– Trông em chẳng có điểm nào là dễ tính cả. Từ cách nói hay cãi lại người khác, tranh luận lúc nào cũng đòi phần thắng và đôi khi gàn bướng không chịu nổi. Em xem em dễ tính ở điểm nào…!!!
– Đấy chỉ là bề ngoài của em thôi. Còn bên trong thì lại khác…!!!
– Khác ở điểm nào…!!!
– Khác ở điểm nào thì anh phải tự tìm hiểu lấy chứ. Tại sao em phải nói cho anh biết…!!!
Khoa chụp ngay lấy cơ hội. Anh chàng gấp gáp hỏi.
– Em sẽ cho phép anh làm điều đó chứ…??
Vân chột dạ khi nhìn ánh mắt tha thiết và nồng cháy của Khoa. Con nhỏ cụp ngay mắt xuống và ngượng ngùng nói.
– Em không biết…!!!
Khoa dịu dàng hỏi.
– Em mà không biết thì ai biết. Không lẽ anh phải hỏi cha mẹ em…??
Vân thấy càng ngày Khoa càng dồn Vân vào thế bí. Con nhỏ biết nếu còn tranh luận với Khoa nữa thì thế nào Vân cũng bị thua và càng thêm xấu hổ.
– Chúng ta đi về thôi…!!!
Vân bỏ đi thẳng ra cửa. Con nhỏ đi gần như là chạy. Khoa lắc đầu nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn xinh sắn của Vân. Khoa nghĩ.
– Mình nhất định phải giành được trái tim của cô ấy…!!!
…
Đào chạy biến lên lầu. Con nhỏ không kịp chào bà Liên nữa. Lấy chiếc va ly để ở gậm giường. Đào xếp tất cả quần áo và mọi thứ ở trong phòng tắm mà đêm hôm qua Đào lôi ra vào va ly. Xong đâu đấy con nhỏ nặng nề lôi nó xuống lầu.
Bà Liên từ trong bếp đi ra. Bà kinh ngạc hỏi.
– Cháu định đi đâu mà mang cả hành lý theo thế…??
Đào ngập ngừng nói.
– Cháu xin lỗi như cháu nói vào đêm hôm qua. Cháu sang đây trước là thăm bác và thăm anh, sau cùng cháu cần giải quyết chuyện riêng tư của cháu…!!!
Bà Liên tò mò hỏi.
– Cháu cần phải làm gì mà dọn luôn cả hành lý theo. Cháu ở đây cũng được cơ mà…!!!
– Cháu biết là thế nhưng nếu không đem hành lý theo không được…!!!
– Tại sao. Cháu nói làm cho bác không hiểu gì cả…!!!
– Cháu sẽ giải thích cho bác chuyện này sau. Bây giờ cháu phải đi đây. Chào bác…!!!
– Ơ. Cái con bé này. Ít ra cháu phải nói gì rồi đi chứ…!!!
Đào đang vội nên con nhỏ không kịp đáp lời của Bà Liên mà bỏ đi thẳng ra cổng. Có một chiếc tắc xi đã chờ sẵn. Đào để cho anh chàng tài xế chuyển hành lý vào cốp xe. Con nhỏ giục.
– Anh mau lái xe về khách sạn lúc nãy cho em…!!!
– Được rồi. Anh đi ngay đây…!!!
Trên đường đi. Đào không nói một lời nào với anh chàng tài xế. Đào chỉ trả lời qua loa những câu hỏi của anh ta cho xong. Trong đầu của con nhỏ
đang tính toán cách trả lời và đối mặt làm sao cho hợp lý với bà Jenny – mẹ của Duy. Con nhỏ sợ bị bà đuổi ra khỏi khách sạn vì với một gia đình giàu có như gia đình Duy thì cần gì một người khách như Đào.
Duy đi đi lại lại trong phòng. Hai tay đút vào túi quần. Cuốn sách bị gập một trang. Duy đọc suốt một buổi sáng mà chỉ hoàn thành được gần hai chục trang. Đầu óc của anh chàng lúc này tràn ngập hình ảnh của Vân cùng với Khoa.
Duy cảm thấy ghen tức và khó chịu. Duy chán nản nghĩ.
– Mình bị làm sao thế này. Lúc con nhỏ Vân ở nhà mình và nó chỉ có cãi nhau rồi đánh nhau, có gì là đặc biệt đâu mà khi nó đi vắng mình lại thấy nhớ nó và không muốn xa nó…!!!
Duy thấy ở một mình cô đơn trong phòng không ổn chút nào. Duy quyết định tìm một việc gì đó để làm. Anh chàng bước ra phòng khách, nhìn thấy chỉ có một mình ông Chương ngồi ở đấy. Duy hỏi.
– Mọi người đi đâu hết cả rồi thế ạ…??
Ông Chương đang đọc một tờ báo. Ông mỉm cười đáp lại.
– Mẹ cháu và con dâu bác đi mua sắm rồi. Còn thằng Chung đi thăm quan loanh quanh ở đây…!!!
Duy ngồi xuống cái ghế xa lông bên cạnh. Anh chàng lễ phép nói.
– Bác có biết chơi cờ không ạ…??
Ông Chương hứng thú hỏi Duy
– Cháu cũng biết chơi sao. Nếu thế thì may mắn quá vì bác cũng đang buồn bực tay chân đây…!!!
Duy nhờ một chị nhân viên của khách sạn mang cho một bộ bàn cờ. Hai ông cháu say sưa đánh. Cả hai quên mất thời gian và không gian. Khi đầu óc tập trung vào từng nước đi. Duy tạm quên đi nỗi khó chịu khi phải nhớ đến Vân.
Khoa và Vân đang lang thang tại một cửa hàng bán quần áo. Con nhỏ định mua tặng bà Liên nhưng không đủ tiền nên Vân quyết định mua cho bà Liên một cái lược bằng ngà.
Khoa cười nói.
– Em cứ mua cái áo lúc nãy đi nếu không đủ anh sẽ phụ thêm cho…!!!
Vân giải thích.
– Em muốn quà này là của riêng em cơ. Còn nếu anh muốn thì mua riêng cho bà đi…!!!
Khoa gãi đầu bảo Vân.
– Từ bé đến giờ những thứ như thế này anh đâu có rành. Em có thể chỉ cho anh được không…??
Vân kinh ngạc hỏi.
– Thế những lần sinh nhật bà và muốn tặng quà cho ai đó anh làm cách nào…!!!
– Anh nhờ cô thứ ký mua và gói sẵn. Anh chỉ việc mang đi tặng thôi…!!!
– Ồ. Vậy sao anh không gọi điện hỏi chị ấy đi. Vì nói thật em cũng không rành lắm đâu…!!!
– Em đừng có khiêm tốn nữa. Mau nói cho anh xem nào…!!!
– Thôi được rồi. Bà nội thích hoa gì anh có biế không…!!!
Khoa ấp úng không biết trả lời Vân như thế nào cho phải. Con nhỏ phì cười nói.
– Anh đúng là đồ vô tâm. Anh không thấy là bà hay trưng hoa gì trong phòng à…??
Khoa à lên một tiếng. Đúng là anh chàng đãng trí thật. Bà nội thích nhât là hoa lay ơn. Lúc nào bà cũng cắm một lọ ở trong phòng khách và trong phòng của bà gần cửa sổ. Sống với bà đã lâu mà Khoa không để ý đến điều này.
Vân mua cho bà Liên một chiếc lược như dự định ban đầu còn Khoa mua cho bà một bó hoa lay ơn thật đẹp.
Khoa mỉm cười anh chàng bảo Vân.
– Bà chắc sẽ vui lắm khi nhận biết mình được tặng quà như thế này…!!!
– Tất nhiên rồi. Ai được tặng quà mà chẳng thích. Không lẽ anh thì không…??
– Từ nhỏ tới giờ, anh chưa được ai tặng quà cả…!!!
Vân tròn xoe mắt nhìn Khoa. Con nhỏ nhìn thật sâu vào ánh mắt của Khoa. Vân đang đánh giá xem những lời nói của Khoa kia có bao nhiêu phần trăm là sự thật. Con nhỏ lắc đầu chịu thua vì không tài nào đoán ra....

