Ngồi được xuống giường, tôi giật mình không thấy Duy đâu. Duy đâu Duy đâu, á, không thấy. Tôi ngó quanh, chẳng hiểu sao thấy lo lo. Rồi đứng dậy đang định gọi Duy thì tôi thấy Duy bước ra từ…hình như là phòng tắm. Cởi trần. OMG, Duy cởi trần đó, là cởi trần.
Tôi đỏ bừng mặt, tay chỉ trỏ loạn xạ, miệng lắp bắp không thành lời.
- D…Du…Duy…đa…đang…
Kết thúc câu nói, tôi đã thấy Duy bước lại qua cánh cửa ban đầu. Tôi lúc này vẫn cứ ngẩn ra. Chưa phải tôi chưa thấy con trai cởi trần bao giờ, nhưng mà…nhưng mà…là Duy, là người tôi thích. Duy trắng lắm luôn, trắng ơi là trắng.
- Nh…Như, sao Như lại ở nhà Duy giờ này, Duy không biết…
Duy lại bước ra khỏi phòng tắm, đến bên cạnh tôi. Nhìn thấy Duy là mặt tôi lại nóng ran. Nghĩ lại cảnh vừa nãy, thấy ngại ghê, nhưng mà cũng…thích thích >.<
- Ừ ừ…tớ sợ Duy đói…nên mua đồ.
- Vậy là Như đã về nhà rồi còn mua đồ đến cho Duy hả?
- Không, tớ ở đây, lo Duy nên không về.
Tôi thật thà nói. Nói xong lại ngại :”>.
- Vậy hả. Hì, Như…tốt với Duy quá.
- Gì chứ, đừng khách sáo như thế (tớ thích Duy nên đương nhiên phải tốt với Duy rồi).
Tôi nhoẻn cười, tất nhiên là cái câu trong ngoặc không dám nói ra :”>. Rồi thấy Duy cũng khẽ cười.
Tôi mới hỏi:
- Duy đói lắm chưa, để tớ nấu cháo cho nhé. Mà còn đau lắm không vậy?
- Ừ, Duy đỡ hơn được tẹo. Nhưng vết thương trên đầu vẫn đau.
- Ừ, khổ thật.
Tôi nói rồi bất giác đưa tay lên chạm vào vết thương trên đầu Duy. Thoáng thấy mặt Duy hồng hồng, tôi rút ngay tay lại, sượng sùng nói:
- Thôi, để tớ đi nấu cháo. Bếp ga kia dùng được chứ? – tôi chỉ vào cái bếp ga du lịch để ở góc nhà kia.
- Ừ, được.
Rồi chúng tôi cùng nhau nấu cháo. Cùng nhau ấy, vì Duy cũng giúp tôi nhiều việc lắm. Được ở bên Duy, lại ở gần thế này, tôi thấy tim cứ đập loạn xạ lên. Nhất là những lúc Duy lúi húi giúp tôi thái tía tô, hay quấy cháo giúp tôi, tôi được nhìn mặt Duy cách có vài centimét, tay tôi cố lắm mới không để chạm vào cậu ấy. Mà nhìn Duy cười với khoảng cách gần như vậy, suy nghĩ của tôi cứ lộn xộn hết cả lên, mấy lần Duy gọi mà chẳng biết, cứ để gọi đến lần thứ ba, thứ tư mới nghe thấy, hic.
Duy đúng là dễ thương hết chỗ tả!
Ăn cháo xong rồi, tôi lấy cớ lo cho Duy nên ở lại thêm với Duy một lúc nữa. Tôi vừa gọt xoài, vừa nói chuyện với Duy.
- Duy này, Duy ở có một mình thôi hả?
- Ừ, Duy ở…có một mình thôi. Như hỏi vậy là sao?
- À, tại tớ thấy bức ảnh trên bàn học Duy đấy. Lại thấy hình như Duy ở một mình nên mới hỏi… Mà ngôi nhà lớn phía sau ảnh Duy với Thành Duy là của ai vậy? To mà đẹp ghê.
- À, ảnh…lâu rồi…
Chợt thấy giọng Duy cứ buồn buồn, tôi mới quay sang nhìn. Duy đã đến bên bức ảnh từ lúc nào. Tay Duy cầm nó, ánh mắt đượm buồn. Tôi đã hỏi gì sai sao. Mà thấy Duy buồn tôi cũng buồn theo luôn. Không khí trong nhà bỗng dưng chùng xuống…
- Như muốn nghe chuyện của Duy không?
- Chuyện của Duy? – tôi ngước mắt hỏi tò mò.
- Ừ, chuyện của Duy.
- Duy kể đi.
- Nhưng Như đừng nói gì nhé. Chuyện này chỉ có Thành Duy, và Như biết. Như đừng kể cho ai nhé.
- Ừ, Như hứa. Duy kể đi.
Tôi nói rồi yên lặng, mắt vẫn hướng về phía Duy. Cậu ấy để bức ảnh xuống bàn rồi xuống giường chỗ tôi ngồi. Chưa bao giờ tôi thấy Duy lạ thế, ánh mắt buồn sâu thăm thẳm. Nụ cười trên môi không còn…
- Bố mẹ Duy mất rồi… Duy có một đứa em trai, nó sống cùng ông bà ở quê nên chỉ có mình Duy sống ở đây thôi. Nhà này là nhà Duy thuê. Ngôi nhà to đó, là nhà Duy trước kia. Trước kia, nhà Duy với Thành Duy rất thân nhau. Nhà Duy cũng giàu có như Thành Duy vậy. Sau đó nhà Duy phá sản, bố Duy suy sụp tinh thần nên đã…tự tử. Còn mẹ thì cũng đau khổ quá mà mất. Bố mẹ Thành Duy muốn nhận nuôi Duy và em trai Duy nhưng còn ông bà nên Duy đã không đồng ý…
Duy kể mà giọng cứ nghẹn lại, làm…nước mắt tôi chảy dài hai bên má lúc nào không hay. Hóa ra Duy đã phải chịu khổ nhiều vậy ư, mất cả bố lẫn mẹ, còn không có nhà phải đi thuê,… Duy phải chịu nhiều nỗi đau như vậy, vậy mà tôi chỉ thấy được những nụ cười của cậu ấy, những lúc cậu ấy buồn thế này cũng chưa từng trông qua. Giờ thấy rồi, nghe rồi mới thật đau lòng biết bao.
Tôi bất giác quàng tay ôm lấy Duy. Tôi không biết bản thân sao lại làm như vậy, tôi còn chưa tỏ tình với cậu ấy, cũng chẳng biết cậu ấy có khó chịu khi tôi làm thế này không. Nhưng tôi thương Duy lắm, lại chẳng biết làm sao, chỉ biết ôm lấy cậu ấy, như những nhân vật nữ trong phim Hàn Quốc vẫn từng làm. Tôi vừa để cậu ấy dựa đầu vào vai mình, vừa ghé tai cậu ấy nói nhỏ:
- Chuyện này Duy chưa từng kể với ai, hẳn là đau lòng lắm. Nếu được, hãy khóc đi.
Rồi tôi thấy Duy cũng ôm lấy tôi, và khóc. Người cậu ấy run lên bần bật, không gian yên ắng chỉ còn nghe tiếng khóc rấm rứt không thành lời. tôi nghe thấy cậu ấy gọi bố mẹ, thế là tôi cũng khóc theo. Hai tiếng khóc hòa vào nhau, trong phút chốc, tôi lại tưởng tượng ra hai trái tim cũng cùng chung nhịp đập. Nỗi đau của Duy cũng hóa thành nỗi đau của bản thân tôi.
.
.
.
.
.
Bây giờ là tối, và…tôi vẫn ở nhà Duy. Ấy đừng trách tôi vội >.<, tôi chỉ muốn ở bên an ủi Duy chút thôi, với cả tôi còn thay băng với bôi thuốc giúp cậu ấy nữa, không ngờ, hai đứa ngồi tâm sự rồi đến tối luôn :”>, thế là bọn tôi lại ngồi ăn tối cùng nhau, vẫn là cháo, nhưng cảm giác...ngon hơn buổi trưa, vì khi ăn, Duy cười nhiều lắm. Tôi cảm giác như cậu ấy rất hạnh phúc khi được ăn cháo thịt cho tôi nấu vậy, nên tôi cũng hạnh phúc theo :”>.
Chợt nhìn đồng hồ, thấy đã gần 9 giờ, tôi mới vội đứng dậy. Tuy bố mẹ tôi có khi đến đêm mới về, hoặc không về, tôi vẫn phải về thôi, ở nhà con trai đến muộn thế này, lại có hai đứa một nhà, thiệt là không hay ho chút nào....