Chương 2: Bóng đen tử thần
Tần Yến Hoành, Khâu Đoạn Đao, Mạnh Thanh Lâu đều đã chểt trong vòng hai ngày, bai đại cao thủ vốnsẽ ứng chiến trên ngọn Phi Lai vào 30 ngày sau đều chềt ly kỳ.
Xưa nay phái Hoàng Sơn rất bí ẩn nhưng không mất tác phong nghĩa hiệp, mà bật anh kiệt của Hoàng Sơn là Anh Tiêu Sát hành tung càng phiêu hốt thần bí hơn.
Trước khi vào phái Hoàng sơn, Anh Tiêu Sát là một sát thủ, nếu không phải y ám sát Hắc Ca sơn lão quái Cửu U tử Vu Huyền Mục,lại giết Phiêu Ôn độc cơ tại Thần Mộc cung, ám sát Bạch phát ma nữ Khâu Thâm Thâm ở Ngũ Dâm đài, tạo ra thế ma tiêu đạo trưởng thì giang hồ đã không yên bình như hôm nay.
Tuy Anh Tiêu Sát không thể ở tại Phi Ngư đường trước khi trận chiến Kim ấn xảy ra, nhưng cùng sẽ đến kĩp lúc.
Đối với y, cái chết của ba người chỉ như chỉ là nụ cười lạnh bên môi.
Y không sợ, cũng chẳng đau lòng, đối với y, ba người kia chết sẽ đem lại thêm cơ hội lấy tiếng cho y , phái Hoàng Sơn càng thêm quan trọng. Y biết đối tượng tiếp theo của kẻ đĩch có thể là y, cũng có thể là Tống Vãn Đăng.
Y hi vọng đối phương tìm mình trước.
Sau khi dùng cơm ở Túy Kình lâu, y ra cửa thành đi về phía Phi Ngư sơn trang.
Đi được nửa dặm, ở nơi góc núi hoang vắng, hai tên cường đạo đang bắt nạt đôi vợ chồng già. Anh Tiêu sát không hề ngừng lại.
Trong tiếng van vỉ của đôi vợ chồng già và tiếng cười khoái trá của hai tên cường đạo, y thong thả bước đi, chẳng hề ngoái đầu lại, thậmchí một tên cường đạo còn cười rằng:
- Hạng rùa đen khốn kiếp đó làm sao dám gây sự?
Y cũng chẳng màng.
Đi được ba bốn dặm, trong bóng chiều thê lương, một thư sinh dở sống dở chết, có lẽ là bị rắn độc cắn, máu trên đùi tuôn dầm dề, giơ tay toan nhờ y đỡ, thế mà y cũng làm ngơ.
Y lầm lũi bước đi, đi được hai dặm nữa, bón đêm buông xuống, ở góc cây bên đường có tiếng cô gái kêu rên và tiếng một ngưới đàn ông giận dữ quát:
- Kêu! Kêu! lão tử cho ngươi khoái lạc,chưa tới giờ, ngươi kêu cái quái gì!
Cô gái thấy có người tới vội gào lên:
- Tráng sĩ, cứu mạng, cứu mạng…
Anh Tiêu Sát đứng lại.
Mắt y ánh lên tia nhìn kỳ dị, tia nhìn ấy đậu lại nơi bộ ngực đã bị lột trần nhưng cô gái vẫn cố che lại, trong ánh chiều đường cong ấy hiện lên rõ mồn một. Trong người anh tiêu sát dâng lên một thứ dục vọng thú tính.
Y thầm nhủ: ” Các ngươi đang giở trò bàng môn tả đạo, ta sẽ giết người bịt miệng rồi thay thế thì có hề chi?” Y nở nụ cười lạnh lẽo bước về phía hai con người đang quấn vào nhau kia rồi lặng lẽ dừng lại.
Gã kia thấy có người tới gần, quát lớn:
- Cút đi, đừng phá chuyện của đại gia!
Anh Tiêu Sát lạnh lùng nói:
- Kiều Lão Tam, chính ngươi buộc ta phá chuyện của ngươi!
Gã đó khựng người, trở tay rút cây Liêu sơn đao.
Gã rút đao tuy nhanh, nhưng khi nắm được đao, kiếm của Anh Tiêu Sát đã xuyên vào cổ gã.
Anh Tiêu Sát chầm chậm rút kiếm ra, máu phun thành vòi khiến tấm thân nõn nà của thiếu nữ lốm đốm hoa máu trông thật khủng khiếp. Anh Tiêu Sát nuốc nước bọt đánh ực một tiếng.
Nàng thiếu nữ vén tóc, liêu xiêu đứng dậy, run rẩy thốt lên:
- Đa tạ anh hùng tương cứu!
“Soạt” một tiếng, Anh Tiêu Sát tóm tóc nàng, đẩy nàng té ngữ xuống rồi lao tới đè lên mình nàng, y lột nốt mảnh vải còn sót lại trên người nàng, rồi ngấu nghiến hôn nàng, nàng thiếu nữ khẽ rên lên. Cũng trong lúc này, Anh Tiêu sát ghé tai nàng thì thầm:
- Dạ Hợp Hoa Hòa phi tử, ngươi chẳng lừa nổi ta đâu!
Nói xong, Anh Tiêu Sát lăn người ra, thóat khỏi tấm lưới dục vọng.
Khi y lăn người ra, một mảng ánh sáng loang ra, có người rú lên thảm thiết.
Mũi kiếm của y đã cắm sâu vào hậu tâm của kẻ ấy, còn thanh phác đao của kẻ ấy đã chém xuống chỗ ban nãy của y, nhưng lúc này đã lút sâu vào ngực Hòa phi tử.
Tiếng rú của kẻ ấy tắt nghẹn nửa chừng, rồi gã ngã ngữa ra sau, gã chính là một trong hai tên cường đạo lúc nãy.
Bốn người còn lại đang kinh ngạc trước lối ra đòn của Anh Tiêu sát. Bốn người này chính là tên thư sinh bị rắn cắn, đôi vợ chồng già và tên cường đạo còn lại.
Thư sinh nói:
- Không ngờ trong lúc nguy hiểm mà ngươi còn bình tĩnh!
Anh Tiêu Sát nói:
- Chỉ câu nói không ngờ của người, ta đã mất mạng mười lần khi làm nghề này!
Y lạnh lùng bồi thêm một câu:
- Báo tên!
Rồi nhìn chằm chằm vào thanh cổ kiếm xanh như nước đầm của mình.
Thư sinh cười lạnh nói:
- Tang Môn sinh Sào Vinh ở núi Thiết Thành!
Tên cường đạo còn lại gầm lên:
- Thạch hỏa thần lôi Đường Nhất, đàn chủ Bạch Hổ đường của Thiên Dục cung!
Ông già trầm giọng nói:
Thanh lôi tử đàn chủ Chu Tước đường của Thiên Dục cung!
Bà già đáp:
Trảm quỷ bà bà, hương chủ Chu Tước đường của Thiên Dục cung!
Anh Tiêu Sát nói:
- Tốt, kiếm của ta chẳng giết hạng vô danh, cách ngươi đều là hạng thành danh!
Sào Vinh cười lạnh nói:
- Tên họ Anh kia, ngươi chớ ngông cuồng!
Đang nói, cây Bạt phong đao phất mạnh một cái, đánh ra bảy cây Bí ma tang môn tiễn, Anh Tiêu Sát hất cái xác của Hòa phi tử, bảy cây tên cắm lên mình ả, nhưng Thanh Lôi tử và Trảm Quỷ bà bà chia nhau đánh tới từ hai bên trái phải.
Anh Tiêu Sát quát lớn một tiếng, ...

