Anh sải bước tới 1 góc khuất, mệt mỏi tựa lưng vào tường. Anh đã có thể ngồi yên 1 chỗ, để mặc cho họ muốn nói gì thì nói,
mặc cho họ đổ lỗi cho Bora như đã bàn trước với cô. Nhưng anh không thể ngồi yên thêm được nữa. Anh chán phải chịu
đựng họ lắm rồi ! Mọi nỗi buồn bực như con sóng to nhấn chìm lí trí của anh. Anh không muốn che giấu suy nghĩ của mình
thêm nữa. Muốn bộc lộ chúng ra ngoài như đã làm với cô …
Những ngày trên đảo cứ như 1 giấc mộng dài vô tận. Như 1 câu chuyện cổ tích mà anh chưa từng đọc qua. 1 thế giới chỉ có
2 ta mà thôi. Nhưng trang cuối của câu chuyện ấy đã kéo anh trở về với hiện thực. Hiện thực phũ phàng. Mộng dù có đẹp
đến đâu thì cũng vẫn chỉ là mộng, rồi cũng đến lúc phải tỉnh dậy. 1 câu chuyện có dài đến mấy thì cũng phải kết thúc …
Yêu đơn phương 1 người là thế này sao ? Là thứ tình cảm đến từ 1 phía chỉ chực làm tan nát trái tim người ta sao ? Hay là
hình phạt dành cho sự thiếu can đảm và những lời dối trá dành cho người mình đem lòng yêu ?
Ki Yul đấm mạnh vào tường. Đã 2 ngày qua kể từ khi anh rời đảo về Seoul, đã 2 ngày qua không được trông thấy Bora,
không được nghe thấy giọng nói của cô, và không thể biết được câu trả lời của cô, anh như 1 cái xác không hồn. Cơ thể, tâm
hồn như muốn nổ tung. Anh không còn có thể chịu đựng hơn được nữa. Anh mệt mỏi với mọi thứ đang diễn ra xung quanh
mình và mệt mỏi với chính anh. Quá đủ rồi ….
Anh ngẩng đầu lên nhắm nghiền mắt lại. " Bora … Bora … Anh nhớ em nhiều lắm ! Nhớ đến phát điên. Em có biết không ? "
2 ngày sau.
Ki Yul đặt chiếc thìa xuống bàn ăn và nói:
" Con ăn xong rồi ! "
Bà So Yeon lo lắng nhìn con trai:
" Con ổn chứ ? "
" Con ổn mà ! Rất ổn là đằng khác ! "
Bà So Yeon nói:
" Có thể ổn được không khi chỉ vài tiếng nữa thôi cuộc họp hội đông quản trị sẽ quyết định sự nghiệp của con trong K-Capital
? "
Ki Yul cầm tờ khăn giấy lên lau miệng rồi bình thản đáp:
" Mẹ, mẹ đừng nghĩ ngợi gì nữa. Con đã làm những gì con có thể và con không hối hận vì điều đó. Con mới 28, còn nhiều
thời gian để bắt đầu lại mà ! "
Vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt người mẹ.
" Ki Yul, rốt cuộc tại sao con lại trở nên như vậy ? Con đã cố gắng rất nhiều để có vị trí này mà sao bây giờ con có thể từ bỏ
nó dễ dàng như thế được ? "
Ki Yul trả lời bằng giọng điệu hết sức tự nhiên :
" Mẹ hãy coi đây là hệ quả của việc mẹ đưa con vào cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế của gia đình này đi. Mẹ đã biết
đứa con trai thân cô thế cô của mẹ sẽ khó lòng giành được vị trí cao nhất mà. Vì thế, bằng mọi giá con đã phải tìm cách để
có thể sinh tồn giữa giađình này. Đây là bản chất của con, là con người thật của con, và mẹ đã giúp hình thành nên con
người đó. Do đó, mẹ đừng nghĩ ngợi gì thêm nữa. Có khi sau này mẹ còn mừng vì con đã thoát ra khỏi K-Capital cũng nên !
"
Anh rời khỏi phòng ăn và trở về phòng riêng. Ngả lưng trên chiếc ghế xoay, anh thở dài. Rồi anh đến bên tủ quần áo, chọn
ình 1 chiếc cà vạt, cẩn thận thắt nó lên cổ áo. Anh nói với ảnh của mình trong gương:
" Đúng, mình không hối hận gì cả. Có ra đi thì cũng sẽ ra đi 1 cách đường hoàng nhất ! "
11h trưa.
Ki Yul bình thản ngồi vào chiếc ghế của mình trong phòng họp, phớt lờ cái nhìn khó chịu của các anh chị họ của mình. Phớt
lờ bài phát biểu của 1 gã nào đó trong phe chống đối anh. Anh chỉ chú mục vào tập tài liệu mà anh đã lơ đãng mang lên
đây. " Mau kết thúc cho nhanh đi ! "
Ki Yul liếc nhìn chiếc ghế dành cho Chủ tịch hội đồng quản trị – ghế của bác cả anh. Có vẻ như ông ấy không muốn tham gia
tuyên án thằng cháu nổi loạn của ông, kẻ đã thả 1 quả bom vào giữa cuộc họp gia đình. Anh cũng chả trông mong gì vào sự
có mặt của ông trong cuộc họp này cả. Kết quả sự nghiệp của anh trong K-Capital đã được quyết định rồi còn gì !
Cuối cùng cũng đến tiết mục được mong chờ nhất: bỏ phiếu bằng cách giơ tay. Ki Yul ngồi thẳng lưng lên 1 chút. " Nhanh
lên đi nào, để tôi còn dọn đồ nữa chứ ! "
" Những ai ủng hộ việc từ chức của giám đốc Oh Ki Yul, xin giơ tay ! "
1 vài cánh tay chuẩn bị rời khỏi mặt bàn. Ki Yul nghĩ thầm: " Văn vẻ làm gì cơ chứ ? Đuổi việc thì cứ nói thẳng là đuổi việc đi
! ".
1 giọng nói đột nhiên vang vọng khắp phòng họp :
" Chưa đủ người mà đã vội vàng bỏ phiếu là sao ? "...

