- Duy đỡ đau chưa?
- Ừ, đỡ nhiều rồi. Để Như phải liên lụy, nghỉ mất một buổi học rồi, Duy xin lỗi nhé!
- Gì chứ, không sao là tốt rồi. mà sao…bọn chúng lại gây chuyện với Duy, mà nghe bọn chúng nói… Duy biết chúng à?
- Ừm, Duy kể cho Như sau ha. Giờ Như đưa Duy về nhà được không, ở đây không tiện, chỗ người ta bán hàng mà.
- Nhưng mà Duy…
- Nhé Như!
Thấy ánh mắt mệt mỏi của Duy, tôi cuối cùng đành gật đầu. Gọi được taxi rồi (không yên tâm để mình chở Duy về nên tôi đã gửi nhờ xe Duy ở lại quán), tôi một mình đỡ Duy đi ra khỏi quán ăn (Duy không muốn làm phiền mọi người thêm nữa). May mà bọn tôi vừa ra đến cổng thì taxi cũng đến nơi. Tôi liền đỡ Duy ngồi vào trước, tôi cũng ngồi luôn bên cạnh. Taxi vừa đi cũng là lúc cậu ấy dựa vào vai tôi. Hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể khiến tim tôi cứ đập nhanh liên hồi. Tôi không dám nói gì, cũng không phản đối, cứ yên lặng trên hết quãng đường. Tôi nghĩ là cậu ấy mệt nên cứ để yên như vậy thôi, Duy cũng không nói gì mà. Đến trước cổng khu tập thể nơi cậu ấy ở rồi, tôi mới bảo tài xế dừng xe lại. Đỡ Duy bước ra khỏi xe trả tiền tôi, tôi mới đứng dưới mà ngước lên nhìn, nhà cậu ấy tận trên tầng ba cơ.
Thấy Duy vẫn cứ dựa vào vai tôi, thở từng hơi khá yếu lại dồn dập, tôi liền rối rít hỏi, lo lắng vô cùng:
- Duy à, Duy thấy sao rồi?
Duy quay sang nhìn tôi, lại cười:
- Duy không sao. Nhà Duy ở tầng ba ý, phiền Như…
- Ừ, được rồi, tớ biết rồi mà.
Rồi tôi liền đỡ Duy lên tầng. Cậu ấy hình như vẫn yếu lắm thì phải, cứ dựa vào vai để tôi đỡ đi. Tuy đang lo lắm đấy, nhưng tim tôi thì vẫn không yên được phút giây nào, cứ đập như đang…giã gạo vậy, hic.
Đến trước cửa nhà cậu ấy, chờ cậu ấy mở cửa, tôi liền đỡ Duy vào, rồi để cậu ấy nằm ngay xuống giường. Lo lắng nhìn cậu ấy, tôi vẫn không quên nhìn quanh quắt quan sát chỗ ở của Duy. Nhà Duy bé lắm, khéo bé bằng cái nhà bếp của tôi thôi. Đồ đạc cũng chẳng có gì, chẳng có gì chứ không phải chẳng có gì nhiều đâu. Có mỗi một cái giường, một cái bàn học, một cái giá sách,… vài đồ linh tinh, hết. Trong nhà cũng chỉ có một cái cửa sổ cạnh bàn học.
- Như à, Duy mệt quá, ngủ một tí nha. Như có thể tự về được không?
- Ừ, được chứ, Duy cứ ngủ đi.
Nói với Duy rồi, tôi mới định đứng dậy, nhìn quanh, mãi mới thấy cái quạt, liền bật lên cho cậu ấy. Duy nhìn tôi, cười mỉm một cái rồi mới nhắm mắt ngủ. Nhưng tôi bước ra đến cửa rồi, quay lại nhìn Duy đang thiêm thiếp ngủ không thể nào yên tâm được lại đi vào và ngồi xuống giường. Duy đang bị thương thế này, bỏ lại Duy một mình ở nhà thì không ổn tẹo nào.
Ngồi nhìn Duy ngủ không biết làm gì, tôi liền đứng dậy đi quanh nhà. Trên bàn học của Duy có mấy bức ảnh. Một bức chụp cả gia đình. Duy này, bên cạnh là…em trai, sau là bố mẹ Duy. Sao…hình như Duy ở có một mình. Thắc mắc mất vài giây, tôi để bức ảnh xuống bàn rồi lại cầm tấm tiếp theo lên. Ô, tấm này còn ngạc nhiên hơn nha, Duy chụp với Thành Duy trước cửa nhà ai lớnn . Chắc là nhà Thành Duy, nhưng lúc tôi bị bọn hám trai cùng lớp kéo tìm nhà cậu ấy, thấy không giống thế này. Thôi, bỏ qua, xem bức ảnh tiếp theo. Là… Ơ, nhìn Duy quen quen. Duy mặc quần áo bồi bàn. Ơ, trông quen thật đấy, hình như có thấy ở đâu. Khung cảnh này… Thôi kệ, tôi không nhớ ra, thôi cứ để mặc đấy vậy.
Đặt bức ảnh cuối trở lại bàn, tôi đi vòng quanh phòng một lượt xem đồ đạc trong nhà. Không có tủ lạnh luôn. Không thấy đồ ăn gì hết, lạ thật. Thế bình thường Duy sống ra sao. Hic, tự nhiên thấy thương Duy ghê luôn >.<. Nghĩ rồi, tôi lại quay về ngồi bên Duy. Duy ngủ mệt hay sao mà mồ hôi ướt đẫm. Chắc Duy cũng đau nữa. Tôi thấy thương Duy quá, nếu không phải tại Duy đến đón tôi rồi đưa tôi đi ăn sáng, nếu không phải tại tôi, Duy cũng sẽ không bị thương. Cũng may chưa nghiêm trọng đến mức phải đi viện TT__TT.
Gạt mấy sợi tóc vướng trên trán đi cho Duy, tôi chạm nhẹ lên má Duy rồi lại rụt tay ngay lại. Thế này có phải là “sờ” người ta “vụng trộm” không vậy. Tại nhìn Duy ngủ tuy mệt nhưng đẹp quá chừng. Lúc cười cũng hiền mà lúc ngủ cũng hiền khô luôn. Rồi không hiểu sao tay tôi cứ vô thức chạm vào mặt Duy, mái tóc, hai má, đôi môi… Gò má Duy xương xương thấy tội, rồi tự nhiên trong tôi trào dâng ước mong được chăm sóc cho Duy, hằng ngày và…mãi về sau nữa. Quyết định, tôi nhất định sẽ phải nói cho Duy biết tình cảm của mình. Cứ để Duy nghĩ tôi thích Thành Duy thế này không ổn tẹo nào hết. Mà Thành Duy cũng có biết tôi là ai đâu nào =.=. Cậu ấy hot như vậy, nhiều fan như vậy, tôi sao có thể lọt được vào “mắt xanh” của cậu chứ. Không hiểu Duy muốn giúp tôi là giúp thế nào đây.
“Ọt…ọt…ọt”
Bỗng bụng tôi vang lên một tiếng động…lạ thường, nó báo hiệu cho tôi là nó đang trống rỗng đây mà. Cũng tại bình thường tôi đều ăn sáng đầy đủ, bây giờ là…gần mười một giờ trưa rồi mà chưa có gì vào bụng, nó réo là phải. Nghĩ rồi, tôi mới quay sang nhìn Duy, Duy bị thương thế kia cũng chưa ăn gì, chắc Duy đói lắm rồi, tôi – một đứa con gái (đang thích Duy) – thì phải làm gì bây giờ. À, nấu cháo. Bị thương thì ăn cháo là đúng rồi.
Trước khi đi mua gạo (chẳng tìm thấy gạo đâu =.=), tôi lau mồ hôi trên mặt cho Duy rồi mới đi. Ra khỏi nhà vẫn còn thấy không yên tâm được cơ, sợ Duy ở một mình rồi… Phải quay lại nhìn Duy vẫn ổn đến mấy lần, tôi mới yên tâm ra khỏi nhà, còn phải đi mua ít thịt về nấu cháo nữa.
.
.
.
.
.
“Cạch”
Tôi mở cửa vào nhà Duy (tự nhiên như nhà của mình), tay xách mấy thứ đồ linh tinh. Chưa đi chợ bao giờ nên đến là thảm. Tôi thở dốc, nhìn điện thoại đã thấy hơn mười hai giờ trưa. Đi mệt ghê luôn. Còn cái tội sáng đi guốc cao nữa chứ >.<....