Hoàng tức bầm gan, anh bóp cổ của Vũ, anh rủa thằng bạn của mình.
– Thằng kia cho mày chết, mày mà còn nói với tao bằng cái giọng đó nữa tao sẽ giết chết mày thật đấy…!!!
Hoàng vừa buông tay của mình ra là Vũ lại cười phá lên, anh cười như chưa bao giờ được cười.
Hoàng tức quá, anh bước xuống và đóng cửa xe đánh rầm một cái, anh bỏ đi luôn.
Vân một mình cất bước trên đường, nó đang cố vắt óc ra để nghĩ cách trả lời bà Hoa sao cho hợp tình hợp lý, nhưng nó không tìm ra cách nào cả.
Hôm qua nó đã viết thư về nhà, hàng tuần nó đều gửi một lá thư, nó muốn bố mẹ và ông của nó yên tâm về nó.
Một mình cô đơn và phải chống trọi với cuộc sống đầy biến động này nhiều lúc làm cho nó mệt mỏi, nhưng nó không thể nào đầu hàng được, nó cần thời gian để thích nghi dần.
Nó lang thang khắp nơi vì hôm nay là chủ nhật nên nó được ở nhà, bà Hoa đã mời nó tới nhà của bà chơi, nó ngán ngẩm nghĩ đến lúc phải trả lời là không với bà nhưng nó không còn cách nào khác, vì nếu nó ở lại, tên kia lại khinh nó và hiểu lầm là nó thích anh ta thì khổ.
Vân thấy có một cái công viên rất to gần bên đường, nó liền tạt sang, vì trời nóng như thế này mà có một chỗ để nghỉ ngơi và tránh cái nắng như thiêu thì còn gì bằng.
Vân tìm cho mình một cái ghế đá trống để ngồi, nó nhìn xung quanh nhưng nó đành thất vọng vì người ta đã ngồi kín cả rồi.
Vân nghĩ kiểu này mình đành ngồi trên nền gạch cạnh cái bồn hoa kia. Vân đang định ngồi xuống, nó thấy có một anh chàng đang đọc sách và bên cạnh anh ta vẫn chưa có ai ngồi.
Vân thận trọng tiến lại từng bước, vì anh ta cúi xuống và đang say sưa đọc nên không biết là nó đang nhìn mình.
Vân lên tiếng hỏi.
– Tôi có thể ngồi ở đây được chứ…??
Anh ta giật mình ngước mắt lên, vừa nhìn thấy con nhỏ trước mắt mình là mũi của anh ta nhăn lại như ăn phải ớt và cái miệng của anh hơi trề ra, anh ta mai mỉa bảo nó.
– Không dám, cô cứ tự nhiên…!!!
Vân cũng không ngờ là mình lại gặp phải Hoàng ở đây, khỉ thật, sao số của nó xui thế không biết.
Vân không thèm bảo Hoàng thế nào, nó liền ngồi ngay xuống. Vân lấy tay lau mồ hôi trán, nó cúi xuống đấm nhẹ vào cái chân bị nhức mỏi vì đi bộ.
Vân hỏi Hoàng với vẻ quan tâm.
– Hôm đó anh và Vũ ăn ngon chứ…??
Hoàng hận nó vẫn còn chưa tan, anh đã cố để quên thế mà nó lại dám nhắc lại với anh thế này.
Hai tay của anh siết lại, cuốn sách vị vò nát trong tay anh mà anh cũng không biết.
Vân thấy Hoàng nhắm mắt lại, nó nhìn xuống tay anh thấy cuốn sách xắp bị nhàu đến nơi, nó liền giật lấy và giở ra xem.
Vân vừa nhìn thấy tựa đề của cuốn sách, nó sung sướng quá vội hỏi Hoàng.
– Anh mua nó ở đâu, anh có thể chỉ cho tôi được không…??
Hoàng cảm thấy con nhỏ này đúng là có vấn đề, hôm trước nó chơi xỏ anh, hôm nay nó cười đùa với anh, sao tính cách của nó lúc nắng lúc mưa là thế nào.
Hoàng đã ghét nó sẵn nên anh thờ ơ hỏi.
– Cô cần biết để làm gì…??
Vân say sưa bảo Hoàng.
– Vì tôi đã lùng mua nó từ lâu lắm rồi mà không được, anh đã đọc xong chưa, nếu anh đọc xong rồi anh có thể cho tôi mượn được không…??
Hoàng ngạc nhiên tại sao một con nhóc lại có hứng thú với cuốn sách đòi hỏi phải suy ngẫm nhiều như thế này, lẽ ra nó phải chọn cho mình mấy cuốn truyện tình cảm nhẹ nhàng của tuổi teen chứ.
– Cô mượn sách của tôi về để đọc hay chỉ để chiêm ngưỡng cho vui…!!!
Vân đang vui vì tìm được cuốn sách mà mình yêu thích nên nó không để ý tới lời nói pha chút châm biếm của Hoàng.
– Tất nhiên là để đọc rồi vì tác giả của cuốn sách này là thần tượng của tôi…!!!
Hoàng tò mò hỏi.
– Cô đã đọc những tác phẩm nào rồi mà trông cô có vẻ có hứng quá, nếu cô mà lừa tôi là tôi biết ngay vì ông này cũng là tác giả yêu thích của tôi…!!!
Vân kể ra một loạt, chưa hết nó còn bình phẩm hay dở của cuốn sách cho Hoàng nghe, nó hăng say bình luận với Hoàng như hai người đang bình luận về bóng đá.
Cả hai không ngờ là càng nói chuyện họ càng thấy mình có quá nhiều điểm chung từ sở thích đọc sách, xem phim, nghe nhạc thậm chí cả khiếu ăn uống, họ kinh ngạc nhìn nhau rồi cùng quay ra hai hướng khác nhau
Vân mặc kệ Hoàng có đồng ý cho mình mượn sách hay không, nó vẫn cầm lấy cuốn sách và bảo.
– Cảm ơn anh vì cho tôi mượn sách, tôi sẽ hoàn trả cho anh sớm…!!!
Hoàng kinh ngạc, vì anh đã nói gì đâu, sao con nhỏ này chưa chi đã nói như thể anh đã đồng ý rồi là thế nào.
Hoàng cười khẩy bảo Vân.
– Tôi chưa thấy có ai vô duyên và chai mặt như cô, người ta vẫn chưa đồng ý hay cho phép tại sao cô lại dám cầm cuốn sách của người khác là thế nào…??
Vân giả vờ thương hại và hối lỗi.
– Tôi xin lỗi, tại tôi tưởng anh là một con người tốt bụng, và hai nữa gia đình anh lại giàu có nên tôi mới dám mượn sách của anh, tôi mượn sách rồi tôi sẽ trả chứ có phải tôi cướp luôn của anh đâu mà anh bảo tôi là chai mặt, anh có thấy mình hơi quá đáng không hả…??
Hoàng đã được nếm mùi đau khổ vì miệng lưỡi của Vân nên anh đành cố nuốt giận vào lòng.
Hoàng đứng lên, anh không muốn nói chuyện hay nhìn thấy mặt của con nhóc này nữa.
Vân thấy Hoàng định đi về, nó liền hỏi.
– Anh có thể cho tôi biết là tôi có thể trả cuốn sách này cho anh theo cách nào không…??
Hoàng chán nản lắc đầu, anh bảo Vân.
– Thôi cứ giữ lấy mà đọc vì trong thư viện của nhà tôi có rất nhiều sách thuộc loại này…!!!
Vân mặc dù thích cuốn sách thật, nhưng nhận ơn từ một người như Hoàng, nó không thích nên nó cương quyết bảo Hoàng.
– Nếu thế thì tôi đành phải trả anh cuốn sách này, tôi không muốn anh lại coi khinh tôi…!!!
Vân đưa cuốn sách ra trước mặt của Hoàng, anh nhìn cái tay đang cầm cuốn sách của Vân, anh cười khẩy hỏi nó....

