“Quy tắc của phường bạc Trường Lạc, nếu đã chịu cược thì phải chấp nhận kết quả. Nếu cô nương không dám nhận thì đừng đánh cược. Từ đâu đến thì tự động quay về, chủ phường bạc sẽ không gặp cô.” Con hồ li tinh chết dẫm, kiêu căng ngạo mạn gì chứ? Ta kéo vạt áo ra hiệu cho Diệu hãy bỏ cuộc, nhưng chàng chỉ nhẹ nhàng đẩy bàn tay ta ra.
“Rượu ngon!” Diệu chẳng suy nghĩ nhiều nhấc một ly lên uống cạn.
“Tên hồ li đáng ghét, thật chẳng có nghĩa khí gì cả, không ngờ dám chọn trước.” Ta nghiến răng trợn mắt nhìn Diệu. Trời đất ơi, ta có thể không đánh cược không?
“Ly rượu của nàng ấy, ta sẽ uống thay luôn.” Diệu vội cầm ly khác, ngửa cổ cạn sạch. Hồ li tinh trợn mắt nhìn hai ly rượu trống không đầy kinh ngạc, rồi lại nhìn chàng bằng ánh mắt khó tin.
Trái tim ta quặn thắt, nếu trong ba ly rượu này chỉ có một ly không độc, vậy thì chàng uống một lúc hai ly…không phải là chết chắc rồi sao? Ta nhìn Diệu đầy lo lắng, ánh mắt chàng càng lúc càng dịu dàng vô hạn, tĩnh lặng hệt như ánh trăng bên ngoài cửa sổ. Trái tim ta đập thình thịch không ngừng, chàng biết ta vốn không chịu được kế kích tướng, chàng biết ta rất thích giữ thể diện, chàng biết hồ li tinh cười nhạo ta không dám đánh cược, ta nhất định sẽ uống ly rượu độc trước mắt, cho nên, chàng… đã uống thay ta?
Đêm càng lúc càng khuya. Ánh nến chập chờn trong Hàm Tĩnh các như bị đánh tan bởi ánh đèn đuốc sáng lên từ phía xa xăm trong phường bạc Trường Lạc, không gian đặc quánh càng lúc càng thêm đáng sợ. Mặt trăng trên cao tỏa ra thứ ánh sáng bạc cổ quái, sắc mặt Diệu hiện lên dưới ánh trăng và bóng nến biến hóa khôn lường.
“Có thể cho chúng ta gặp chủ phường bạc không?” Diệu chậm rãi mở miệng.
“Diệu, chàng không sao chứ?” Thấy chàng không sao, ta cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Tướng công của nàng không sợ trời, không sợ đất, làm sao mà xảy ra chuyện gì được? Ta thật không nỡ để nàng thành quả…quả phụ.” Đột nhiên Diệu thổ huyết, nhưng nụ cười trên mặt vẫn vô cùng xán lạn. Chàng tóm chặt lấy bờ vai ta, sức nặng từ cơ thể chàng đè lên đột ngột khiến vai ta đau nhói. Ta lúc đó gần như quỵ hẳn. Nhìn chàng cố sức chịu đựng, dường như phải dốc toàn lực còn lại mới có thể đứng vững để tựa vào người ta. Ta vô cùng hoang mang, vội vàng đỡ lấy nàng.
“Đồ đàn bà độc ác, mau đưa thuốc giải ra đây, nếu không ta sẽ đánh sập phường bạc Trường Lạc này!” Ta thấy Diệu thổi huyết, trong lòng không khỏi đau đớn, liền chỉ thẳng vào mặt hồ li tinh đưa lời mắng nhiếc.
“Chịu cược thì phải chấp nhận, dẫu chết cũng không thể trách người.” Hồ li tinh Lạc Kỳ lạnh lùng đáp.
“Dù phải chết ta cũng sẽ liều mạng với ngươi!” Ta xắn tay áo lên, nhưng bị Diệu ngăn lại. Chàng dồn hết sức tóm chặt lấy tay ta, rồi lắc đầu ra hiệu không được manh động.
“Trong ván cược vừa rồi cô nương thắng rồi! Cô có thể xin chủ phường bạc thuốc giải.” Lạc Kỳ đưa lời nhắc nhở.
Đúng vậy! Diệu đã uống giúp ta ly rượu độc kia, vậy coi như ta đã vượt qua ải thứ ba, ta có thể cầu xin chủ phường bạc Trường Lạc thuốc giải!
“Đừng đi! Phiến Nhi…nàng nghe đây…dù thế nào đi nữa cũng phải yêu cầu ngài ấy đưa nàng về Trường An…bảo ngài ấy đảm bảo an toàn tuyệt đối cho nàng…chỉ cần có ngài ấy, nàng mới có thể tiếp tục cuộc sống bình an.”
“Ai nói thế, không quay về Trường An thì đã sao? Cho dù ăn xin ngoài đường, ta cũng có thể tiếp tục sống. Ta sẽ cầu xin ngài ấy ban cho chàng thuốc giải. Đây là kiểu đánh cược gì chứ, chúng ta không thèm cược nữa…”
“Nàng vẫn không hiểu hay sao, bọn họ chắc chắn…sẽ không buông tha cho nàng. Nàng nhất định phải quay về Trường An, quay về bên cạnh phụ thân của mình. Như vậy…như vậy thì sẽ chẳng có ai có thể làm tổn hại đến nàng nữa.”
“Không! Ta không quay về! Ta cũng chẳng muốn gặp ông chủ phường bạc nào cả. Ngài ấy nếu có cách đưa ta quay về thì bản thân ta tự nhiên cũng biết cách. Muốn đi thì phải cùng đi, chàng đừng hòng bỏ mặc ta lại, còn mình ở đây mê hoặc những người phụ nữ khác. Ta không cho phép.”
“Nha đầu ngốc, không cho phép…thì ta…sẽ không mê hoặc ai nữa…là được chứ gì? Tuy rằng…tuy rằng ta có chút chịu thiệt…nàng khóc cái gì chứ…” Diệu đưa tay vuốt má ta, lúc này ta mới chợt nhận ra khuôn mặt mình đã nhạt nhòa nước mắt. Chàng nhẹ lau những giọt nước mắt cho ta rồi khó nhọc nở nụ cười như thể trấn an. Thế nhưng ngay sau đó chàng lại thổ huyết.
“Ai nói ta khóc chứ, ta Ngọc Phiến Nhi làm sao có thể khóc được. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiều khổ ải, không lấy được vàng, lại chẳng gặp được chủ phường bạc, ta thực sự cảm thấy quá mệt mỏi..” Tuy nói rằng không khóc, nhưng sống mũi ta càng lúc càng cay, rồi không biết nước mắt từ đâu lại chảy ra nhiều thế. Phút chốc trong ta bàng hoàng sợ hãi! Ta lớn bằng này tuổi, đây là lần đầu tiên cảm thấy sợ đến độ cảm giác như thể có một con dao đang đâm thẳng vào trái tim, cướp đi sinh mạng của chính mình.
“Cô nương khóc cũng chẳng ích gì, loại độc này sẽ phát tác trong vòng nửa canh giờ nữa, lúc đấy sẽ chẳng còn cách nào cứu chữa…” Hồ li tinh lạnh lùng cất tiếng.
“Ngươi lắm mồm thế! Ta biết chuyện đó mà, bây giờ ta đang nghe chàng dặn dò những chuyện sau cùng đây…” Ta hít một hơi thật sâu, đưa tay dụi mắt, dữ dằn nhìn Lạc Kỳ rồi đưa lời mắng nhiếc, sau đó lại ôm lấy Diệu khóc nức nở.
“Cái vị cầm lấy thuốc giải rồi đi đi!” Hồ li tinh dường như không thể tiếp tục nhìn cảnh tượng khóc lóc thảm thiết của ta nữa liền đặt một chiếc bình màu lục xuống trước mặt ta.
“Hãy để ta gặp chủ phường bạc, ta vẫn còn…chưa chết, cô nương…không thể thay đổi quy tắc được.” Diệu cố gắng mở lời.
...

