watch sexy videos at nza-vids!

Cô Dâu Bỏ Trốn

score
Đánh giá: 4.5/5, 43 bình chọn

Chị lao công nhìn Đào từ đầu tới chân. Chị ta nói.
– Em là ai và em hỏi họ làm gì…??
– Em là bạn của cậu chủ khách sạn này. Em hỏi chị vì em không chắc là cậu ấy có ở đây không thôi…!!!
– À. Chị hiểu rồi. Cậu chủ và bà chủ đều ở đây cùng với gia đình vợ chưa cưới của cậu ấy…!!!
Đào tái hết cả mặt. Con nhỏ lắp bắp hỏi tiếp.
– Vợ chưa cưới và gia đình của cô ta cũng ở đây sao…??
Thấy thái độ sợ hãi và ấp úng của Đào. Chị nhân công nghi ngờ hỏi.
– Em bị làm sao thế…??
Đào lấp liếm.
– Em không sao cả. Chỉ là đầu của em hơi bị choáng váng một chút thôi. Chị làm ơn nói cho em biết đi…!!!
– Thì chị đã nói cho em biết rồi đấy. Họ đều ở cả đây…!!!
– Em cám ơn chị…!!!
– Không có gì…!!!
Chị nhân công bỏ đi. Đào đứng chết lặng một chỗ. Con nhỏ không thể gặp mặt Duy ở đây nữa rồi. Đào gồng mình lên nghĩ.
– Mình cứ vào khách sạn này thuê ở. Họ làm gì có quyền đuổi mình vì mình đến đây với tư cách là một vị khách cơ mà. Đúng rồi cứ thế mà làm…!!!
Đào chạy vội ra đường. Con nhỏ vẫy gọi một chiếc xe tắc xi. Đào bảo anh chàng tài xế.
– Anh làm ơn chạy đến địa chỉ này cho em…!!!
Anh chàng tài xế cầm lấy tờ giấy mà Đào đưa. Anh ta gật đầu nói.
– Được rồi. anh sẽ đưa em đến đó…!!!

Duy chờ mãi mà Vân vẫn không chịu gọi điện cho mình. Anh chàng lẩm bẩm.
– Con nhỏ này định chời trò mất tích với mình hay sao. Được rồi mình đành phải gọi cho nó vậy…!!!
Duy bấm số điện thoại di động của Vân. Vân đang ở trong nhà vệ sinh nữ của nhà hàng và đang rửa tay ở trong bồn. Chiếc túi quần ngọ nguậy vì điện thoại rung. Vân lau khô tay rồi mới dám lấy điện thoại ra khỏi túi.
– Anh gọi cho em có gì không…??
– Còn làm gì nữa. Tôi hỏi thăm cô chứ còn làm gì…!!!
Vân cười toe toét hỏi.
– Anh không có việc gì làm hay sao…??
– Cô tưởng tôi chỉ ngồi không thôi à. Tôi không nên goi điện cho cô đúng không…??
– Không phải thế. Em chỉ tò mò thôi…!!!
– Được rồi. Cô đang làm gì đấy…??
– Em đang ăn cơm chưa…!!!
– Một mình hay với ai…!!!
– Cùng với anh Khoa…!!!
Vân vừa mới dứt lời. Duy tức giận gắt.
– Cái gì. Tôi đã dặn là cô phải tránh xa đàn ông ra kia mà…!!!
– Em biết thế. Nhưng anh ấy là sếp của em. Chúng em chỉ là bạn thôi…!!!
– Tôi không cần biết anh ta là gì của cô. Cô nên nhớ bây giờ cô đã có hôn ước với tôi rồi…!!!
– Vâng, em nhớ rồi. Anh còn gì dặn dò nữa không…??
– Tôi chỉ cần cô nhớ được đó là tốt rồi. Tôi không còn yêu cầu nào khác nữa…!!!
– Chiều nay em bận việc nên có lẽ buổi tối em mới về được…!!!
– Cô bận gì…??
Vân định nói là đi lễ chùa cùng với bà cháu Khoa nhưng con nhỏ sợ bị Duy la nên nói chớ đi.
– Dạ, chỉ là việc của công ty thôi. Có gì em sẽ gọi điện lại cho anh sau…!!!

– Cô nhớ phải gọi điện thông báo cho tôi đấy. Nếu để tôi phải gọi cho trước một lần nữa là cô không yên với tôi đâu…!!!
– Khổ quá. Anh làm gì mà cứ như là quản gia của em thế. Em phải có tự do của mình chứ…!!!
– Đó là việc của cô. Chào cô…!!!
– Vâng. Chào anh…!!!
Vân đút điện thoại vào túi quần. Con nhỏ cáu giận nghĩ.
– Tên này càng ngày càng quá đáng. Mình chỉ là bạn của hắn thôi. Sao hắn dám quản lý từng hành động của mình thế chứ. Hắn đúng là một tên độc tài…!
Quay lại chiếc bàn lúc nãy. Vân hỏi Khoa.
– Anh đã dùng bữa xong chưa…??
– Xong rồi. Em muốn về công ty luôn hay là đi loanh quanh đâu đó…??
Vân mỉm cười đáp.
– Lâu rồi em không đến thăm bà nội của anh. Em muốn mua cho bà một món quà…!!!
Khoa lắc đầu nói.
– Điều đó không cần thiết đâu em. Em làm thế có khác sáo quá không vì dù sao bà nội và anh đã coi em là người nhà rồi còn gì…!!!
– Em chỉ là nhân viên của anh thôi. Còn người nhà của anh, em không dám nhận đâu…!!!
Khoa buồn rầu hỏi.
– Em coi anh là người ngoài sao. Vậy trong lòng của em. Anh là gì…??
Vân thấy câu hỏi của Khoa rất khó trả lời. Vì Vân chưa bao giờ nghĩ về điều này. Tại sao hôm nay Khoa lại thay đổi thái độ với Vân như thế.
– Điều này có quan trọng với anh lắm không…??
– Tất nhiên là quan trọng rồi. Em hãy thật lòng nói cho anh biết…!!!
– Em xin lỗi vì em chưa bao giờ nghĩ đến điều này và em cũng không nghĩ anh sẽ hỏi em…!!!
– Tại sao…??
– Đơn giản thôi. Vì ngày nào mà chúng ta chẳng cãi nhau, em làm gì còn thời gian mà nghĩ chứ…!!!
– Nếu thế từ nay em hãy nghĩ dần đi là vừa…!!!
– Tại sao…??
Khoa bật cười bảo Vân.
– Em đang lặp lại câu hỏi của anh đấy. Nhưng dù làm gì thì em hãy nghĩ về câu hỏi của anh nhé. Anh mong em hãy trả lời cho anh biết vào một ngày không xa…!!!
Khoa gọi chị phục vụ, anh chàng trả tiền ăn. Vân nói.
– Em không muốn làm phiền sếp đâu. Phần em thì hãy để em trả…!!!
Khoa bực mình nói.
– Anh đã nói là để a nh mời em rồi còn gì. Sao em cứ làm khó anh mãi thế…??

Vân tiu nghỉu nói.
– Anh làm khó em thì có…!!!
Khoa đưa tiền cho chị phục vụ. Anh chàng gắt.
– Từ sau em mà còn khách sáo với anh như thế là không yên với anh đâu…!!!
– Sao ai cũng thích bắt nạt em thế nhỉ. Cái số của em đúng là không ra gì…!!!
Nhìn cái miệng phồng lên của Vân. Trông con nhỏ phụng phịu dễ thương như trẻ con. Khoa xoa đầu Vân và bảo.
– Đi thôi cô nhân viên khó tính của tôi…!!!
Vân cãi.
– Ai bảo anh là em khó tính. Anh phải nói là em cực kỳ dễ tính mới đúng…!!!
Khoa khoanh tay lại. anh chàng nhìn Vân từ đầu đến chân. Khoa lắc đầu nói....

« Trước1...128129130131132...148Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Cô Dâu Bỏ Trốn

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Cô Dâu Bỏ Trốn v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk