watch sexy videos at nza-vids!

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

score
Đánh giá: 4.5/5, 4109 bình chọn
ng đại bại. Sau đó, thêm năm, sáu mươi đồng bọn của chúng kéo đến, dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, tay cầm trường côn tự xưng là Hắc Kim Cương, ta xưng danh tánh là Bào Côn Lôn. Bọn chúng cười ta là đã bị Giang Tiểu Nhạn bức đến kinh hãi mà phải chạy đi. Ta phẫn nộ hết sức, đánh được bốn hiệp đã hạ sát tên Hắc Kim Cương và mấy mươi tặc nhân xông khỏi trùng vậy mà trên người không mang chút thương tích sức lực vẫn như thường. Nhờ đó ta mới biết Bào Côn Lôn này chưa già, võ nghệ vẫn không sút giảm.

Chí Khởi thấy sư phụ khí phách hiên ngang, ngạo khí ngất trời, chẳng khác ba mươi năm trước. Bào lão sư lại nói:

- Ta biết mười năm nay ta âu lo sợ hãi không phải là sợ Giang Tiểu Nhạn mà là sư phụ của hắn. Nếu Tiểu Nhạn tìm đến thì ta sẽ lấy dũng khí đối địch cùng hắn, cũng chưa biết ai chết về tay ai. Ta đang muốn lộ diện đây, còn các con cũng không thể bị người ép bức khuất phục. Ta đến Thông Giang huyện muốn trở về Trường An để tìm Tiểu Nhạn, nhưng dọc đường gặp được khách thương mới biết con bị khốn ở đây mới vội vã đến thăm. Hiện giờ thì tốt rồi, Tiểu Nhạn lại sắp đến Xuyên Bắc như vậy ta không cần phải đi tìm hắn, mà cứ ở đây chờ đợi. Gặp mặt quyết một trận sống chết.

Nói rồi lão cười ha hả nói với Chí Khởi:

- Con an tâm dưỡng thương, xem sư phụ tuy đã già rồi nhưng sẽ làm nên những chuyện kinh người, để Giang Tiểu Nhạn hiểu Côn Lôn phái không phải đến đây là dứt!

Bào lão sư bước ra ngoài, cao giọng gọi bảo tiểu nhị dọn một đơn phòng cho lão và đem hoàng mã đi cho ăn. Lão một tay kẹp lấy bao hành lý nặng nề, một tay cầm lấy Côn Lôn đao đem vào phòng, ném toàn bộ lên giường, đứng vuốt râu một hồi, ngạo nghễ ưỡn ngực bước ra khỏi phòng. Ra khỏi điếm, thản nhiên đi lại trong trấn, trông lão hùng hổ như cọp vậy, thỉnh thoảng lão còn cố ý chạm vào người ta.

Đi một lát, gặp một tửu điếm lão phanh ngực áo cao giọng gọi:

- Tiểu nhị, đem rượu đến!

Lão ngồi đó uống rượu ừng ực giống như hào khí thuở thanh niên bốn mươi năm trước khi Bào Côn Lôn còn qua lại chốn võ lâm giang hồ. Lúc đó, chỉ một cái trợn mắt đã vung đao giết người. Ngày nay lão đã hơn bảy mươi nhưng khí phách ngang tàng cũng giống như xưa kia.

Bào lão sư cả ngày đi tìm Giang Tiểu Nhạn, còn Chí Khởi ở trong phòng thì ngày ngày lo lắng. Không phải lão sợ Giang Tiểu Nhạn vì vẫn chưa có tin tức gì cho biết Tiểu Nhạn đã lên Xuyên Bắc, mà lão chỉ sợ những việc bất hảo của mình đã làm như cướp quan quyến, bức tử người làm cường đạo sát hại quan nhân, leo tường trêu chọc thiếu phụ. Những việc này lão gây ra cách đây không xa, chỉ cần có một chút phong thanh lọt đến tai Bào lão sư, hơn nữa lúc này sư phụ lão đang nóng nảy nhất định sẽ không tha cho lão. Vì thế Chí Khởi cứ ngày ngày khuyên sư phụ mang lão rời khỏi nơi đây, nhưng lão sư quyết không chịu.

Ở nơi này bốn ngày, Bào lão sư vẫn chưa tìm thấy Tiểu Nhạn cho nên lão sư càng thêm tức giận, thường uống rượu đòi đánh mấy tên côn đồ.

Bọn côn đồ này tuy tuổi khoảng hai, ba mươi thân thể rắn chắc mạnh khỏe, tay tên nào cũng cầm cương đao, nhưng chỉ cần Bào lão sư đá nhẹ một cước đã khiến bọn chúng nằm bò xuống đất. Chân tay chúng đều bị lão sư bẻ gãy hết. Sau đó lão còn phanh ngực chúng viết danh hiệu mình lên đó.

Trên trấn cũng có mấy tiêu điếm, trong tiêu điếm cũng nghe nói Bào Côn Lôn mà mười năm trước đã đánh bại Lang Trung Hiệp cũng đến vùng này, bèn rủ nhau đến bái kiến.

Bào lão sư khách sáo nói với bọn này:

- Lão đã hai mươi năm chưa đến Xuyên Bắc rồi, hiện giờ vì thù nhân Giang Tiểu Nhạn ép ta thái thậm, khiến ta không thể nhẫn nhịn mới đến Xuyên tỉnh mà tìm hắn.

Gặp nhau quyết đấu một trận sống chết.

Mấy tiêu đầu ở đó nói:

- Bọn ta có nghe nói đến Gia

Giang Tiểu Nhạn này nhưng mà chưa nghe nói hắn đã đến Xuyên Bắc.

Lão sư cười lạnh nói:

- Hắn vốn quen biết với Lang Trung Hiệp, sớm muộn gì hắn cũng đến. Ta ở đây chờ đợi hắn cũng được. Ta có một đồ đệ là Thôi Sơn Hổ Long Chí Khởi, lúc ở Loa Sư Lãnh đã bị Tiểu Nhạn đả thương nhưng thương thế không trầm trọng, mấy ngày nữa có thể lành lặn.

Thế là mấy tiêu đầu lại vào phòng Chí Khởi mà thăm hỏi. Chí Khởi gần như úp mặt hẳn vào gối, để khó có ai nhìn ra lão, nhưng bọn này chỉ vì muốn tỏ vẻ thân thiện với Bào Côn Lôn chứ không quan tâm đến diện dung của Chí Khởi. Họ nào ngờ tên bị thương không muốn lộ diện này chính là tên cường đạo sát nhân.

Sau khi mấy tiêu đầu đi khỏi, Chí Khởi ngồi dậy nói:

- Sư phụ có nghe được Tiểu Nhạn đi về đâu không?

Bào lão sư lắc đầu nói:

- Tiểu Nhạn là vô danh tiểu bối, ít người biết hắn. Ta muốn tìm Lang Trung Hiệp để hỏi tin tức của Tiểu Nhạn. Hơn nữa, ta muốn nói với Lang Trung Hiệp là lần này ta quyết đấu với Tiểu Nhạn, bảo hắn không được xuất đầu tương trợ họ Giang.

Chí Khởi chợt nghĩ đến một điều, hắn khoái trá nói:

- Đúng! Đúng! Đồ đệ nghĩ hiện giờ là Tiểu Nhạn ở Lang Trung. Sư phụ, ngày mai chúng ta rời khỏi nơi này được không?

Bào lão sư chau mày nói:

- Thương thế của con hiện giờ chưa khỏi.

Chí Khởi lập tức bò dậy, nhảy xuống giường nói:

- Không sao. Vết thương trên lưng đệ tử đã lành rồi, còn trên vai và cánh tay không trở ngại cho việc đi đường. Sư phụ, con thật chẳng muốn ở nơi này chút nào.

Bào lão sư xem xét lại thương thế của Chí Khởi, rồi gật đầu nói:

- Được! Con có thể đi được. Sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ khởi hành. Thứ nhất con không cần theo ta. Bất luận gã Giang Tiểu Nhạn hay Lang Trung Hiệp giao đấu với ta, con cũng không cần phải ra tay, vì con ra tay cũng vô dụng thôi.

Chí Khởi nghe nói vô cùng hoan hỷ nhưng làm ra vẻ chau mày nói:

- Nếu vậy khi đến Lang Trung, lão nhân gia một mình đi gặp Lang...

« Trước1...171172173174175...183Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Kiếm Hiệp Hận Thù Quyết Tử
» Truyện Kiếm Hiệp Bộ Lão Thử
» Truyện Kiếm Hiệp Đông Phương Nhất Chiến
» Truyện Kiếm Hiệp Vũ Điểm Cô Thiên
» Truyện Kiếm Hiệp Phi Ưng Chưởng
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm

bạn có thể xem thêm

Truyện Kiếm Hiệp còn nữa nè

Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk