watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5740 bình chọn
cánh hoa kia, đếm đến độ váng mắt hoa mày mà chưa tìm được đáp án đúng. Lát nữa, chắc dọ không đánh đố ta giống thế này chứ? Ta thực sự không đếm ra được số cánh hoa kia là chẵn hay lẻ.

“Công tử sai rồi, là số lẻ.”

Trái tim ta bỗng thót lại, chẳng lẽ chúng ta vừa ra quân đã thua luôn? Nếu chàng muốn chết thì cứ chết, đừng có lôi ta theo cùng. Ta lặng lẽ bước ra xa chỗ Diệu đang đứng, may mà ta với chàng đánh cược riêng. Diệu bất giác mỉm cười chẳng khác nào một con hồ li giảo hoạt, nụ cười của chàng nham hiểm đến độ ta bấc giác lạnh cả sống lưng.

“Không, là số chẵn.” Diệu cúi người, vuốt nhẹ lên mái tóc ta.

“Các vị đếm thiếu một cánh hoa rồi.” Dứt lời chàng lấy một cánh hoa từ mái tóc ta. Ta có chút bất ngờ thực không biết chàng đã giấu cánh hoa này lên tóc ta từ lúc nào, xem ra tên tiểu tử này hoàn toàn có hả năng thiên bẩm làm một đạo tặc.

“Lạc Kỳ đã đánh cược thì sẽ chấp nhận thua. Chỗ này có hai ngàn lạng vàng, công tử lấy vàng rồi đi đi. Như vậy người không cần phải mạo hiểm tham gia thêm một trận đánh cược khác nữa.”

Ôi nhiều vàng quá, lóng la lóng lánh, khiến mắt ta chói lóa. Ta nhanh chóng kéo lấy vạt áo Diệu: “Chúng ta đi thôi, có số tiền này rồi giả như không làm Hoàng đế, chúng ta vẫn có thể sống tự tại cả đời.” Diệu nhíu chặt đôi mày, phẩy tay ta ra, như thể không chấp nhận được bộ dạng tham tiền đáng ghét của ta thêm nữa.

“Sang ải thứ hai đi, hai ngàn lạng vàng đối với ta chỉ là một đống phế liệu.” Câu này đúng là đáng đánh đòn. Chỉ một câu nói của chàng dù ta yêu đống phế liệu đó vô cùng, cũng chỉ biết chu miệng đầy tiếc nuối mà thôi.

“Công tử, xin mời.” Ta vừa định đi theo, liền bị Lạc Kỳ ngăn lại, thậm chí cô ta còn trợn mắt nhìn ta một lúc lâu. Ta nuốt nước miếng, được thôi, hồ li tinh, ta không dư hơi đấu vẻ dữ tợn cùng ngươi.

“Cô nương vẫn còn chưa đánh cược mà.” Có lẽ do không thích bộ dạng lưu manh du đãng của ta nên giọng nói của Lạc Kỳ bất giác vút cao, thậm chí nàng ta còn chẳng buồn đưa mắt nhìn ta lấy một cái. Có điều ta cảm thấy rất kỳ lạ, thái độ của người con gái này với Diệu sao lại thay đổi, không còn lạnh lùng như trước, hơn nữa còn chứa đựng sự kính nể, ngưỡng mộ trước tài năng của chàng. Ta tựa sát vào Diệu, không cho nàng ta có cơ hội dính lấy chàng.

“Cược thì cược, ta đánh cược vẽ tranh.” Vì không muốn để người con coi thường, ta đưa tay vỗ ngực. Vẽ tranh, ta chắc cũng chỉ biết vẽ bùa mà thôi.

“Được, mau đưa văn phòng tứ bảo lên!” Lạc Kỳ nhẹ đưa tay ra hiệu cho đám thị nữ. Tứ bảo là những bảo vật gì vậy? Nhìn đám thị nữ bận rộn đi lấy đồ, ta chỉ còn biết thầm kêu khổ. Tất cả là tại ta không chịu học hành tử tể, bây giờ thậm chí còn chẳng biết cầm bút như thế nào, không biết nàng ta định cược kiểu gì? Đừng khiến ta mất mặt là được.

“Hồ bút, vi mặc, đoan nghiên, tuyên chỉ.”

“Không cần phải giới thiệu cặn kẽ như vậy, ta biết hết mấy thứ này.” Ta đưa tay xua xua, muốn cược thì làm luôn đi, nói nhiều những thứ vớ vẩn đó làm gì khi ta nghe cũng chẳng hiểu.

“Bút lông chim điêu trắng và rễ hoa mai tại Hồ Châu. Mực đen mài từ ngọc tím tại Vị Châu. Nghiên khắc hình đoạn thạch vân long, giấy trắng huyện Kinh ở Tuyên Châu. Nhìn những thứ này, ta thực muốn động bút. Cô nương nói xem muốn chúng ta cược gì?” Diệu lập tức lên tiếng.

“Công tử không cần phải khéo léo đưa lời nhắc nhở cô nương này. Ta và cô nương này đánh cược chứ không phải đánh cược cùng hai vị. Lần này sẽ cược trong thời gian một nén hương ta có thể vẽ lại toàn bộ cảnh sắc tại phường bạc Trường Lạc này.”

“Cô nương vẽ?”

“Đúng, là ta vẽ.”

“Vậy thì tốt quá, ta không phải vẽ là được rồi. Oa! Ha ha…ừm…” Tiếng cười của ta nhanh chóng biến mất trước ánh mắt khinh thường của Diệu.

Lạc Kỳ cũng liếc mắt sang nhìn ta rồi ra hiệu cho hai thị nữ châm hương mài mực. Trong chớp mắt mực đen bay xuống như mưa. Dưới ngọn đèn sáng, Lạc Kỳ vẽ rất có thần, tay đău bút chuyển, bút đi đến đâu sông núi ẩn hiện, càn khôn rạng ngời. Là vầng trăng ẩn sau đám mây trắng phía xa, nét bút vừa đặt xuống trang giấy đã in hình một rừng cây rậm rạp, hữu tình. Lác đác đèn đài nơi gần nơi xa, vẽ rồng khắc phượng, tất cả đều được tái hiện sinh động trên tranh vẽ. Nhìn tổng thể, phường bạc Trường Lạc dường như đã nằm gọn trên bức họa này, không thừa, không thiếu. Vừa quen vừa lạ, vừa thực vừa ảo, choáng ngợp diệu kỳ, trong tranh ẩn hiện hào khí giang hồ, cũng có chất nho nhã của thư sinh, và cả khí chất của hoàng cung cao quý. Nàng ta mới chỉ nhẹ nhàng đưa bút, vậy mà phường bạc Trường Lạc đã nhanh chóng hiện ra một cách sống động trên trang giấy trắng. Thật là quá tài giỏi!

Ánh mắt Diệu chăm chú, đôi mày nhíu lại, không hiểu chàng đang suy nghĩ những gì. Đám thị nữ đứng hầy bên cạnh khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ tự hào. Trong khi ta đứng một bên không ngừng phồng mồm trợn mắt thổi đầu cây hương đang cháy, thi thoảng lại đưa mắt nhìn người con gái đang thi triển tài nghệ.

“Ha ha! Hương cháy hết rồi không được vẽ thêm nữa.” Ta nhìn chăm chăm vào đầu hương đỏ hồng trước mặt, sau đó tức giận dập tắt luôn.

“Ồn ào gì chứ, tiểu thư nhà chúng ta đã hoàn thành bức tranh rồi.” Thị nữ vừa nói ngay từ ban đầu đã bất mãn trước hành động thổi hương cho tàn nhanh của ta, lần này liền chu miệng lên lạnh lùng đáp lại đồng thời tặng kèm thêm cho ta một ánh mắt khinh thường.

“Không phải chứ, hình như vẫn còn chưa vẽ xong mà?” Một lúc lâu sau Diệu đột nhiên lên tiếng. Trong lòng ta tức thì vui mừng cực độ, chàng là tên hồ li gian xảo chính hiệu, có lẽ lại sắp giở âm mưu gì rồi.

“Cái gì?”

“Là thế này, đại tiểu thư, xin nàng hãy nhìn rõ bờ tư...

« Trước1...8182838485...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chân Trời Góc Bể
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
» Hải Vương
» Hoàn Đồng
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk