watch sexy videos at nza-vids!

Hồi Tâm Chưởng

score
Đánh giá: 4.5/5, 3132 bình chọn

Chương 8: Lần Ra Đầu Mối

Lại nói về Mỹ Hoa Nương, khi trở về Đào Hoa Sơn không thấy Lan Nhi và Dương Tôn Bảo thì kinh sợ vô cùng. Chưa bao giờ Lan Nhi đi đâu mà không báo trước. Lạ lùng hơn, Dương Tôn Bảo tuy còn nhỏ tuổi, song tính tình cẩn trọng không hành động tùy tiện bao giờ.

Vậy thì chúng đi đâu? Hay đã gặp phải cường địch. Võ công của Lan Nhi và Dương Tôn Bảo kể ra cũng đã vào hạng cao thủ trên giang hồ, nhưng tính nết còn trẻ con, chưa được lịch duyệt nên rất dễ sa vào cạm bẫy, mà võ học thì bao la biết đâu mà lường.

Nghĩ đi nghĩ lại, Mỹ Hoa Nương trong lòng càng lo lắng. Quanh đây cả trăm dặm không có một bóng người lai vãng, chỉ duy nhất có một nơi thị tứ đông đúc dân cư tên gọi Kim Lăng. Hay là chúng mãi vui nên tới đó? Mỹ Hoa Nương quyết định tới để tìm rõ thực hư.

Vùng này tuy địa thế quanh co, song Mỹ Hoa Nương đã quen đường lối nên đến Kim Lăng không mấy khó khăn.

Quả nhiên đó là một thị trấn sầm uất, từ xa đã thấy đông đúc và náo nhiệt vô cùng.

Mỹ Hoa Nương mãi ngắm nhìn phố xá nên quên mất cách ăn mặc của mình trông hơi khác mọi người. Mỹ Hoa Nương vội đến nơi bán quần áo mua một bộ, mặc vào trông ra dáng một mệnh phụ phu nhân, cực kỳ xinh đẹp. Đường phố tấp nập người lại qua, hàng quán san sát nhộn nhịp nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng người nào thuộc giới võ lâm. Phía trước một dãy hàng quán bán đủ thứ đồ, là một hán tử trung niên đang ngồi bên đường hành nghề bói toán.

Gã trông không có dáng vẻ gì là một thầy bói cả, vì vóc người khá to lớn, duy chỉ có cặp mắt là bị mù. Mọi người đang buôn bán ồn ào thì bỗng chạy dạt cả ra, một gã cằm nhọn cưỡi một con ngựa xám phóng như bay bất chấp nơi đây đông đúc người. Gã vừa quất ngựa vừa la hét:

- Tránh ra, nếu không thì ráng chịu đấy.

Con ngựa của gã phi tới trước mặt Mỹ Hoa Nương thì lao vào một quán của bà cụ làm mọi thứ đổ vỡ loảng xoảng, đồ nghề của gã thầy bói cũng bị con ngựa xéo nát. Gã cằm nhọn ghìm cương ngựa lại, rồi quát giọng hách dịch – Đã bảo các ngươi phải dọn dẹp cho lẹ lẹ, ta đã nói trước rồi đấy nhé.

Bà cụ bán hàng không những không dám bắt gã bồi thường, mà còn nói giọng rất sợ hãi:

- Thôi, lỗi tại tôi, xin đại gia có đừng bận tâm gì cả.

- Thế là biết điều đấy. Lần sau nhớ để cho gọn gàng hơn. May cho ngươi là ta đấy, nếu gặp Đoàn công tử thì …

Mỹ Hoa Nương nghe gã nói mà thấy chướng cả tai. Từ trước đến nay, Mỹ Hoa Nương chưa từng gặp kẻ nào ngang ngược như thế bao giờ. Thấy bà cụ sợ hãi run cả người lên, Mỹ Hoa Nương bất giác nổi giận.

“Không phải việc của mình thật, song thấy sự bất bình như vậy không can thiệp sao được.” Gã cằm nhọn toan nhảy lên ngựa phóng đi thì Mỹ Hoa Nương bước tới nắm cương ngựa kéo lại nói:

- Hãy khoan, ngươi làm hư hết đồ của bà cụ này rồi, phải ăn nói làm sao với người ta chứ?

Gã cằm nhọn sửng sốt nhìn Mỹ Hoa Nương. Gã thấy đó là một mỹ phụ trung niên, cực kỳ xinh đẹp nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ kiên quyết. Bà cụ và mấy người xung quanh thì sợ hãi, hình như ở đây chưa bao giờ xảy ra một chuyện gì tương tự như thế. Gã cằm nhọn cười gằn:

“A! Hôm nay lại có kẻ dám khuyên ta cơ đấy! Nhà ngươi có biết ta là ai không? Chắc ngươi từ xa mới tới không biết, hơn nữa …” Gã cười híp mắt lại. “Trông ngươi cũng khá xinh đẹp, ta sẵn lòng tha cho.” “Ta chẳng cần biết ngươi là ai…” Mỹ Hoa Nương cười nhạt nói:

“Nhưng ngươi phải đền bù cho bà cụ này thì mới đi được. Có thế thôi!” “Ha! Ha! Này nương tử!” Gã nham nhở nói. “Ta không có sẵn tiền đem theo, nương tử cho ta mượn nhé. Tối … tối nay đến, ta sẽ trả gấp đôi.” Mỹ Hoa Nương cố nén cơn giận rồi nói:

- Đừng có vô lễ với ta mà hối hận không kịp đấy. Ngươi không có tiền thì để con ngựa này ta mua cho, rồi lấy tiền mà bồi thường cho bà cụ.

“Hí… hí …” Gã vẫn cười nham nhở. “Nương tử cần ngựa thì ta … ta … cho… khỏi trả tiền.” Gã chưa nói hết câu khuôn mặt đã đỏ ửng lên vì hai cái tát. Gã cảm thấy một luồng hấp lực vô cùng kéo gã ngã lăn xuống ngựa.

Gã lồm cồm bò dậy, xấu hổ vô cùng rồi quát:

- Hay cho con tiện tỳ này ở đâu đến đây phách lối hỗn láo với lão gia, ta sẽ cho ngươi một bài học.

“Soạt” gã rút thanh trường kiếm sau lưng ra đâm thẳng vào ngực Mỹ Hoa Nương. Mỹ Hoa Nương không lay động thân hình, chỉ giơ hai ngón tay lên kẹp chặt lưỡi kiếm. Gã mặt nhọn cố sức rút ra mà thanh gươm vẫn không nhúc nhích như bị nam châm hút chặt.

Mỹ Hoa Nương đẩy nhẹ tay một cái, gã cằm nhọn bị hất ngửa ra phía sau mấy thước.

Mọi người xung quanh chứng kiến thích chí cười ồ lên, khiến gã càng cảm thấy hổ thẹn. Gã đứng dậy co cẳng chạy rồi quay lại nói:

- Ngươi hãy đợi lát nữa rồi sẽ biết.

Mỹ Hoa Nương nói với bà lão:

- Cụ hãy giữ lấy con ngựa này, bán đi lấy tiền mà sang sửa lại hàng quán …

- Tôi … tôi … không dám đâu. Phu nhân làm vậy chỉ khổ chúng tôi ở đây thôi.

Mỹ Hoa Nương chau mày nói:

- Gã đó là ai mà cụ sợ quá vậy?

- Gã là thủ hạ của Đoàn công tử, cậu ấm của quan lớn trong triều. Ở đây chúng tôi đã khốn khổ vì hắn trăm điều, nhưng đâu có ai dám hé răng. Gần đây Đoàn công tử lại kết giao với một lão nào đó võ công rất cao cường, nhận lão làm sư phụ nên càng ph...

« Trước1...5960616263...69Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Hồi Tâm Chưởng

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Hồi Tâm Chưởng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk