“Chàng đừng hiểu lầm, chúng ta chỉ là…” Ta lên tiếng định giải thích, nhưng còn chưa nói hết câu, ta đã phải im bặt vì ánh mắt sắc như dao của chàng. Ánh mắt chàng hiện rõ sự chán ghét. Dường như mỗi từ ta nói ra đều khiến chàng bực bội. Cổ họng ta nghẹn đặc, đắng ngắt chẳng thể nói thêm gì.
“Chúng ta? À đúng rồi, ta quên mất là vẫn còn có nàng, thiên kim tiểu thư phủ Thừa Tướng. Ta rất cảm tạ tấu thư mà phụ thân nàng đã đưa lên, cũng cảm ơn ‘chân tướng’ mà nàng đã nói ra. Bây giờ nhờ ơn lớn của hai cha con nàng, ta cuối cùng đã có thể thảnh thơi nhàn rỗi một cách quang minh chính đại, không cần phải ngày ngày lên buổi triều sớm nữa.”
Chân tướng gì chứ? Tấu thư nào cơ? Diệu đang nói gì vậy? ánh mắt chàng nhìn ta sao lại lạnh lùng như thế? Lạnh đến mức đáng sợ.
“Ngay lúc đó ta đã định đi tìm chàng, thế nhưng phụ thân không cho ta bước chân ra khỏi phủ nửa bước.” Sắc mặt Diệu lúc này rất đáng sợ, ta bất giác cảm thấy sợ hãi, thấp giọng rồi dần im bặt.
“Không cần nói nữa, nhìn thêm nàng lần nào ta lại thấy khó chịu thêm lần đấy. Hoặc có lẽ ta chính là một người nham hiểm, giảo hoạt, hại người vô số, cho nên không thể ở bên cạnh những chính nhân quân tử, trung với nước hiếu với dân như các vị. Vậy nên, Ngọc tiểu thư, xin nàng đừng có đưa ra bộ mặt uất ức, đáng thương đó nữa, ta cảm thấy rất buồn nôn!” Chàng mỉm cười đầy chế giễu.
Trái tim ta dường như tan vỡ thành nhiều mảnh! Có cảm giác nỗi đau đó như cây chùy đầy gai nhọn chà lên da thịt mỏng manh, đau đớn chẳng khác gì bị lăng trì xử tử. Những ngày gần đây, ta mỗi ngày đều nghĩ cách trốn ra ngoài, chỉ muốn gặp chàng dù chỉ một lần. Ta luôn tự hỏi liệu chàng có nhớ mình không, trong tâm trí ta lúc nào cũng ngập tràn nụ cười hồ li giảo hoạt của chàng. Thế nhưng nghĩ nhiều như vậy cũng chẳng bao giờ ngờ được, lúc gặp lại nhau, chàng đã căm ghét ta đến thế. Ánh mắt chàng nhìn ta đầy khinh bỉ, rõ ràng đến mức chẳng chút che đậy.
Vì chàng không được làm Thái tử, vì phụ thân ta thừa nước đục thả câu, gió chiều nào xoay chiều ấy, cho nên chàng chuyển sang thù ghét ta sao? Ta đáp lại chàng bằng ánh mắt căm giận. Ta uất ức, đáng thương thì đã sao, nét mặt uất ức của ta khiến chàng cảm thấy buồn nôn, vậy thì chàng cứ nôn cho đến chết.
Ta Ngọc Phiến Nhi từ khi nào lại phải hạ giọng yếu mềm như vậy? uất ức thì uất ức, buồn bã thì buồn bã. Đối với ta chàng chỉ là một con hồ li vô tình vô nghĩa. Chàng không làm Vương gia gì đó cũng mặc, chàng vui vẻ hay buồn bã cũng xong, chàng bị đám quan viên xấu xa trong triều đình ức hiếp cũng đành, tất cả đều chẳng còn liên quan đến ta nữa. Tại sao ta cứ phải ngày ngày nghĩ đủ mọi cách để nghe ngóng tình hình của chàng, tại sao phải mạo hiểm bị phụ thân trách mắng vẫn muốn tìm cách trốn ra ngoài, đến phủ Tần vương? Là do ta thích chàng, nên chàng có thể chà đạp ta vậy sao… Ta nhíu chặt đôi mày, cong miệng, thầm mắng chàng một trận.
“Diệp, chúng ta đi! Ngài ấy cũng biết tự lượng sức mình đấy. Biết rằng không xứng đáng được ở bên những người như chúng ta.” Ta bực bội nói, sau đó nắm tay Diệp. Khoảnh khắc đó tay Diệp khẽ run, rồi hắn quay sang nhìn ta, chẳng nói thêm một lời. Ta như người bị rơi xuống nước, nắm lấy tay hắn mường tượng đó là một thanh gỗ cứu mạng, thấy hắn không phẩy tay ta ra, trong lòng ta thoáng cảm kích. Là hắn đang giúp ta giữ lại chút tự trọng sau cùng.
Lúc này sống mũi ta cay xè, đoán chắc không đi được bao xa là ta sẽ bật khóc thành tiếng.
“Nam Cung Diệp, ta lúc này… rất muốn giết chết ngươi!” Ta và Diệp vừa đi được vài bước, thì giọng nói lạnh như băng của Diệu bỗng vang đến từ phía sau.
“Chẳng phải ngươi vẫn luôn muốn giết chết ta sao? Ta khuyên ngươi hãy từ bỏ những suy nghĩ đó đi, nếu ngươi thực muốn giết ta, vậy thì hãy động hủ một cách quang minh chính đại.” Diệp cũng đã dừng bước, ánh mắt quắc lên nhìn về phía Diệu.
“Ngươi cho rằng… ta không dám sao? Từ nhỏ đến lớn, bất luận là việc gì, người luôn được phụ hoàng khen ngợi là ngươi, còn người phải chịu phạt là ta.” Một ánh sáng bạc vụt qua, Diệu đã cầm kiếm trong tay.
“Cho nên, chỉ cần chúng ta đánh một trận, ngươi nhất định sẽ bị phạt nặng. Biết vậy thế nhưng ngươi không những chẳng thu lại kiếm mà còn cố ý gây thêm chuyện thị phi, khiến phụ hoàng tức giận. Từ trước đến nay ta luôn cho rằng trên thế gian này chẳng có việc gì mà ngươi không dám làm như việc ngươi phát người giả dạng ăn mày để giết chết ta, không phải sao?” Diệp bình thản đáp lại.
“Ta thực sự hối hận vì đã tha mạng cho ngươi!” Diệu khẽ ngước mắt nhìn lên trong khoảnh khắc đó ta hoàn toàn kinh hãi trước đôi mắt ngập tràn sát khí của chàng.
“Diệp, chúng ta đi thôi, dừng để tâm đến chàng ấy!” Ta kéo tay Diệp, trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần một trong hai người bọn họ chịu nhịn, rời đi thì mọi chuyện sẽ không sao nữa rồi. Diệu nhìn về phía ra với ánh mắt tổn thương, nhưng chỉ trong giây lát chàng đã lấy lại vẻ lạnh nhạt trước đó. Diệp đẩy tay ta ra, tức thì rút thanh trường kiếm bên lưng ra ứng chiến. Thanh kiếm rút ra sáng lóe, ma sát vào vỏ phát ra tiếng động chói tai.
Người như ngọc, kiếm hùng tráng, sát khí rạo rực.
Diệp cầm thanh kiếm trên tay, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết. Trong khi Diệu cầm thanh kiếm mỏng mềm, kiếm thế linh động như loài rắn tinh ranh. Hai người họ vẫn đang đấu mắt, chĩa kiếm về phía đối phương. Và rồi lúc hai kiếm chạm nhau, vô số ánh lửa chói lóa lóe sáng. Trong giây phút lóa mắt trước ánh lửa rực rỡ đó, cảnh tượng máu me vương đầy trên mặt đất không ngừng hiện lên trong tâm tr...

