watch sexy videos at nza-vids!

Câu Chuyện Tình Của Tôi

score
Đánh giá: 4.5/5, 1542 bình chọn

- Đến sớm thế Duy? Chờ tớ lâu không? – tôi vừa mở cổng vừa cất tiếng hỏi.
- A, Như cũng dậy sớm ghê. Hì, sáng Duy có việc bận nên hôm nào cũng đi sớm thế này mà.
- Vậy hả – tôi lại cười – mà có việc gì thế?
Nói rồi, tôi liền lên sau xe Duy ngồi, không chờ Duy nói. Chiếc xe rời đi ngay theo những bước đạp của Duy. Không thấy Duy trả lời gì, tôi lại hỏi lại:
- Có việc gì mà sáng Duy dậy sớm thế?
- À…hì, có gì đâu. Mà Như ăn sáng chưa vậy?
- Tớ chưa. Sớm mà, chuẩn bị xong là xuống luôn thì thấy Duy đã đứng chờ rồi.
- Vậy đi ăn sáng nhé, đi cùng không? Duy biết một quán ăn sáng ngon lắm!
- Okie, hihi.
Tôi lại cười híp mắt, mặc dù biết Duy chẳng nhìn thấy đâu. Ngồi sau Duy, giờ tôi mới được ngắm cậu ấy kĩ…từ phía sau. Duy không trắng như mấy đứa công tử nhà giàu đâu (mà nhà Duy hình như cũng hoàn cảnh lắm), nên trong cái áo trắng tinh thơm mùi…nước xả vải thì Duy rất nổi bật. Duy khá gầy, nhưng mà cao. Mà tôi lại rất thích con trai mảnh khảnh, hihi. Nói chung là Duy đúng mẫu người tôi thích:”>.
Đi được một lúc, tôi thấy xe dừng lại. Rồi tôi nghe thấy tiếng Duy từ phía trước:
- Như, đến nơi rồi, hì, Như xuống xe đi.
Chẳng cần Duy nói, tôi cũng xuống ngay (tôi là con người khá nhanh nhẹn mà :D). Thấy Duy dựng xe ở một góc trước cửa quán ăn rồi, tôi mới chạy ngay đến bên cậu ấy. Chúng tôi đang định đi vào thì bỗng có ai đó kéo tay tôi lại. Tôi giật tay lại ngay:
- Ai thế?
Trước mặt tôi lúc này là một lũ con trai nhìn không quen tí nào. Một trong mấy tên cười khả ố:
- Hô hô, nhìn cô em ngon quá nên tính làm quen, được không vậy?
Hắn vừa nói vừa đưa tay ra định sờ…đùi tôi. Tôi sợ quá lùi ngay lại phía sau Duy. Sau đó tôi nghe thấy tiếng cậu ấy:
- Lại là mấy người à? Vẫn cái thói không chừa được sao?
- Haha, lại là mày, bọn tao đang tính tìm mày tính sổ đây, giờ lại gặp, may mắn quá nhỉ.
- Hừ, tưởng mấy người được đưa vào ngồi nhà đá rồi chứ. Còn nghênh ngang ở đây hả?
- Ai…ai thế Duy?
Tôi lo sợ nhìn sang Duy. Hình như cậu ấy quen bọn côn đồ này. Bọn chúng còn cầm gậy kìa, hic. Ghê quá đi mất thôi.
- Ừm, không có gì đâu Như. Như vào trong trước đi, không ở đây lại liên lụy đó.
- Đợi đã người đẹp, bọn anh đã cho người đẹp đi đâu.
Bọn chúng nói rồi lại cười vang, tên có vẻ là người cầm đầu đưa tay nắm tay tôi làm tôi sợ chết khiếp. Tôi vội vàng giật tay ra, mếu máo nép sau Duy vì sợ hãi. Rồi Duy bỗng nắm chặt lấy một tay tôi.
- Thế này nha, mày cho bọn anh con nhỏ này, rồi anh tha cho. Được không?
- Khốn nạn!
Tôi thấy Duy–của–tôi chử i thề TT__TT. Tôi ngó sang thấy mặt cậu ấy cũng đang ghê gớm lắm. Tôi thì đang rất sợ và chẳng hiểu gì. Thấy lo lắng làm sao, không phải sắp có ẩu đả gì đấy chứ.
- Duy…Duy à… Tớ lo quá… – tôi bám lấy tay áo Duy.
- Không sao đâu Như, Như vào đó trước đi. Mấy người, có chuyện gì thì từ từ nói chuyện.
Đàn ông, con trai với nhau, không nên lôi con gái vào chuyện này.
- Haha, tao không cần biết, tao thích con nhỏ này. Mày không để nó cho tao, thì là mày đắc tội với bọn này hai lần rồi đấy. Tội chồng chất tội, để xem hôm nay mày có thoát được không.
Rồi tôi thấy mấy tên kia, đứa nào cũng nhếch mép cười, tay cầm gậy lắc lắc. Tiếng bẻ khớp cổ tay vang lên rợn người. Duy lại một lần nữa bảo tôi vào trong.
- Như vào trước, có chuyện gì cũng không được ra, nghe chưa?
- Nhưng…tớ sợ lắm, không lẽ…Duy định đấu với chúng, không lại được đâu. – tôi thì thầm run rẩy.
- Như nghe Duy đi mà, vào trong đi.
Lần này, thấy Duy nói chắc, tôi mới nghe theo cậu ấy đi vào. Từ cửa sổ ngó ra, tôi thấy hai bên vẫn đang co kéo qua lại. rồi chợt, bọn chúng cùng lúc lao vào, và…đánh Duy–của–tôi. Cậu ấy đang chống cự lại, một cách vô cùng yếu ớt (bọn họ đông vậy cơ mà) và… Tôi không dám nhìn nữa, sợ hãi không thốt lên được lời nào, mặt lúc này chắc tái mét luôn rồi. Tôi cuống cuồng chạy đến cầu cứu mấy anh chị trong quán. Nhưng mọi người đều lắc đầu bất lực, hình như không dám dây vào bọn chúng. Tôi hiểu cho họ, nhưng tôi lo cho Duy. Một đứa con gái như tôi thì làm gì được đây, gọi cảnh sát? Như thế…như thế nhỡ lại liên lụy đến Duy. Tôi phải làm gì, làm gì. Duy ơi… Nhìn qua cửa kính, tôi thấy áo Duy bắt đầu dính máu. Không…tôi không thể để yên vậy được.
Chợt nghĩ ra một kế, tôi vội lục cặp mình. Tôi nhớ là để tự vệ, tôi có để một cái…còi trong cặp. Tìm nào, tìm kĩ… Cuối cùng cũng thấy nó, tôi lấy hết hơi thổi một cái rồi hô to: Cảnh sát tới. Đúng như tôi nghĩ, bọn chúng nghe thấy sau vài phút liền bỏ đi hết. Lúc này, tôi mới chạy vội đến bên Duy, nước mắt tèm lem khuôn mặt khi thấy Duy nằm trên sân với cái áo trắng hoa đỏ màu máu. Và miệng cậu ấy cũng đang chảy máu ròng ròng.
Tôi đỡ vội Duy dậy, hét lên kinh hãi và lo sợ:
- Duy à, Duy ơi, huhu, Duy ơi…
.
.
.
.
.
Nhờ sự trợ giúp của mấy người trong quán ăn, những chỗ bị thương trên người Duy đều được băng bó lại cẩn thận, may không bị gãy xương. Tôi không biết gì về y học đâu, là nghe chị chủ quán (có biết chút ít về cứu thương) nói vậy. Đầu cậu ấy có một vết rách, nhưng nhỏ thôi, có lẽ là không ảnh hưởng gì. Nhưng lúc cậu ấy được đưa vào trong quán, máu cũng chảy ra nhiều lắm, làm tôi sợ kinh lên được ý.
- Như…sao cứ khóc hoài thế? Duy không sao rồi mà.
- Gì chứ, làm người ta lo chết.
- Hì.
Duy khẽ cười, vẫn là nụ cười “không thấy tổ quốc đâu”, nhưng nhìn môi cậu ấy nhợt nhạt hẳn đi, thương vô cùng....
« Trước12345...18Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nếu Không Phải Là Anh
» Chị Quản Lý Dễ Thương
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Cô Dâu Bỏ Trốn
» Cho Em Mượn Bờ Vai Anh Lần Nữa
» Chàng Đại Gia Kiêu Ngạo
» Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!
» Cô Bé Du Côn Của Tôi
» Những Cô Nàng Tinh Nghịch
» VỤ CÁ CƯỢC TÌNH YÊU
12»
Tags:
bạn đang xem

Câu Chuyện Tình Của Tôi

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Câu Chuyện Tình Của Tôi v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk