Chương 7: Biên phúc
Lý Bố Y thong thả đứng dậy, từ tốn nói với Vãn Phi:
- Ngươi đã nghe thấy rồi chứ?
Vãn Phi quát mắt, nhíu mày nói:
- Bọn chúng thật bỉ ổi!
Lý Bố Y mỉm cười, Cầu Tử đại sư ngáp một tiếng rõ to:
- Các người chơi trò quan binh bắt giặc, bọn ngựa bắt ve cũng đủ rồi, lão nạp đi đây.
Lý Bố Y cười hỏi:
- Đi đâu?
- Vá tường!
- Vá xong sẽ đi đâu?
- Vá xong thì đi cầu tử!
Lý Bố Y cười nói:
- Đại sư vừa làm một việc tốt, e rằng cầu tử càng khó hơn!
Cầu Tử đại sư càng thêm khổ não, hai chân mày nhíu lại, lầm bầm:
- Ta mắc lừa rồi, ta mắc lừa rồi!
Rồi chắp tay, niệm Phật hiệu, quay đầu lủi thủi bỏ đi.
Phó Vãn Phi kêu lớn:
- Đại sư, đại sư!
Cầu Tử vẫn không ngừng bước.
Lý Bố Y mỉm cười đặt tay lên bờ vai rắn chắc của Vãn Phi:
- Ngươi gọi đại sư làm gì?
Vãn Phi vội nói:
- Vãn bối chưa cảm tạ ơn cứu mạng của ông ta.
- Nếu biết ơn, nhớ trong lòng là được rồi, nói chi lời khách sáo.
Vãn Phi ngẫm nghĩ, nói:
- Tiền bối cũng cứu vãn bối, vậy vãn bối không cảm tạ tiền bối nữa.
- Ta muốn ngươi như thế
- Quái nhân chao liệng trên không trung như màn khói xám là ai? Hình như thân phận còn cao hơn ba tên hung thần kia.
- Biên phúc!
- Biên phúc?
- Hắn là Âu Dương Biên Phúc, là kẻ đứng đầu trong năm đại diện của Thiên Dục cung trong trận chiến kim ấn.
Vãn Phi kinh ngạc kêu:
- Té ra là hắn, vậy Cao lão tổ mà hắn nhắc đến..,
Sắc mặt Lý Bố Y chợt trở nên nặng nề:
- Cao lão tổ cái gì, hắn là Tâm Ma Cao Vị Mạt. người này rút lui khỏi võ lâm đã nhiều năm, lần đội mồ sống dậy là đối phó với lệnh sư. Ta dắt ngươi đến đây nghe chuyện này là muốn ngươi về báo lại với lệnh sư. Tâm Ma đại pháp chẳng phải chuyện đùa, phải cẩn thận mới được.
Vãn Phi nghĩ ngợi rồi tiếp lời:
- Tiến bối võ công cao cường, sao không trừ Tâm Ma, tạo phước cho võ lâm.
Lý Bố Y thở dài:
- Ta cũng có nỗi khổ. Ta tự tính ra, khoảng thời gian này nên bớt dây vào chuyện gió tanh mưa máu, thù sát lẫn nhau, ta còn có nhiệm vụ gian nan khác, ta thực lòng không muốn xen vào chuyện phân tranh trên giang hồ, vả lại mấy ngày nay khí sắc ta rất xấu, e rằng chẳng tự lo nổi thân, huống chi ta cũng chẳng muốn biết chuyện hai đạo hắc bạc...

