Dọc đường đi, dương liễu mọc kín hai bên, sương khói nhạt nhòa. Bỗng ta chợt nhận ra cảnh đẹp trước mắt chính là rừng cây bên ngoài thành Trường An. Trước đây mỗi lần không xin ăn được, đói không chịu nổi, ta thường dẫn bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo đến nơi đây tìm quả dại về ăn, buổi tối còn đi bắt đom đóm vẻ giải khuây.
Vừa nghĩ đến đêm tối, trong gương đột nhiên xuất hiện một bầu trời đầy sao lấp lánh, cảnh sắc thơ mông. Hai thanh kiếm sáng lóa như tuyết đang chĩa vào nhau. Một người từ đôi mày đến khóe mắt đều toát lên vẻ biếng nhác, khóe miệng cong lên bình thản, phớt đời. Còn người kia cầm một thanh trường kiếm trong tay, đôi mắt lạnh như băng đầy kiên nghị. Trong đôi mắt tưởng như không có chút tình cảm ấy đang rừng rực lửa hận. Thôi chết, hai huynh đệ họ đánh nhau sao?
Cảnh tượng trong gương lại bất ngờ thay đổi, là một đôi mắt kinh hoàng của Diệu, là nét đau đớn của Diệp, còn cả vết máu chảy tràn khắp nơi. Trong hai người họ, ai là người bị thường. Ta vô cùng lo lắng, quên mất mình vẫn đang đứng trong thùng tắm, cứ thế mà tiến lên phía trước một bước.
“Tiểu thư…Á!” Một loạt tiếng thét lớn vang lên khiến tai ta đau nhói.
“Ta…vẫn…còn…sống…vẫn còn sống…” Ta bò trên mặt đất ướt nhoẹt, khó nhọc ngẩng đầu. Thùng nước tắm khi nãy đã đổ nghiêng. Đám nha hoàn vội kéo ta đứng dậy, dựng thùng tắm lên rồi lại nhét ta vào tắm lại.
Lúc này ta làm gì còn tâm trạng tắm nữa? Diệu và Diệp sắp đánh nhau. Trong lòng ta cực kỳ lo lắng, chỉ muốn đến ngay khu rừng đó xem tình hình cụ thể ra sao. Thế nhưng đừng nói bên ngoài có một vtc, cho dù không có vị Vương công tử đó, thì đám nha hoàn này cũng khiến ta không tài nào xuất phủ…À, đúng rồi, may ra vị Vương công tử đó có ích!
Đến khi xuất hiện lại trước mặt Vương công tử, dáng vẻ của ta hoàn toàn khác trước. Ta của lúc này, hoa nhường nguyệt thẹn, bẽn lẽn, thướt tha, y phục trang nhã. Ta khẽ ngước mắt lên, điềm tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt.
Vị Vương công tử kia há hốc miệng, nhìn ta quên cả chớp mắt. Trong lòng ta thấy vậy vô cùng đắc ý, bản cô nương bình thường không hay trang điểm, chỉ cần trang điểm vào liền trở thành một mỹ nhân tuyệt sắc.
“Phiến Nhi có lời chào Vương công tử.” Ta chậm rãi tiến lên, cất lời chào hỏi, miếng ngọc bội đeo bên thắt lưng cũng theo từng động tác của ta mà tạo nên những tiếng động lanh canh vui vui.
“Nàng… nàng… nàng chính là Ngọc tiểu thư?” Tên mọt sách kia dường như đang vô cùng kinh ngạc, lắp ba lắp bắp tới nửa ngày trời không nói nổi một câu. Ta cảm thấy có chút chán nản. Đầu óc quay cuồng, choáng váng, cả mặt và người ta đều nóng ran, hắn còn không nói nhanh, ta sẽ phát cáu đấy.
“Ngọc tiểu thư…Ngọc tiểu thư! Ngọc tiểu thư…Ngọc…”
“Ngươi đã Ngọc…” … tiểu thư đủ hay chưa? Mấy từ sau cùng ta đành nín nhịn mà nuốt ngược vào bụng. Bình tĩnh… Lúc này ta phải yểu điệu, thướt tha, phải làm một Ngọc đại tiểu thư dịu dàng, đằm thắm Ta nhất định không được
được phát cáu. Không biết có phải tên mọt sách này quá đỗi
căng thẳng hay không mà nói mãi câu Ngọc tiểu thư, sau đó lại chẳng thể nói thêm được câu nào nữa.
“Vương công tử, ta nghe nói bên ngoài thành Trường An có một khu rừng, cảnh sắc tuyệt đẹp, đáng tiếc… Phiến Nhi chỉ là một cô nương yếu đuối, không thể một mình ra ngoài được.” Vừa nói xong ta liền nhận ra hôm nay mặt trời gay gắt quá, lão nương đây sắp nóng chết đi được. Tên Vương công tử nghe thế nhìn ta bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, ta đoán hắn nghĩ sắc mặt ta đỏ lên vì e thẹn.
“Nếu Ngọc tiểu thư không chê bai, tại hạ bằng lòng đưa tiểu thư đi thưởng thức cảnh vật tuyệt đẹp của khu rừng đó.”
“Được!” Ta nắm chiếc khăn tay, rồi đưa mắt liếc về phía tên mọt sách, hắn cũng nhìn ta, ánh mắt thoáng ngại ngùng. Mẫu thân thấy Vương công tử định đưa ta ra ngoài dạo mát, trong lòng không khỏi vui sướng, tức thì quên mất lời dặn ‘không cho phép Phiến Nhi bước chân ra khỏi phủ Thừa tướng của phụ thân’.
***
Việc được rời khỏi phủ Thừa tướng đối với ta tuyệt vời đến mức ngay cả vầng mặt trời gay gắt kia cũng trở nên đáng yêu, dịu nhẹ hơn nhiều. Ta chẳng khác nào một con ngựa hoang được thoát cương, chạy nhảy tung tăng khắp mọi nơi. Hơn nửa tháng bị nhốt trong phủ, ta sắp phát điên vì buồn chán rồi.
“Ngọc tiểu thư…đợi chút đã…đợi chút đã… Ngọc tiểu thư…” Vương công tử vừa gọi, vừa hổn hà hổn hển chạy theo ta. Thật là đáng ghét, không đi theo được thì tốt nhất đừng có theo ta nữa cho xong!
“Ngọc tiểu thư, nàng xem bức tự này thực sự rất đẹp, lại còn cả bức tranh sơn thủy non nước này nữa, tất cả đều là thượng phẩm…”
Vương công tử dừng lại trước một tiệm thư họa, bắt đầu luôn miệng tán thưởng mấy bức tranh, mấy bức thư pháp. Ta chu miệng lên, có non có nước thật đấy sao hắn không tự mình đi xem, sao cứ ngăm cảnh vật thông qua mấy bức tranh này thế?
“Công tử đúng là có mắt nhìn, bức này có giá ba lạng bạc.”
“Ngọc tiểu thư, ta xin tặng nàng bức này.”
“Ừm!” Thật là lãng phí, ta cần bức tranh này làm gì chứ, cũng chẳng có gì đáng thưởng thức cả. Ta ngáp dài một cái, đột nhiên một bức tranh trong tiệm thu hút ta lạ thường. Đó là bức tran...

