“Hãy uống thuốc giải rồi theo ta đi gặp chủ phường bạc!” Hồ li tinh than dài một tiếng, đưa thuốc giải cho Diệu, sau đó tiến lên một bức tranh ở sau lưng. Nàng ta khẽ khởi động chốt cửa bí mật rồi biến mất sau bức tranh đó.
“Dược tính của thuốc giải quá mạnh, chẳng vừa miệng chút nào. Chẳng lẽ nàng ta đã bị mê hoặc bởi sức hấp dẫn thiên hạ vô địch của ta, thậm chí còn yêu thương ta sấu sắc, cho nên chẳng buồn để tâm đến hình phạt nặng nề của chủ phường bạc, liền đưa thuốc giải cho…Ây da! Cô nương xấu tính, ta vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn đâu, nàng ra tay nặng như vậy, định mưu sát tướng công à? Mau lại đây đỡ tướng công đi!”
Đỡ chàng? Ta đạp chết chàng luôn. Hại ta khóc đến độ đôi mắt sưng to, đỏ mọng, còn mình chỉ có tâm tư suy nghĩ đến người phụ nữ khác, hừm! cấu trúc của phường bạc Trường Lạc đúng thực là kỳ lại, cổ quái, chúng ta đi vòng vèo theo sau hồ li tinh nửa canh giờ cuối cùng mới tới nơi ở của chủ phường bạc.
“Trước
giờ, mới chỉ có bốn người vượt qua được hết cả ba cửa
ải của phường bạc Trường Lạc chúng ta. Các vị chính là hai trong số đó.” Phòng trong vang lên một giọng nói dõng dạc. Giây phút giọng nói đó cất lên ta thấy có chút quen thuộc, nhưng chẳng thể nhớ ra đã nghe thấy ở nơi nào. Dưới ánh trăng mờ ảo, một người đàn ông toàn thân vận y phục màu đen, ẩn mình trong bóng đêm bí hiểm.
“Ý ngài muốn nói…năm đó… năm đó, việc đó thực ra là do ngài…” Giọng Diệu bỗng run rẩy, ta cũng vì thế mà trở nên căng thẳng. Năm đó đã xảy ra những chuyện gì?
“Ba năm trước Lệnh Hồ Phong, tổng tiêu đầu tiêu cục Cẩm Phong bị sát hại dã man do đắc tội với phái Không Động. Con trai của ngài ấy là Lệnh Hồ Vân vốn yêu thích văn thơ, trước nay chưa từng luyện võ, vậy mà chỉ một năm sau đã vác kiếm lên Không Động, cứ đi mười bước lại giết chết một người, thấy bóng không thấy hình. Phái Không Động gần như tuyệt diệt, võ lâm trung nguyên vì thế phải chịu đả kích rất lớn, khiến cho địa vị của Vọng nguyệt Lâu tại Nam Cương và Linh Tiêu Các tại Mạc Bắc củng cố càng thêm vững chắc. Lẽ nào, ngươi khiến Lệnh Hồ Vân đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy…chính là ngài?”
“Người vượt qua cả ba cửa ải thứ hai chính là Lạc Kỳ. Hai năm trước, nàng ta đang là đệ tử của phái Nga My, vì cứu một người trong tà giáo bị giang hồ phỉ nhổ, đã khiến mấy lão thái bà trong phái Nga My tức giận, muốn trừ khử môn hộ. Ta tiện đường đi qua đã cứu mạng nàng ấy. Nàng ấy cảm kích vô cùng, còn quyết định vượt qua ba cửa ải này chỉ vì muốn gặp lại ta một lần. Có người nguyện lòng đặt cược tính mạng của mình để đổi lấy một việc, nên sau đó ta đã giữ nàng ấy lại bên cạnh.”
“Cái chết của sư thái trưởng môn Nga My cũng là do ngài thực hiện sao? Thật không ngờ hai sự kiện chấn động giới võ lâm trung nguyên đều do một tay ngài làm cả.”
“Võ lâm trung nguyên? Ta chỉ làm những chuyện bản thân thích, còn việc đó có ảnh hưởng gì đến võ lâm trung nguyên, ta không quan tâm. Các vị hôm nay liều chết vượt qua ba cửa ải này, chắc chắn vì có việc muốn cầu xin, mau nói đi, các vị muốn thứ gì?” Người đó mỉm cười, bình thản hỏi.
“Chúng ta chỉ muốn bình an quay về Trường An.” Diệu dõng dạc thốt ra từng từ.
“Ta muốn…” Ta muốn hai vạn lạng vàng, ta muốn ăn thịt kho tàu cả đời, ta muốn những cửa hàng bán đậu phụ ở kinh thành ngày ngày đến chỗ ta ở bán.
“Nguyện vọng đó nàng hãy giữ lại, đợi sau này nghĩ ra nguyện vọng khác thì hãy nói sau. Trước tiên ngài cứ đưa chúng ta quay về Trường An bình yên vô sự là được.” Cứ giữ lấy, đợi đến lúc ta nghĩ ra thứ nào có giá trị hơn thịt kho tàu rồi nói sau.
“Trường An? Yêu cầu này thực không đơn giản chút nào. Phải biết là, khắp thiên hạ này nơi nào cũng là đất của Hoàng thượng, con người cao cao tại thượng đó đã hạ quyết tâm muốn ngài vĩnh viễn không quay trở lại. Nếu ngài bằng lòng, có thể ở lại phường bạc Trường Lạc yên lành sống hết cả cuộc đời. Ngài chẳng màng tính mạng, nhất quyết muốn quay về nơi tranhd dấu dữ dội ấy, chắc vì không cam tâm. Ta đoán có đúng không, Tần Vương điện hạ?”
Hương trúc thoang thoảng, lẩn khuất đâu đây. Giọng nói thu hút như ánh trăng tháng ba dõng dạc vang lên, khiến ta giật nảy mình. Trong lòng ta đột ngột trào dâng cảm giác lạ thường đau đớn! Sắc trời dần quang, dung mạo của người đàn ông áo đen cũng rõ nét hơn, dưới lớp mặt nạ xấu xí là đôi mắt tràn ngập bi thương sầu muộn. Ánh mắt ấy không hiểu vì sao có sức quyến rũ lạ kì đối với ta. Ngón tay của ngài trông nõn nã như những nụ hoa đầu xuân mơn mởn.
Trước mắt ta là hình ảnh hoa quỳnh trắng trong tuyệt thế, hương trúc thoảng đưa, và người đàn ông quyến rũ vô song. Tất cả trong khoảnh khắc khiến trái tim ta trở nên tĩnh lặng.
Ánh sáng buổi sớm tinh mơ tràn vào Hàm Tĩnh Các khiến cho cảnh vật trong phòng càng lúc càng rõ nét. Cách bài trí đơn giản, thanh khiết, không gian tĩnh lặng mà yên bình, như chốn thần tiên vậy.
“Tinh Thích!” Ta đột nhiên nhớ ra người đàn ông thần bí lúc trước liền buột miệng thốt ra tên gọi của ngài.
“Vị cô nương đáng yêu này, ta đã nói chúng ta sẽ còn gặp lại mà.” Ngài bình thản lên tiếng, giọng nói không hề dịu dàng như Diệu nhưng lại có sức mê hoặc chết người. Ta nhìn sang phía Diệu, sắc mặt chàng lúc này tối sầm, dường như đang che giấu một cơn phẫn nộ vô cùng đáng sợ. Khi thấy ta lặng người nhìn về phía Tinh Thích, chàng liền kéo ta lại r...

