watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5727 bình chọn
/p>

“Điện hạ…”

“Phụ thân, con đã quay về rồi, hay là người mở tiệc chúc mừng di, mời cả Nam Cung Diệp tới đây dùng bữa.” Ta đưa lời nũng nịu.

“Hỗn xược! Sao con dám gọi thẳng tên Nam Cung Diệp chứ? Sao có thể vô lễ với Thái tử điện hạ đương triều?” Phụ thân phẫn nộ quát lớn, ta còn đang mơ màng chưa hiểu tại sao, chỉ thấy Diệu đứng bên cạnh tỏ vẻ tột cùng ngạc nhiên. Sau đó, chàng nhanh chóng lấy lại dáng vẻ bình thản như không thường có.

“Tần Vương điện hạ, ngài đột nhiên mất tích, Hoàng thượng vô cùng lo lắng, các văn võ bá quan trong triều cũng rất bất an.” Phụ thân ta vẫn giữ thái độ xa cách với Diệu.

“Thật sao? Một Hoàng tử như ta đích thực là bất hiếu, để mọi người pahir lo lắng nhiều rồi. Có điều may nhờ có ông trời chiếu cố, tính mạng này của ta sau cùng Diêm Vương vẫn không chịu nhận. Lại còn được bao nhiêu cao thủ đại nội hộ tống dọc đường rất thuận lợi, thật không phụ tấm lòng yêu thương của Phụ hoàng.” Diệu tỏ thái độ khinh thường, ngữ khí như đang đùa cợt thế nhưng ta thật sự chẳng thấy buồn cười chút nào.

Có lẽ không ngờ Diệu mở miệng lại đưa lời chế giễu như vậy, nên sắc mặt của phụ thân ta khá là lúng túng: “Người đâu, mau đưa tiểu thư vào trong tắm rửa, trang điểm lại, cứ để thế này thì còn ra thể thống gì nữa. Tần Vương điện hạ, ngài cũng mệt rồi, để ta cho người…”

“Cũng được, hãy đưa ta hồi cung.”

“Chuyện này…Tần Vương điện hạ, Hoàng thượng đã hạ lệnh, sau này Tần Vương điện hạ ở tại phủ Tần Vương ở phía nam thành Trường An.”

“Được, như vậy càng tốt. Thậm chí người còn không cho ta quay về điện Tử Thần? Khu phía nam…đối xử với ta tốt quá nhỉ, nếu không lưu tâm, khéo không ta lại đi từ bắc sang nam cũng nên.” Diệu đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt như biển động trời dông thật vô cùng đáng cợ. Ta nhìn chàng siết chặt bàn tay, đến mức đôi tay trắng nhợt cực kỳ thiếu sức sống.

“Cũng được, đổi nơi ở chắc sẽ thanh tịnh hơn, xin cáo từ!” Diệu đưa mắt nhìn ta, trong khoảnh khắc, ta cảm thấy ánh mắt chàng thật xa xăm. Rồi khóe miệng Diệu khẽ động, như định nói gì, sau cùng lại thôi. Chàng quay đầu, không nhìn ta nữa, bước đi không hề lưu luyến. Trong khoảnh khắc ta thấy lồng ngực như bị đá đè, trái tim không ngừng đau đớn, nhưng chẳng hề hiểu được nỗi đao đó bắt nguồn từ đâu.

“Con hồ li chết tiệt!” Ta thét lớn. Diệu khựng lại giây lát rồi lại bước tiếp.

“Mau đưa tiểu thư về phòng nghỉ ngơi. Không có lệnh của ta, con không được rời khỏi phủ Thừa tướng dù chỉ là nửa bước.”

“Phụ thân!”’

“Con không được nói thêm gì nữa. Hãy quên hết những việc đã xảy ra mấy tháng qua. Phiến Nhi, tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa, mẫu thân đã tìm được một mối tốt cho con rồi, công tử của Vương đại nhân Thiếu Khanh thái đường tự, tướng mạo xuất chúng, con người vừa khiêm tốn lại hòa nhã. Tuy bây giờ mới là quan viên tứ phẩm, nhưng con gả sang đó, nhà chồng nhất định sẽ đối xử tốt với con.” Phụ thân ta than dài một tiếng rồi nói.

Tứ phẩm? Ban đầu phụ thân định để ta tiến cung lấy lòng Hoàng đế, nếu có thể thì thừa dịp mà trở thành Hoàng hậu. Sau đó vì xảy ra chút hiểm lầm với Diệu, ta không thể gả cho Hoàng thượng được nữa, đoán định sẽ được gả làm Tần Vương phi. Sao đến khi quay về, ta lại trở thành thê tử của con trai một viên quan hạt đậu tứ phẩm cơ chứ?

“Phụ thân.”

“Con gái nhà lành không được đi lại lung tung, người trong hoàng tộc không phải muốn trèo cao mà được đâu…” Phụ thân ta cuối cùng quyết định vứt lại một câu đầy ẩn ý rồi quay người bước đi.

Ta nghiến răng, không hò hét gây náo loạn thêm nữa, trong lòng thầm suy tính liệu có nên nhân lúc đêm khuya thanh vắng mà lén ra ngoài hay không? Thế nhưng không biết có phải phụ thân nhìn thấy ý đồ của ta không mà đêm ngày đều đi theo giám sát. Ta thực sự chán nản vô cùng.

***

Mới thoáng đó mà nửa tháng đã trôi qua, ta chẳng được bước chân ra khỏi cửa lấy một lần.

Trung tuần tháng năm, ánh mặt trời bắt đầu gay gắt. Trong hồ, đàn cá bơi lội tung tăng, ánh nắng chiếu lên vẩy ca, long lanh lấp lánh. Ta nhìn xuống mặt hồ, chỉ cảm thấy trước mắt lóa sáng, xem ra khuê nữ nhà giàu thường chỉ có một thú vui là ngắm cá trong phủ, thế nhưng thú vui đó chẳng hề hấp dẫn được ta. Đúng là vô vị! Nếu lúc này có Diệu bên cạnh, có người chịu cãi nhau cùng thì ta đã không buồn chán đến vậy.

Ngồi lâu quá dưới mặt trời, khó tránh bị cảm nắng, nghĩ vậy ta liền vén y phục, ngồi xuống bên bờ hồ, đưa chân thả vào trong hồ nước chơi đùa cùng đàn cá.

“Tiểu thư, không được đâu, ngươi đừng có nghĩ quẩn…” Ta vừa mới ngồi xuống, phía sau đã có tiếng người hét lên đầy thảm thiết. Ta còn chưa kịp nhìn xem đó là ai thì người đó đã đưa tay kéo mạnh ta về phía sau.

Đáng thương thay, vì mặc bộ y phục mỏng manh, nên kéo trên mặt đất đá khiến chân và đùi bị chà sát hết sức đau đớn. Phần bị tổn thương nhiều nhất có lẽ chính là chiếc mông. Ta ngồi trên đám đất đá lổn nhồn, mặt mày nhăn nhó vì đau. Còn người phụ nữ khỏe như trâu mộng phía sau vẫn một mực cho rằng ta đang định nhảy xuống hồ tự tử nên càng ra sức kẻo ta lại. Trong lòng ta không khỏi thầm thét lớn: “Lão nương trông thế này mà lại giống hạng người chán đời muốn tự tử sao, ta chỉ là đang ngâm chân trong nước mắt để giải sầu thôi mà.

Nửa canh giờ sau, cuối cùng ta cũng định thần lại được, lòng không ngừng thường xót cho chiếc mông của mình, tiện thể nguyền rủa vị đại nương béo ị, khắc tinh truyền kiếp của ta sẽ càng ngày càng béo hơn.

Ta chán chường ngồi trên một hòn đá, liên tục suy tính. Trong lòng không khỏi thấy vô cùng phiền phức. Ta gãi đầu gãi tai, ra sức lấy đất nhồi vào tổ kiếm. Đám nha hoàn đ...

« Trước1...8889909192...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời
» Tôi Làm Điều Đó...Vì Cậu!
» Bắt cóc em đem về làm vợ
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Hải Vương
» Ác Bá Cửu Vương Gia
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk