– Mình trả cậu cây bút…!!!
Đào đáp lại lời của Duy với một nụ cười thật đáng yêu. Từ đó hai người trở thành bạn thân. Đào đã làm cho Duy mở rộng lòng mình ra với mọi người. Cậu nhóc có thể tự nhiên nói chuyện với các bạn trong lớp và có thể vui đùa cùng chúng nó. Hai người bám lấy nhau không rời. Cuốc sống cứ như thế tiếp diễn cho đến khi Tuấn Anh xuất hiện. Cậu ta chen vào cuộc sống của Duy và Đào đã làm cho mọi thứ đảo lộn lên hết cả.
Ba người là bộ ba nổi tiếng nhất trường. Họ đi đâu và làm gì cũng được các bạn học quan tâm và quan sát. Đào vô tư cười nói với cả hai anh em. Đào không hề biết rằng bắt đầu từ khi nhìn thấy nụ cười đầu tiên trong sáng và ấm áp của Đào. Duy đã thích và yêu Đào mất rồi. Mối tính đơn phương đó cứ lớn dần lên cho đến khi Duy 17 tuổi rưỡi. Duy muốn nói cho Đào biết tình cảm của Duy với Đào nhưng anh chàng còn ngại nên cứ ngập ngừng mãi mà không dám nói ra.
Đào ngược lại chỉ coi Duy là một người bạn mà thôi. Trong trái tim của con nhỏ đã có một hình bóng khác, đó là Tuấn Anh. Đứng trước Duy, con nhỏ có thể ăn nói gì tùy thích nhưng khi đứng trước Tuấn Anh. Con nhỏ bẽn lẽn, dịu dàng và hay đỏ mặt. Duy lại vô tình không biết điều này vì dù gì Duy cũng quen biết Đào trước Tuấn Anh.
Đào tỏ tình với Tuấn Anh nhưng bị anh ta từ chối. Tuấn Anh là một chàng trai hào hoa, anh ta có thể quen biết và yêu nhiều người nhưng không hề chung tình với bất cứ ai cả. Đào đau khổ, con nhỏ nghĩ ra được một cách ngu ngốc là dùng Duy làm tấm bình phong cho con nhỏ tiến gần đến vớiTuấn Anh.
Đúng vào lúc đó Duy tỏ tình với Đào. Con nhỏ kinh ngạc và sững sờ. Mặc dù trong lòng không yêu và không thích Duy nhưng con nhỏ đã có một kế hoạch ở trong đầu. Con nhỏ không ngần ngại nói đồng ý. Duy mừng như phát điên vì ước nguyện từ bé của Duy nay được như ý nguyện.
Duy toàn tâm toàn ý yêu Đào. Anh chàng chăm sóc, đưa đón và mua quà tặng cho con nhỏ. Nụ cười luôn nở trên môi của Duy. Duy không hề nghi ngờ tình cảm của Đào giành cho mình. Những hôm đưa Đào về nhà chơi. Đào chỉ rình hôm nào Tuấn Anh có nhà, con nhỏ mới đồng ý đến chơi. Kế hoạch của Đào đã có tác dụng. Tuấn Anh không chịu đựng được, anh chàng có những biểu hiện ghen tuông thấy rõ. Tuấn Anh lôi Dung ra một gốc cây to sau trường, anh chàng yêu cầu.
– Em phải kết thúc ngay tình cảm với Duy đi. Anh không thể nào chịu đựng được cảnh em hàng ngày ôm ấp và cười nói với cậu ta nữa đâu…!!!
Đào mững rỡ nói.
– Điều đó có nghĩa là anh yêu em có đúng không…??
Không may cho hai người vì Duy cũng vừa mới tới nơi. Anh chàng mững rỡ khi trông thấy Đào. Duy ngạc nhiên khi thấy có cả Tuấn Anh đứng ở đó nữa. Duy thấy họ đang nói chuyện gì đó với nhau. Duy tò mò bước nhẹ nhàng đến.
Tuấn Anh thở dài bảo Đào.
– Điều này anh vẫn không thể nào trả lời cho em được. Nhưng có thật là em yêu Duy không…??
Duy hồi hộp ngồi nghe. Đào vô tình không biết là Duy đứng ở đằng sau gốc cây nên con nhỏ vô tình trả lời.
– Em chỉ dùng Duy để làm cho anh chú ý tới em thôi. Em không hề yêu cậu ấy. Em biết làm như thế là sai nhưng mà em hết cách rồi…!!!
Duy chết lặng. Anh chàng không ngờ tình cảm của hai đứa bao ngày qua chỉ là giả dối mà thôi. Con nhỏ không hề yêu hay là thích Duy. Duy chỉ là một con tốt cho cô ta dùng làm đường dẫn vào trái tim của Tuấn Anh.
Tuấn Anh kinh ngạc nhưng cũng thích thú nói.
– Anh không ngờ em có thể nghĩ ra được cách này. Nhưng anh không thấy em có gì là sai khi làm như thế với nó…!!!
Đào ngước đôi mắt tò mò lên hỏi Tuấn Anh.
– Tại sao anh lại nói như thế. Điều này em thấy là em đã sai rõ ràng rồi cơ mà…??
Tuấn Anh nhếch mép lên bảo Đào.
– Tại vì anh ghét nó. Em có biết vì gia đình của nó mà gia đình của anh lúc nào cũng ăn không ngon và ngủ không yên không hả. Ông bà nội của anh lúc nào cũng bênh nó và yêu thương nó. Trong con mắt của họ anh chẳng là cái gì cả. Anh mong cho nó gặp thật nhiều đau khổ và bất hạnh. Nếu em có yêu anh thì em hãy tiếp tục ở bên nó và hãy nói cho nó biết chuyện này khi nào anh bảo em phải làm như thế…!!!
Duy như bị sụp đổ xuống. Anh chàng không ngờ hai người mà anh chàng yêu thương và tin tưởng suốt bao nhiêu năm nay lại hóa ra là những kẻ phản bội và đâm lén sau lưng. Duy còn đau đớn hơn khi nghe Đào nói.
– Em sẽ làm như lời của anh nói. Lúc đó anh sẽ chấp nhận tình cảm của em chứ…??
Con nhỏ đã si mê vẻ bề ngoài hào hoa và những lời ăn nói ngọt ngào của anh chàng này đến nỗi phát rồ rồi. Con nhỏ không còn phân biệt đâu mới là người có thể cho con nhỏ yêu và đâu mới là người yêu con nhỏ thật lòng nữa. Bây giờ trong tâm trí và trái tim của con nhỏ chỉ có hình bóng và tên của Tuấn Anh mà thôi. Anh ta nói gì hay yêu cầu Đào làm gì. Con nhỏ cũng nghe lời của anh ta răm rắp.
…
Tai nạn xe là điều không thể tránh khỏi khi anh chàng lái xe trong trạng thái kích động và khi thắng xe không còn. Duy bị hai người bạn tin yêu làm cho tan nát hết cả cõi lòng và cũng nhờ họ Duy không còn nhớ được gì nữa cả. Duy tỉnh dậy trong bệnh viện. Cả cơ thể được băng bó trắng toát khắp người. Duy không nhớ tên của mình và cũng không biết mình là ai. Bà Jenny đã ngất lên ngất xuống không biết bao nhiêu lần.
Sau khi biết thằng con trai bị mất trí nhớ. Bác sĩ nói khả năng khôi phục lại của Duy là rất mong manh. Có khi cả cuộc đời Duy sẽ phải sống trong một trạng thái vô định. Theo lời khuyên của ông ta bố mẹ và bà nội của Duy đã mời một chuyên ra về thôi miên. Họ đưa Duy đến văn phòng của ông ta hàng ngày, sau gần năm tháng điều trị. Duy đã có một kí ức và những kỷ niệm mới do ông bác sĩ và gia đình của Duy tạo ra.
Trong năm tháng đó trái tim của Đào thay đổi dữ dội. Khi nhận được tin Duy bị tai nạn xe. Con nhỏ cảm tưởng như trái tim của mình đã chết rồi vậy. Đó cũng là phút giây con nhỏ hiểu con nhỏ đã yêu ai và muốn có ai ở bên cạnh. Con nhỏ rằn vặt bản thân....

