– Lang quân ơi! Thiếp say lắm rồi có lẽ đây đến giường chưa chắc đã gượng đi được. Thiếp bắt đền lang quân đấy. Ai bảo cho thiếp uống nhiều rượu.
Dưới ánh đèn sáng, Quang Diệm thấy Ngọc Tiên say rượu, sắc đẹp lộng lẫy, như đóa hoa phù dung, làm chàng cũng phải xúc động ngồi ngây ra ngắm không chán mắt, chưa biết có thể giữ được lòng chính khí không. Nên khi nghe nàng nói thì cũng nói :
– Say thì đi ngủ. Nếu nương tử không đi được đã có tôi bế vào.
Tuy mười phần đã quá say mà nàng vẫn còn nghe rõ lời nói tình tứ của chàng thì sung sướng, nên cầm ở bàn miếng lê lên cắn đỡ, còn lại giơ lên mồm Phương Quang Diệm rồi líu lưỡi nói :
– Lang quân yêu thiếp lắm, xin hãy cùng ăn miếng lê với thiếp đây lang quân.
Ngọc Tiên nói đến đây, hơi men bốc lên choáng váng, nàng ngã gục vào lòng Phương Quang Diệm, chàng biết nàng đã trúng kế, liền bế đặt nàng vào giường, nàng nằm say mê man, tay vẫn còn cầm miếng lê ăn dở.
Phương Quang Diệm cả mừng vì thấy mình sè nhân cơ hội có thể thoát thân được, liền lấy hai thanh gươm treo ở đầu giường rồi giơ lên chém có lẽ nàng phải mất mạng dưới tay chàng…
Chương 10: Gặp cơn nguy hiểm, vừa thoát nạn lửa cháy – Thấy sự kinh hồn, lại sa hầm nước sâu
Phương Quang Diệm vừa giơ thanh gươm lên định giết Lương Ngọc Tiên không ngờ bị cái sắc đẹp lộng lẫy của nàng làm tâm hồn chàng như bị luồng điện giựt, tay đánh rơi thanh kiếm xuống đất, rồi chàng đứng ngẩn người ra nhìn sắc đẹp của nàng như ngây như dại.
Chợt nhớ đến hiện tại Phương Quang Diệm liền cầm thanh kiếm lên nghiến răng trợn mắt, lần này quyết chém xuống cổ Ngọc Tiên…
Đang lúc đó bỗng thấy một người nhảy vọt vào giật thanh kiếm ở tay chàng vứt xuống đất, chàng nhìn lại thì thấy là Liễu Thuấn Anh.
Nguyên Liễu Thuấn Anh đứng bên ngoài thấy Phương Quang Diệm với nàng Lương Ngọc Tiên mời rượu nhau lả lơi thì thốt nhiên nổi giận lôi đình nhảy vào giết chết chàng song lẽ sợ Ngọc Tiên bản lãnh cao cường giúp chàng thì không chống cự lại đành ngồi chờ khi nào hai người đi ngủ sẽ lẻn vào giết.
Không ngờ khi thấy nàng Ngọc Tiên say rượu chàng ôm lên giường định giết không hiểu sao đánh rơi thanh kiếm xuống đất. Sau lại thấy chàng nhặt kiếm lên nghiến răng trợn mắt nhất định chém thật làm Liễu Thuấn Anh kinh hãi không còn hồn vía, vì Ngọc Tiên là ân nhân cứu sống nàng mà giờ chẳng lẽ lại đứng khoanh tay không cứu? Liễu Thuấn Anh giựt thanh kiếm của Phương Quang Diệm ném xuống đất rồi khoanh tay đứng điềm nhiên.
Quang Diệm ngoảnh lại thấy Liễu Thuấn Anh thì kinh ngạc hỏi :
– Hiền muội cứ sao lại vào đây? Ta đang giết gái dâm đãng sao lại ngăn?
Lặng yên một lúc Liễu Thuấn Anh lạnh lùng nói :
– Sao thế huynh ở đây lại còn nỡ chém người ta? Bởi mình giả dối cho người ta yêu sao lại gọi là gái dâm đãng? Đừng quen bắt chước những thói bạc tình chơi hoa rồi lại bẻ cành không nên.
Phương Quang Diệm biết Liễu Thuấn Anh hờn giận thì cũng tức bực nói :
– Chơi hoa bẻ cành, có lẽ hiền muội coi khinh ta là đồ dâm đãng chỉ tiếc rằng ruột ta không thể mổ cho hiền muội xem được, vì bị bắt lên đây lại bị chị em nàng cưỡng bách nên nay ta định giết đi để trừ mối hại cho đời chớ có ý gì mà nàng gọi là bạc tình. Chẳng lẽ con người như thế còn để sống làm gì với đời?
Phương Quang Diệm nói rồi liền thuật chuyện khi ra đi và lúc bị bắt lên đây cho Thuấn Anh nghe.
Hết nỗi nghi ngờ Liễu Thuấn Anh bèn an ủi chàng :
– Bây giờ em mới rõ lòng chính khí của thế huynh, thật lấy làm cảm phục không dám nghi ngờ. Nhưng em xin thế huynh hãy tha cho nàng vì nghĩ ơn Ngọc Tiên cứu em vả lại trai tài gái sắc thì có sự ham muốn lạ thường. Anh hãy tha cho chị em nàng rồi sẽ lấy lời chính khí khuyên cải tà quy chánh họa may có cảm hóa được lòng nàng chút nào chăng?
Thuấn Anh nói đoạn cũng thuật lại chuyện khi ra đi gặp thủy quái và lúc đến đây cùng Ngọc Nga động phòng hoa chúc cho Phương Quang Diệm nghe, rồi hai người bàn nhau lấy sợi dây trói Ngọc Tiên rất kiên cố để sáng sẽ tìm lời khuyên nhủ chị em nàng.
Ngày hôm sau Ngọc Tiên, Ngọc Nga cùng bị nhốt chung một phòng mà bọn đầu mục lâu la không biết, lúc ấy Ngọc Tiên đã tỉnh rượu, chị em nhìn nhau hỏi chuyện lại thì đều hổ thẹn và căm tức vô cùng.
Bỗng thấy Quang Diệm, Thuấn Anh hai người dắt tay nhau đi vào rồi lại kéo ghế ngồi khoác vai nhau ở trước mặt hai nàng rồi lại nhìn nhau cười khúc khích như thể chọc tức, Ngọc Tiên thốt nhiên nhìn Phương Quang Diệm mắng :
– Đồ tiểu nhân xảo trá vô lương, ta vì quá yêu ngươi mà chịu biến thành thế này chứ nếu ta tự do thì người đừng hòng làm gì.
Phương Quang Diệm điềm nhiên mỉm cười chưa kịp trả lời thì Ngọc Tiên lại nhìn Thuấn Anh mắng :
– Con tiện tỳ giả trai kia, ngươi không nhớ ơn của ta cứu thì chớ, lại còn mặt dày tư thông với chàng Quang Diệm hại ta, tấm lòng độc ác của ngươi trời nào xét nổi.
Thuấn Anh không hề tức giận, tươi cười nói :
– Chẳng phải ai ích kỷ muốn chiếm đoạt chàng Quang Diệm thuộc quyền sở hữu của mình không nghĩ đến em, thôi xin Lương đại thư chớ nói quá lời, tôi đây không phải ích kỷ với ai hết. Chàng Phương Quang Diệm là ai? Tức là chồng chưa cưới của tôi. Người vợ giữ chồng ích kỷ sao? Còn như Thuấn Anh tôi không phải là người dám quên ơn đại thư, nếu quên ơn thì đại thư ắt không còn đây nữa, vì lòng chính mà Quang Diệm định giết đại thư trong khi say sưa, nếu tôi không nhảy vào ngăn kịp thì đại thư đã ra người thiên cổ rồi còn đâu, thế sao gọi là tôi vô ơn?...

