chưa nói hết câu, đã bị ta kéo đi như bay quay về hiệu cầm đồ lúc trước.
“Này đồ ham ăn, nàng lúc thì đi cầm đồ, lúc thì lại đi chuộc đồ, có phải là ăn no rỗi việc?”
“Sao chàng nhiều lời thế, cứ đi theo ta là được.” Ta nháy mắt với Diệu. Ba ngàn lạng, ta tới đây.
***
“Cái gì, không tìm được bộ y phục của ta nữa sao?”
“Không phải chỉ là một bộ y phục rách thôi ư?”
“Cái gì mà bộ y phục rách chứ? Đó chính là bộ y phục mà bà cố của bà cố ta đã tận tay may cho ông cố của ông cố ta. Nó chính là thứ đồ đã ghi dấu tình cảm thâm sâu, khắc cốt ghi tâm của người nhà ta mấy trăm năm nay. Ngươi nói đánh mất rồi là xong sao? Đây là vật báu gia truyền của nhà ta, ngươi định lấy cái gì ra để đền đây? Ngươi nói mau, ngươi lấy cái gì ra để đền? Ngươi bắt tướng công tương lai của ta không có y phục mặc, ta làm sao mà xuất giá được? Của hồi môn của ta đã bị ông chủ xấu xa như ngươi làm mất rồi.” Ta cứ thế trợn mắt, hét lên một hồi. Khuôn mặt ông chủ tiệm cầm đồ lúc đỏ lúc tím. Còn ta trong lòng cảm thấy vô cùng đắc ý, ông ta tìm được mới lạ, ta đã ăn cắp bộ y phục đó ngay sau khi cầm đồ rồi. Chỉ có điều là thân thủ ta quá đỗi nhanh thế nên ông không phát hiện ra mà thôi.
Diệu đứng một bên cố nhịn cười, còn ta thì ra sức nhéo chàng để khỏi bị lộ tẩy.
“Đúng thế, đúng thế, nương tử, nàng không tìm lại được bộ y phục đó, ta nhất định sẽ không lấy nàng nữa.” Diệu lập tức hiểu ý, phối hợp rất ăn ý với ta. Ta trợn mắt, trong lòng thầm mắng tên đàn ông này quả là giảo hoạt, thân hình tuy có đẹp thật nhưng chẳng thể tin nổi.
“Ta đền lại cho hai vị một bộ tốt hơn…”
“Ba ngàn giọt mồ hôi, ba ngàn giọt lệ, ba ngàn đường kim mũi chỉ, ba ngàn nỗi chờ mong chứa chan. Bộ y phục này có dùng ba ngàn lạng vàng ta cũng không đổi.”
“Vậy rốt cuộc hai vị định như thế nào?”
“Ta không lấy nàng ấy nữa, ngài lấy nàng ấy không phải là xong sao? Hừm! Đồ đàn bà đanh đá, nàng định mưu sát tướng công sao?”...

