watch sexy videos at nza-vids!

Hận Thù Quyết Tử

score
Đánh giá: 4.5/5, 3238 bình chọn

– Ngươi dám đòi mạng ta, ta khen cho ngươi là con ma thiêng đó.
Lại nghe tiếng người đàn bà nói :
– Kìa dì hai, có lẽ ông đã hồi tỉnh?
Kế lại nghe tiếng người thiếu phụ nói :
– Thưa bà vâng, ông đã hồi tỉnh rồi thực.

Hình như người đàn bà sẽ hỏi người đàn ông nói mê :
– Ông đã tỉnh rồi ư? Ông đau yếu thế nào?
Tiếp luôn tiếng người đàn ông rên rỉ :
– Bà và dì hai nó đang ngồi chờ ở cạnh tôi?
Người đàn bà đáp :
– Sao trong giấc ngủ ông hay nói mê, có lẽ vong hồn thằng Tiểu Ôn Thần đến đòi mạng?
Người dàn ông “hứ” một tiếng :
– Thằng Tiểu Ôn Thần có làm gì, những thứ người như nó, cải trang đi giết hàng mấy trăm đứa rồi. Nhưng bình sinh ta giết cũng đã nhiều tay anh hùng hảo hán, chưa thấy đứa nào dám đến đòi mạng.
Người đàn bà lại hỏi :
– Ông đừng giấu tôi, thế thì con ma nào đó vừa đến trêu ghẹo ông trong cơn mê đó?
Người đàn ông suýt mồm :
– Con ma nầy lợi hại lắm, có oan trái tương báo. Khi xưa nó đã định hại ta may nhờ sư phụ ta giết nó đi, không thì ta ắt phải chết vì tay nó. Nay nó là con ma thiêng lại còn dám đến xâm phạm ta nữa được, ta thách nó cũng không làm gì nổi.
Người đàn bà tắc lưỡi :
– Ủa! Có lẽ là lão Liễu Hải Phong ở Mộc Sơn? Tôi còn nhớ bốn năm về trước đến tỉnh An Huy cưỡng hiếp một người con gái bị Liễu Hải Phong đón giết ở dọc đường, may nhờ có Không Nham sư phụ tài nghệ cao cường bắt lão ta đem giết đi, nên ông còn nghĩ đến đường kiếm pháp của lão ta mà sợ hãi chăng?
Người đàn ông đáp :
– Chính thế, con ma Liễu Hãi Phong lợi hại thực.
Mật vỡ hồn tan, Liễu Tinh Đởm nghe đến đấy bỗng run bắn người, hai hàng lệ tuông ra chan chứa, chàng nghiến răng trợn mắt nghĩ thầm :
– “Ủa! Thằng đại gian ác nầy lại là học trò của Không Nham hòa thượng. Nếu vong hồn cha có linh thiêng xin giúp con trả được mối đại thù nầy, và cả thằng Tiết Cẩn gian hùng đây!”
Liễu Tinh Đởm đang nghĩ đến đấy thì lại nghe tiếng người đàn ông nói :
– Chẳng cần nói đến con ma Liễu Hải Phong nữa. Nhưng mấy hôm trước có đứa con gái là Phương Thuyền Cô kiếm tháp rất lợi hại, nó có thanh bảo kiếm khi múa lên tiết ra một đạo bạch quang đến chém ta, cũng may ta đã học được sư phụ môn nội công rất tài giỏi nếu không ắt đã bị làn kiếm quang giết chết rồi, mà đứa con gái tài giỏi như thế còn bị ta bắt sống. Thì có sợ gì con ma Liễu Hải Phong? Song lẽ Liễu Hải Phong tuy chết rồi vẫn còn hai đứa con, một trai một gái hiện không thấy tung tích đâu, thế nào sau nầy thầy trò ta cũng lùng bắt được chúng nó.
Người đàn bà ngắt lời :
– Phương Thuyền Cô nghe đâu là con gái lão Thần Kiếm Phương Kế Võ không phải trêu đâu. Nếu ông muốn chơi hoa thì dì hai nó chẳng xinh đẹp ư? Mà con thèm những của trái mùa để rước sự nguy hiểm vào mình?
Bỗng lại nghe có tiếng nàng thiếu phụ lanh lảnh :
– Tôi đây không thèm ghen tuông bao giờ, vả lại tôi xấu xí không bằng cô ả ấy được mà bà còn ví tôi như là hoa thế nào. Nếu được con bé ấy hầu hạ ông thì còn gì cho bằng, nhưng tiếc rằng nó bền chí dẫu chết ngay cũng không chịu nghe hiện giờ còn đang bị nhốt ở mỹ nhân sàng mà nó vẫn cắn răng liều chết.
Người đàn bà cười rộ nói :
– Khẽ chứ, kẻo người ta nghe tiếng thì phá hoại hết thanh khí nhà ta.
Người đàn ông có vẻ tự đắc :
– Quyết không khi nào có người dò xét đến sự bí mật của ta, vì người miền nầy đều không cho ta là kẻ giang hồ còn như người ở ngoài phương thì dẫu to gan cũng không dám đến đây.
Tiết Cẩn nói chưa dứt lời đã thấy một bóng đen ở ngoài cửa sổ nhảy vọt vào.
Người đàn ông nằm trên giường nhỏm dậy quát to hỏi :
– Ai, ai đó? Đêm khuya đến đây có việc gì?
Cái bóng đen đó tức là Liễu Tinh Đởm liền đáp :
– Tôi, tôi tức là Lưu Đại Hạc có lời muốn thưa.
Người đàn ông không ngờ Liễu Tinh Đởm đã nghe chuyện mình liền tươi cười hỏi :
– Túc hạ có phải là Lưu Đại Hạc đến hàn xá lúc ban ngày nhưng túc hạ là người văn chương hay võ?
Liễu Tinh Đởm nói :
– Tức nhiên võ hiền, nhân lúc ban ngày mang ơn Thái Gia ban cho mười lượng bạc.
Tiết Cẩn nói :
– Túc hạ là võ sĩ không đến nỗi hèn yếu như tôi, nên mười lạng bạc đó cũng đủ làm lộ phí về quê quán chớ?
Liễu Tinh Đởm nghiêm sắc mặt trả lời :
– Thái Gia là một kẻ lão thủ trong giới giang hồ nên tại hạ canh khuya mới dám đến đây lĩnh giáo. Còn như mười lạng bạc tức là Thái Gia thương tình tại hạ có công học tập võ nghệ mà chịu phiêu linh trong chốn giang hồ không kế sinh nhai nên ban cho đó.
Tiết Cẩn lắc đầu nói :
– Tôi quả là một văn lão, cớ sao túc hạ dám cam kết tôi là một kẻ lão thủ trong giang hồ?
Lần này Liễu Tinh Đởm không trả lời chỉ cười ba tiếng, rồi chấp tay từ biệt.
Tiết Cẩn vội ngăn lại :
– Túc hạ cười vì lẽ gì? Có lẽ cười ta có mắt không ngươi thiết tưởng người thiếu niên có tài như túc hạ thì lo gì không có ngày công danh thượng tiến?
Liễu Tinh Đởm nói :
– Có đâu dám cười Thái Gia, tại hạ chỉ cười mình là đã uổng công khó nhọc lặn lội đến đây mất cả một đêm mà không được việc gì.
Tiết Cẩn bỗng đổi hẳn nét mặt nghiêm nghị nói :
– Câu chuyện đó ta không cần nói nữa, nhưng ta

hãy hỏi ngươi đến đây định dọ thám việc cơ mật của ta có phải không? Như thế thì ngươi không thể nào ra khỏi chỗ này một cách an toàn được! Song lẽ ta thấy ngươi là một người có tướng mạo bất phàm nên muốn để cho người sống toàn mạng không nỡ dùng các thủ đoạn đối phó như những kẻ tầm thường, vậy ngươi hãy nói rõ cái nguyên nhân vì sao lại biết ta là người võ thuật được?...

« Trước1...2021222324...108Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hận Thù Quyết Tử
Tags:
bạn đang xem

Hận Thù Quyết Tử

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hận Thù Quyết Tử v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk