A, cô ấy rốt cuộc không biết đang ở nơi nào? Cô có còn hai bên má lúm đồng tiền, khóe miệng lúc nào cũng đượm một nụ cười, trong lòng có bao giờ nghĩ đến mình không? Từ Vũ nghĩ rồi lại nghĩ, nghĩ đi nghĩ lại không thôi. Y vì cô mà lại đây, y vì cô mà sống. Y có cảm giác như mình giống như đang nhảy múa một mình. Y vì cô mà múa, có điều đến lúc nào đó không chừng chuyện gì cũng không còn. Cô thường thường xuất hiện trong giấc mộng của y, như nếu quên cô đi, y cũng đành mất luôn cả ký ức, mà như thế cũng chẳng còn gì mộng. Phảng phất như cô cười với y một cái cũng đủ cho y sung sướng cả một năm trời, chỉ cần cô bảo y, anh hạnh phúc đi, là y sẽ hạnh phúc ngay. Hỷ, đấy đều là điệu múa một mình của y, chẳng phải cùng múa với nhau. Múa qua Trường An múa qua Giang Nam, làm sao người ta toại nguyện cho được…
Đường Phương Đường Phương, cô vẫn khỏe chứ? Cô có biết tôi đang nghĩ đến cô? Chính đang lúc y nhẫn nại ngồi đó đợi, chịu hết cực kỳ bao nhiêu tương tư đốt cháy tâm can, rốt cuộc, một ngày đó, Lôi Dĩ Tấn bỗng nói với y: “Ngươi lại chỗ ao sen trước thềm Di Hương trai xem thử, cơ cấu trong ao bị hư rồi, nước không chịu chảy vòng trở lại”.
Nhiệm vụ đó cũng chẳng có gì đặc biệt.
Từ Vũ thân pháp trước giờ vốn như hành vân lưu thủy, đứng trên ghềnh đá có thể múa, nhảy vào nước sâu có thể qua lại như bỡn.
Đường Tiểu Kê đưa y vào trong cái vườn phong cảnh u nhàn đó rồi, bèn nói gã muốn đi tiểu, chỉ để Từ Vũ một mình trong vườn, ao sen yên tĩnh tịch lặng, lá sen xao động là lập tức chia ánh sáng mặt trời ra làm từng miếng từng miếng nhỏ.
Một con chuồn chuồn đỏ bay xiên qua theo gió, đem lại cái thanh âm y đã mơ không biết bao nhiêu lần, thân thuộc đến mức như đã có mối liên hệ da thịt.
Y nghe thấy có người đang ca, phảng phất như từ trong nước vọng ra, trong đó có một u hồn đang ca khe khẽ.
Y nghi mình đang ở trong mộng Như mộng như ảo.
Y bèn thấy cái bóng thanh thanh đối diện với ao sen.
Đại Đường Nhất Phương Y vừa thấy cô, phản ứng đầu tiên là: a, mình đã gặp cô ấy, rốt cuộc mình đã gặp được cô ấy…
…
Có điều phản ứng tiếp theo ngay đó lại là: cẩn thận, không được hấp tấp, chắc chắn là có người đang quan sát mình, nếu mà lộ ra vẻ gì, không những công lao lúc trước bỏ hết.
Mà còn sẽ liên lụy đến Đường Phương.
Từ khi vào Long Đầu Nam tới giờ, có mấy lần y xém đã bị người trong Ngũ Phi Kim khám phá ra, trong hoàn cảnh áp lực vừa bị giám thị nghiêm mật vừa ở trong hoàn cảnh mà mình không bao giờ muốn ở, Từ Vũ mà có thể kiên trì không sợ sệt, không nản chí, hoàn toàn là vì muốn đạt được có mỗi một mục đích… cứu Đường Phương ra.
Thân lọt vào hang cọp, cũng chỉ vì Đường Phương.
Chỉ cần cứu được Đường Phương, biến thành tro bụi, y cũng bằng lòng.
Mà bây giờ, trời phật phù hộ, rốt cuộc đã cho y gặp lại cô.
Nhưng y không được biểu lộ ra mặt.
Không được lộ vẻ vui mừng.
Thậm chí không dám nhận nhau.
(Nếu mà người trong Ngũ Phi Kim cố ý cho mình gặp Đường Phương, rồi quan sát mình phản ứng ra sao, nếu mình mà lộ vẻ xúc động, thì công lao lúc trưỚc đều bị bỏ đi cả).
Y ráng sức nhịn nỗi sung sướng đến cả kẻ răng rỉ máu ra. Trái tim của y đang đập mạnh thình thịch vào ngực. Cô gầy hẳn đi. Cô tiều tụy hơn xưa lắm.
Bị tù khốn nơi này, cô nhất định không vui vẻ tý nào. Mình nên làm sao cho cô biết: mình nhất định sẽ cứu cô ra khỏi đây nhỉ? Đường Phương nhận ra y, hình như gặp được thân nhân, cười hớn hở lên. Tiếng cười nụ cười vẫn như hoa đào thủa nào. Nụ cười kêu ánh dương quang lại rải đầy trên hoa cỏ. Đấy là khoảnh khắc Từ Vũ từng kỳ vọng bấy lâu nay… có điều, bây giờ, y chỉ có thể lạnh lùng bình tĩnh, nhạt nhẽo, không lộ một vẻ gì, thật tình là mặt mày không một chút tình cảm, chỉ ngón tay về hướng cô một cái. Cái chỉ đó coi như là một lời chào hỏi đấy sao? (Bao nhiêu là ngàn lời vạn lẽ trong cái chỉ đó, Đường Phương có hiểu không nhỉ?) Không hiểu. Một con nhái xanh nhảy xuống nước, phát ra một tiếng động
chính như hai chữ “không hiểu”. Nhìn vẻ mặt của Đường Phương, hình như là nhìn một con mèo tinh nghịch, đang rượt đuổi mấy con bươm bướm. Tuy chỉ ngăn cách có một cái ao sen, nhưng Từ Vũ cảm thây được rằng, bọn họ phảng phất như đang cách trở cả một triều đại: giai nhân một bên bờ nước kia phảng phất như một cô Tiểu Phương trong triều đại nhà Đường đang phồn thịnh, còn y thì, bất hạnh đang ở trong triều đại nhà Tống một nơi khô cằn nào đó. Bất kể ra sao, từ đây về sau, Từ Vũ lại càng ráng hết sức mình: y bỏ ra biết bao nhiêu thời gian, lấy được lòng tin của Đường Đường Chính, dò ra được làm cách nào đi vào được nơi đây, và làm cách nào ra khỏi được nơi đây. Y cũng dần dần phá bỏ đi được mối nghi kỵ của Đường Nã Tây đối với y, dần dần dò ra được dùng phương pháp gì mới có thể liên lạc được với người bên ngoài. Đến bây giờ y vẫn còn chưa khám phá ra kẻ nằm vùng do Đường lão gia gia và Đường Bi Từ sắp đặt trong Ngũ Phi Kim, nhưng y làm bạn thân được với Đường Tiểu Kê, từ miệng gã được biết rằng: võ công của Đường Phương đã hồi phục, nhưng vì bệnh hoạn, rốt cuộc không thể hoàn toàn thuyên giảm. Thứ bệnh này không thể ra ngoài gió, cũng không thể đi đâu xa. Nếu không sẽ bị hôn mê rồi chết luôn không chừng, do đó Đường Phương chỉ còn nước phải ở lại nơi này, đợi bệnh tình khỏi hẳn rồi mới có thể đi được. Từ Vũ biết, bọn họ chắc chắn sẽ không để cho Đường Phương lành bệnh. Y muốn thông tri cho Đường Phương, nhưng hiện tại còn chưa phải lúc. Y đang chờ đợi cơ hội t...

