Cũng vào lúc hai thân kiếm chạm nhau, ánh trăng bỗng thê lương lạ thường. Ta ngốc nghếch đứng lặng tại chỗ, thậm chí cũng chẳng nhìn rõ bóng dáng của hai người, chỉ thấy từng chiêu thức kì dị, tinh tường không ngừng được thi triển.
“Này, hai người đã đánh nhau đủ chưa? Phụ thân các người mà nhìn thấy cảnh hai người đánh nhau sứt đầu mẻ trán thế này đoán chắc sẽ tức đến hộc máu đấy!” Ta không ngừng dậm chân, sau cùng đi đến một thân cây trốn ra phía sau vì nghĩ rằng ở chỗ này có lẽ sẽ an toàn hơn, ít nhất ta sẽ không bị đánh nhầm, rồi từ vị trí đó ta không ngừng cất lời khuyên giải hai huynh đệ họ.
“Tục ngữ có câu, vốn dĩ được sinh ra từ cùng một cây, hà tất phải đánh nhau như vậy?”
“Vốn sinh cùng một gốc, sao lại giết lẫn nhau.” Cho dù đang đánh nhau kịch liệt, Diệu vẫn không quên đưa lời chỉnh sửa câu nói của ta.
“Đúng, ý của ta chính là vậy!” Ta lớn tiếng đáp. Đột nhiên, phía trước một thanh kiếm đang phóng lại phía ta nhanh như chớp giật. Ây da, trời đất quỷ thần ơi! May mà ta tinh mắt, đề cao cảnh giác, nhân lúc thanh kiếm còn chưa đến, đã vội vã tránh sang một bên.
“Phiến Nhi!”
“Phiến Nhi!”
Hai người đó cùng lúc thét lớn gọi ta. Ta thề với ông trời, ta thực sự không hề muốn đỡ kiếm thay cho Diệp, chỉ là lúc đó bọn họ đánh nhau quá nhanh, võ công lại điêu luyện, ta nhất thời đoán sai phương hướng nên tránh nhầm mà thôi. thì ra lúc cao thủ giao đấu, trốn sau thân cây cũng chẳng an toàn gì, lúc đánh nhau bọn họ thay đổi vị trí nhanh như chớp. Thanh kiếm đó trông như đang chém về phía bên trái nhưng lại hướng về bên phải. Đáng tiếc, ta hiểu ra điều này quá muộn!
Chiếc gương Âm Dương chết tiệt, đúng là hại ta thê thảm mà. Ta đã nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Diệp, cũng nhìn thấy ánh mắt đau xót tột cùng của Diệu. Thế nhưng chẳng ngờ, người bị thương lại chính là ta. Hoàn cảnh ta lúc này thật giống với câu hát trong các vở kịch: “Ta có thể nhìn được mở đầu nhưng chẳng thể đoán được kết thúc.”
Ta ngã xuống mà chẳng cam tâm, Diệp nhanh chóng ôm trọn ta trong vòng tay rồi bắn về phía Diệu ánh mắt hung thần, sát khí.
“Nàng… vì hắn mà… thậm chí không cần cả tính mạng?” Diệu cúi đầu, buông thõng tay khiến thanh kiếm tức thì rơi xuống đất. Diệu lúc thê lương như bể dâu khi lạnh giá như hàn băng rồi bất thần chàng bật cười một tiếng, không biết là cười bản thân hay là cười ta nữa.
“Ngọc Phiến Nhi, cuối cùng thì ta đã hiểu. Ta biết nàng đối với mình thế nào rồi, sau này không dám làm phiền nàng thêm nữa.” Diệu lạnh lùng cất tiếng rồi quay người rời đi.
“Hồ li…” Ta nhìn Diệu đau đớn quay gót, nước mắt bất giác giàn giụa cả khuôn mặt, muốn gượng dậy nhưng mới cử động nhẹ vết thương đã trào máu hé miệng. Ta nằm trong vòng tay Diệp nhìn bóng Diệu từ từ khuất xa, tan vào màu đen thâm của rừng, trái tim ta giây phút dần nặng nề trĩu nặng!
“Để ta đưa nàng đi gặp đại phu.” Diệp dứt lời liền bế bổng ta lên.
“Chỉ là vết thương ngoài da, ta không sao đâu.” Ta quen rồi, đây cũng không phải lần đầu bị thương, Ngọc Phiến Nhi, mày đã quen với việc này từ lâu rồi.
“Nàng bị thương đến mức này mà còn nói là không sao? Nam Cung Diệu, ta nhất định sẽ không tha cho hắn!”
Ta nép mặt vào lồng ngực Diệp, nghe tiếng trái tim hắn đập dần bên tai. Chẳng qua chỉ là vết thương nhỏ ở vai, cho dù vết thương có nặng hơn ta vẫn có thể chịu đựng. Thế nhưng, rõ ràng trái tim ta đã tê dại từ lâu, sao giờ vẫn lại cảm thấy đau đớn đến vậy?
“Lần sau… không cho phép nàng làm như vậy nữa. Hắn vốn không thể làm ta bị thương được, thế nên không cho phép nàng đỡ kiếm thay ta.” Giọng Diệp vang lên bên tai. Nằm trong vòng tay vững chãi của Diệp, không thấy được nét mặt của hắn, nhưng ta vẫn dễ dàng cảm nhận Diệp đã hạ quyết tâm. Ta đau đớn đến mức chẳng còn hơi sức đâu để mà thanh minh, đành nằm im trong lòng hắn.
“ma đầu sát nhân, ngươi nhìn xem, có đom đóm đấy!”
Giữa màn đêm tối đen như mực, không hiểu từ đâu vô số đom đóm bay qua bay lại nhấp nhành phát sáng khắp muôn nơi.
“Đẹp quá!” Trước kia ta đã từng đi bắt đom đóm, từng chọc ổ kiến, giờ bất chợt nhìn thấy ánh sáng xanh đẹp đẽ quen thuộc, nỗi sầu muộn trong lòng ta tức thì nguôi đi vài phần.
“Nàng thích đom đóm sao?” Diệp đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu im lặng nhìn những ‘ngôi sao’ đang chuyển động không ngừng xung quanh chúng ta.
“Ta cũng rất thích chúng!” Ngài nhẹ nhàng nói tiếp, giọng điệu dịu dàng như tiếng suối nhẹ êm, mềm mại nhưng lại ẩn chứa nỗi sầu thương sâu không thấy đáy.
“Đom đóm đầu thu bên trăng lạnh. Vén rèm thỏ thẻ bắt chúng chơi. Chân trời sắc đêm thêm quạnh quẽ. Ngưu Lang Chức Nữ biết tìm đâu.
Nhớ hồi nhỏ, mẫu thân vẫn thường bế ta ngồi trong hoa viên, dạy ta từng câu thơ một. tiếc thay, đến khi tận mắt thấy những con đom đóm này, ta lại phải lên đường ra biên quan giữ thành, rồi mẫu thân… không còn ở bên cạnh.”
“Diệp…” Trong bóng đêm, ta không nhìn rõ được khuôn mặt hắn. Những con đom đóm đỏ, vàng, xanh vẫn không ngừng bay lượn giữa không trung. Thì ra, hắn chưa từng quên nỗi đau khi mất đi người thân yêu nhất.
“Phiến Nhi, ta có món quà muốn tặng nàng.” Diệp nhẹ nhàng đặt ta xuống. Còn chưa kịp định thần, hắn đã đứng cách xa ta gần một trượng. Ta thấy hắn tay cầm chiếc tiêu, thân hình nhanh tựa gió, bay lượn xung quanh, y phục bay bay phiêu lãng. Chỉ bằng vài chiêu đơn giản, ánh sáng nhanh chóng vụt tắt.
Trong bóng đêm vô tận, bàn tay Diệp chính là đốm sáng duy nhất, ánh sáng lấp lánh, lúc sáng lúc tối.
“Chuyện đời tất cả vốn cuồng điên. Lật tay thấy gió đóng tay mất. Vương hầu bá nghiệp chỉ như mộng Hồng nhan tri kỉ thực vô ngần Nhìn đỏ thành xanh bạ...

