watch sexy videos at nza-vids!

Cô Dâu Bỏ Trốn

score
Đánh giá: 4.5/5, 82 bình chọn

Vân hỏi chị soát vé về trạm sắp tới và hỏi xem nó có thể xuống ở đâu, nó yên tâm vì nó cách nhà cũng không xa lắm, chọn cho mình được một chỗ trống, nó ngồi xuống. Vân nhìn mọi người xung quanh, ngồi được một lúc, cái mắt của nó díp lại, nó ngủ ngà ngủ ngật ở trên xe.
Đến khi chiếc xe dừng lại, chị soát vé phải gọi và lay nó hai ba lần nó mới tỉnh giấc.
Vân giật mình đứng lên và hỏi chị.
– Chị làm ơn cho em hỏi em đang ở đâu…??
Chị soát vé phì cười bảo nó.
– Đây là bến đỗ của xe buýt, em nên bắt chuyến khác để về nhà, vì chiếc xe này không đi nữa đâu…!!!
Vân kêu khổ vì ngủ quên mà nó bị lỡ cả chuyến xe, nó cảm ơn chị và bước xuống.
Mắt của nó hoa cả lên vì nắng và cái đầu của nó như bị ai vò vì đau, còn cái bụng của nó lại xôi lên vì đói.
Vân nhìn xung quanh, ngoài xe và xe ra nó không còn trông thấy cái gì khác nữa, nó ngán ngẩm và buồn thay cho cái số của nó, không biết đây là chỗ nào.
Vân lê bước ra đường, ánh nắng hắt lên đầu và lên người của nó, nó lấy tay che đầu lại, vừa đi nó vừa chạy, nó chỉ mong mình có thể về nhà ngay vào lúc này. Vân sờ tay vào túi quần, nó đang ước lượng xem mình còn bao nhiêu tiền để thuê xe về nhà hay là đi ăn, nhưng xui cho nó vì hình như nó chỉ còn vài xu lẻ.
Vân nhăn mặt lại vì lo và vì sợ, nó cảm thấy tình trạng của nó lúc này không khác lúc đầu nó đến đây là mấy, không tiền, không nhà và không biết đường.
Vân ôm đầu đứng ở đấy, nó ngồi xuống cái ghế chờ xe buýt, nó co chân lên và nhìn mọi người đi ra đi vào. Vân dựa vào cái bảng quảng cáo và mắt của nó nhắm lại, mặc dù nó muốn về nhà nhưng nó không còn sức để mà lê nữa rồi.
Vân run run mở cái điện thoại ra, nó cần gọi cho Thu – bạn thân của nó.
Nhưng mà xui cho nó, Thu chắc là đang bận nên không bắt máy. Vân cố gọi hai ba lần mà cũng không được, Vân ngán ngẩm nghĩ, mình đúng là vô duyên, có mỗi con bạn tuy là ở xa nhau nhưng trong lúc mình gặp chuyện buồn hay khó khăn như thế này thì nó lại đi đâu mất.
Vân cúp máy và đút nó luôn vào túi. Vân nghĩ hay là mình nhờ Khoa đi đón vì ngoài hắn ra mình không nghĩ được ai khác nữa cả.
Vân còn chần chừ chưa quyết thì có một ông người nước ngoài bước lại và hỏi nó bằng tiếng Pháp.
– Cô làm ơn chỉ cho tôi viện bảo tàng lịch sử ở chỗ nào được không…??
Vân giật mình nhìn lên, miệng của nó cười tươi, nó liền đáp lời.
– Xin lỗi, nhưng tôi cũng là người lạ ở đây nên tôi không biết nó ở đâu cả, phiền ông đi hỏi người khác…!!!
Ông ta cũng mỉm cười đáp lại Vân, ông không ngờ là có thể gặp được một cô bé có thể hiểu được mình đang nói gì.

– Cháu có thể hỏi giúp tôi được không, vì đây là lần đầu tiên tôi sang Việt Nam để du lịch nên tôi sợ là họ không hiểu tôi đang nói gì…??
Vân cười cười, nó quay sang hỏi người bên cạnh, nhận được câu trả lời rồi, nó liền nói cho ông người nước ngoài kia biết.
Ông cười tươi và hạnh phúc vì mình đã tìm được điện chỉ nơi mà ông cần đến, ông liền bo cho nó tiền, nhưng nó từ chối không nhận, ông mỉm cười bảo nó.
– Cháu hãy nhận đi cho ta vui vì không ai tốt như cháu cả…!!!
Vân từ chối mãi mà ông kia không từ bỏ cái ý định muốn cho Vân tiền, nó đành phải nhận, tuy nhiên nó chỉ lấy của ông một ít đủ để đi xe về nhà thôi.
Vân bảo ông khách.
– Cháu sẽ nhận nhưng cháu chỉ lấy từng này thôi, nếu ông mà ép cháu quá thì cháu xin lỗi cháu phải từ chối…!!!
Ông khách mỉm cười đáp lại lời của nó, sau khi ông bỏ đi theo một hướng mà nó đã chỉ. Vân đứng lên rời khỏi trạm xe buýt, nó đang có ý định tìm một chiếc xe nào đó để về.
Vân trở về căn gác nhỏ của mình, vừa đi về đến đầu ngõ, Vân thấy có một chiếc xe ô tô đang đi vào. Nhìn màu xe và kiểu xe, Vân giật mình lẩm bẩm.
– Chiếc xe này sao giống của tên Khoa thế nhỉ, không lẽ hắn đến đây để tìm mình…!!!
Nhưng Vân đã đoán sai, chiếc xe đó tuy có giống về màu sắc và kiểu xe nhưng không phải của Khoa mà là của một người khác.
Vân lướt qua chiếc xe khi nó dừng lại, chỉ cần người đó không phải là Khoa thì Vân quan tâm làm gì.
Vân đi được hai bước, Vân nghe có tiếng gọi và hỏi mình.
– Cô là Vân đúng không…??
Vân giật mình trả lời người đàn ông trước mặt.
– Vâng, nhưng làm sao mà anh biết tên của tôi…??
Người đàn ôn cười cười, anh ta bảo Vân.
– Bà chủ của tôi mời cô tới nhà chơi…!!!
Vân càng kinh ngạc hơn vì Vân không biết bà chủ của anh chàng kia là ai, và tại làm sao anh ta biết mặt của Vân. Vân còn đang ngơ ngác vì không hiểu, anh chàng đã nói tiếp.
– Bà chủ Hoa muốn tôi tới đây đón cô…!!!
Vân à lên coi như đã hiểu, thì ra anh chàng này là tài xế của nhà bà Hoa, thảo nào anh ta biết tên và mặt của Vân.
Vân cười khì bảo anh ta.
– Vâng, anh chờ tôi một chút, tôi cần phải vào nhà để lấy một số thứ…!!!
Anh ta mỉm cười đáp lại lời của Vân, anh ta bảo.
– Cô cứ tự nhiên, tôi chờ cô ở ngoài này, khi nào cô xong thì lên tiếng nhé…!!!
Vâng gật đầu rồi chạy vào nhà. Thật ra, Vân cũng chẳng có cái gì để lấy hay để thay, nhưng Vân không yên tâm mà bỏ đi được vì gần cả ngày hôm nay không về nhà nên Vân cần kiểm tra xem có mất cái gì không.
Ngồi trên xe, Vân và anh chàng tài xế không ai nói với ai câu nào. Anh chàng tập trung vào lái xe, còn Vân nhìn ra hai bên đường. Cả ngày hôm nay, Vân không có cái gì vào bụng cả, cơ thể của nó như muốn lả cả ra, chân tay của nó phát run vì đói.
Vân nhắm mắt của mình lại, người của nó khẽ dựa vào cái ghế xe.
Anh chàng tài xế vì mải tập trung vào lái xe nên không để ý gì tới Vân. Khi chiếc xe lăn bánh vào cổng, anh ta quay sang để bảo Vân là đã đến nơi, nhưng anh chàng phải phì cười vì Vân đang say sưa trong giấc mộng....

« Trước1...2526272829...148Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Teen's Story Chuyện Của Bun
» Teen's Story Nếu Không Phải Là Anh
» Teen's Story Yêu Em Nhanh Thế
» Teen's Story Chị Quản Lý Dễ Thương
» Teen's Story Ngồi Khóc Trên Cây
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» YÊU MỘT PLAY GIRL
» Cô Dâu Bỏ Trốn
» Trại Hoa Vàng
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Ngồi Khóc Trên Cây
Tags:
bạn đang xem

Cô Dâu Bỏ Trốn

bạn có thể xem thêm

Teen's Story còn nữa nè

Cô Dâu Bỏ Trốn v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk