watch sexy videos at nza-vids!

Cô Dâu Bỏ Trốn

score
Đánh giá: 4.5/5, 42 bình chọn

– Thôi được rồi. Nhưng cháu nhớ thỉnh thoảng phải đến thăm bà đấy nhé…!!!
– Dạ, cháu nhớ rồi ạ…!!!
Vân mở túi sách ra. Con nhỏ đưa một cái hộp được gói cẩn thận cho bà Liên. Vân lễ phép nói.

– Bà làm ơn nhận món quà này của cháu…!!!
Bà Liên cảm động nói.
– Cháu không cần phải làm như thế đâu…!!!
– Có gì đâu bà. Chỉ là một chút lòng thành của cháu thôi…!!!
Bà Liên cầm lấy. Bà mỉm cười nói.
– Cảm ơn cháu…!!!
– Dạ…!!!
Bà hỏi Vân.
– Bà có thể mở nó ra ở đây chứ…??
– Dạ. Bà cứ làm đi ạ. Cháu hy vọng là bà thích…!!!
Khoa vì phải cất xe nên vào sau. Bà Liên nhìn chiếc lược màu trắng đục được khắc tinh sảo với những hoa văn đẹp mắt. Đôi mắt của bà long lanh. Bà vui mừng nói.
– Bà rất thích món quà này. Cảm ơn cháu nhiều lắm…!!!
Vân thấy bà thích. Con nhỏ sung sướng nói.
– Cháu mừng là bà thích. Khi chọn nó cháu phải đắn đo mãi vì cháu sợ không hợp với bà…!!!
– Cháu gái ngốc dù cháu mua gì bà cũng thích vì nó chứa đựng tình cảm của cháu ở trong đó đúng không nào…!!!
Vân ôm lấy bà Liên. Con nhỏ cảm nhận được tình thương của bà giành cho mình. Vân thì thầm hỏi.
– Cháu có nhận bà là bà nội nuôi của cháu được không ạ…??
– Sao lại không. Bà rất thích điều đó…!!!
Vân sung sướng gọi.
– Bà nội…!!!
Bà Liên xoa đầu của Vân. Bà hiền từ đáp lại.
– Cháu ngoan…!!!
Khoa nhìn cảnh ôm ấp của bà nội với Vân. Anh chàng ngạc nhiên hỏi.
– Có chuyện gì xảy ra mà hai bà cháu âu yếm thế…??
Vân khoe.
– Em vừa mới nhận bà nội của anh là bà nội nuôi của em. Anh có đồng ý với điều đó không…??
Khoa nhìn bà Liên, thấy bà gật đầu đồng ý. Anh chàng mỉm cười nói.
– Làm sao anh ngăn cản được. Em biết là nếu bà nội của anh đã quyết định việc gì thì khó thay đổi rồi còn gì…!!!
– Em đang hỏi ý kiến cá nhân của anh cơ mà…!!!
– Nếu thế anh chỉ có thể trả lời em, anh không đồng ý…??
Vân sửng xốt hỏi lại.
– Tại sao anh không đồng ý. Anh chê em không xứng đáng ư…??
– Không phải thế. Anh không muốn chúng ta làm anh em vì anh không thể coi em là em gái của anh được…!!!
Vân càng ngày càng mù mờ không hiểu. Con nhỏ thấy Khoa hôm nay khác hẳn Khoa mọi ngày. Anh ấy hay nói nửa đùa nửa thật với con nhỏ.
– Vậy anh muốn em là gì của anh…??
– Điều này em phải biết rõ hơn anh chứ…??
– Anh hỏi thế có bằng đánh đố em. Em có phải là Gia Cát Lượng đâu mà đoán được…!!!
Bà Liên thấy Khoa nhìn Vân bằng ánh mắt tha thiết và nồng ấm. Bà khẽ che miệng cười, vậy là ước muốn của bà đã thành sự thật. Ngay từ lần đầu gặp Vân bà đã có linh cảm là sẽ có ngày Khoa thích Vân nên bà đã cố tình sắp sếp hai đứa ở gần nhau. Tuy Vân tuổi còn nhỏ nhưng chỉ gần một năm nữa thôi Vân sẽ 18 tuổi. chuyện chúng nó kết hôn sớm hay muộn không quan trọng. Điều quan trọng là trái tim băng giá của Khoa có thể rung động và yêu ai đó thật lòng.
– Nếu thế khi nào em có thể nhận ra thì nói cho anh biết. Còn bây giờ cứ tạm như thế đã…!!!
Vân quay sang cầu cứu bà Liên.
– Nội làm ơn cho con biết anh ấy muốn gì đi…??
Bà Liên khẽ e hèm một tiếng. Bà nháy mắt trêu Khoa rồi âu yếm bảo Vân.
– Cái đó cháu phải hỏi anh Khoa của cháu chứ. Nội làm sao mà trả lời thay được…!!!
Vân hết nhìn Khoa rồi nhìn bà Liên. Con nhỏ cảm tưởng như đang gặp phải một mê cung. Vân lẩm bẩm.

– Hôm nay là ngày gì mà ai cũng lạ lùng hết thế nhỉ. Không lẽ thần kinh của mình có vấn đề nên đánh giá sai hết cả…??
Sau khi trả tiền cho anh chàng tài xế. Đào lững thững đi vào trong khách sạn. Con nhỏ hỏi một chị nhân viên.
– Chị làm ơn cho em hỏi. Em có thể đăng ký phòng ở đâu được không ạ…??
Chị đưa tay chỉ về hướng trước mặt. Chị bảo.
– Em cứ đi thẳng rồi rẽ phải…!
– Cảm ơn chị…!!!
– Không có gì…!!!
Đào theo hướng mà chị chỉ. Con nhỏ tìm được nơi mà mình cần đến. Đào đăng ký phòng đơn, giá trung bình. Hành lý được anh chàng bồi bàn mang lên giúp.
Đào boa cho anh ta một ít tiền lẻ. Con nhỏ mỉm cười nói.
– Cảm ơn anh nhiều…!!!
– Em không cần phải cám ơn đâu vì đó là trách nhiệm của bọn anh mà…!!!
– Dạ. Chào anh…!!!
– Chào em. Chúc em một ngày tốt lành…!!!
Đào khép cửa phòng lại. Con nhỏ quan sát xung quanh một lượt. Xếp tất cả hành lý vào tủ áo. Đào muốn tắm rửa cho tỉnh táo trước khi đi khám phá xung quanh ở đây. Đào muốn biết thật chi tiết phòng và tấng mà Duy đang ở.
Duy và ông Chương vẫn đang say sưa trên bàn cờ. Cả hai đánh quên cả ăn. Ông Chương khoái trí nói.
– Ông không ngờ cháu còn trẻ mà lại có thể đánh cờ giỏi như thế. Thật khâm phục…!!!
Duy khiêm tốn nói.
– Bác cứ quá lời. Cháu chỉ là một người mới tập chơi thôi. Cháu thắng bác chẳng qua là do ăn mau, làm sao cháu có thể so sánh với bác được…!!!
– Cháu đừng hạ thấp tài năng của mình quá. Bác hay chơi cờ cùng với mấy ông trong câu lạc bộ cờ của tỉnh nhà nhưng hầu như chưa có ai là đối thủ của bác. Thế mà nay cháu có thể đánh thắng bác mấy không là coi như siêu rồi…!!!
Duy cười xòa không nói gì. Duy tò mò hỏi ông Chương.
– Bác biết ông nội của cháu lâu chưa…??
– Cũng lâu rồi cháu. Bác biết ông cháu khi còn nhỏ. Tính cho đến nay đã hơn 60 năm rồi…!!!
– Vậy là hai người là những người bạn chí cốt…??
– Đúng thế. Cháu có thể nói như vậy…!!!
– Ông cháu thật may mắn khi có được một người bạn như bác. Khi ông cháu còn sống không ngày nào ông không kể cho cháu nghe về ông…!!!
– Thật sao. Thật đáng tiếc là ông ấy lại ra đi sớm quá nếu không có lẽ ông ấy cũng sang đây gặp bác…!!!...

« Trước1...131132133134135...148Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Cô Dâu Bỏ Trốn
» Trại Hoa Vàng
Tags:
bạn đang xem

Cô Dâu Bỏ Trốn

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Cô Dâu Bỏ Trốn v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk