Vân xoa xoa hai cái vào cái đầu đau do mẹ cốc đâu có nhẹ, con nhỏ gắt gỏng.
– Mẹ không đánh con vào chỗ khác được hay sao, mẹ cứ đánh vào đầu của con lỡ bay mất hết trí thông minh của con thì sao. Lúc đó con sẽ trở thành một đứa trẻ si ngốc, không lẽ mẹ muốn con trở thành một kẻ tật nguyền như thế…??
Bà Nhung triết lý.
– Nếu ai bị cốc vào đầu cũng trở thành si ngốc thì hay quá rồi còn gì vì không còn những đứa trẻ cứng đầu cứng cổ và khó dạy như con nữa. Mẹ rõ ràng sinh con là con gái tại sao tính cách và lối hành xử của con lại như con trai là thế nào. Con cần phải chấn chỉnh ngay cho mẹ nếu không mẹ sẽ còn đánh con thêm nữa…!!!
Vân vừa đi vừa đá mấy viên sỏi ở dưới đất, sự tức giận truyền cả ra bàn chân rồi từ bàn chân truyền ra viên sỏi nên nó bay đánh vèo một cái vào người của bác quản phó ở phường nơi mà Vân đang sinh sống.
Bác kêu một tiếng á thật to, bác tức giận hỏi xung quanh.
– Ai vừa làm gì tôi đấy hả, có ra ngay đây không thì bảo. Nếu để tôi phải cất công đi tìm và đi điều tra thì người đó chết…??
Vân hãi quá, không ngờ hành động vô thức trong lúc tức giận của mình lại gây ra họa. Vân ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh. Vân thấy họ đều đưa mắt nhìn người bên cạnh, tất cả đều im lặng như tờ. Vân nghe được hơi thở của từng người, họ đều nhìn dán mắt vào Vân. Ý họ như ngầm bảo.
– Con nhỏ Vân kia sao còn không mau ra tạ tội với ông ấy đi, nếu để ông ấy phải làm như những gì ông ấy nói thì hình phạt không có nhẹ đâu nhé…!!!
Bà Nhung liền lôi ngay Vân lại, rồi lí nhí nói với bác quản phó.
– Cháu xin lỗi chỉ vì con bé nghịch ngợm này mà bác bị đau. Cháu lôi nó ra đây, bác muốn đánh chửu gì thì cứ tự nhiên vì cháu không có can thiệp gì vào đâu…!!!
Vân tức ứa máu, không ngờ bà mẹ trẻ con của mình lại bỏ mặc mình không xin tha cho thì thôi lại khuyến khích người ta xử mình thêm. Con nhỏ lễ phép nói.
– Cháu xin lỗi, cháu không cố ý đá vào bác đâu, chẳng qua là do cháu ngứa chân nên lỡ lầm bay vào bác…!!!
Bác quản phó trừng mắt lên nhìn Vân. Bác đe dọa.
– Cháu dám ăn nói với cái giọng không biết lỗi đó hả. Đây là công cộng nên có nhiều người qua lại, cháu vừa đi vừa đá như thế thì không trúng vào người này cũng trúng vào người kia nhỡ đâu cháu gây ra tai nạn cho họ thì sao. Bác cấm cháu từ nay không được vô ý như thế nữa, nếu không bác sẽ lôi cháu lên phường rồi lập biên bản lưu tên của cháu lại. Cháu mà vi phạm thêm một lần nữa bác sẽ tạm giam cháu trong một đêm hay đi quét rác công cộng một tuần…!!!
Bác chống hai tay vào sườn rồi vắn mắt lên nhìn Vân. Bác gằn từng tiếng.
– Cháu đã nghe rõ chưa hả…??
…
Vân mặc dù không phục nhưng vẫn phải cúi đầu xuống nghe bác quản phó dạy bảo. Bác dạy bảo cho Vân một hồi rồi phóng xe đi tiếp. Mọi người xung quanh nheo mắt trêu con nhỏ Vân.
– Thế nào hả cháu, đã nhận ra được lỗi lầm của mình chưa, từ nay về sau đừng có làm như thế này nữa nếu không bác ấy không tha cho cháu đâu…!!!
Vân phồng cả mồm lên vì tức nhưng con nhỏ phải xìu ngay xuống để nói.
– Dạ, cháu biết rồi lần sau cháu sẽ sửa…!!!
Trên đường đi về nhà Vân không thèm nói với mẹ Nhung một câu nào. Con nhỏ đang giận mẹ về chuyện dám bỏ mặc con gái không cứu lại động viên cho thiên hạ xử con của mình.
Bà Nhung thấy Vân trầm tư không nói gì, bà biết Vân giận nên khẽ huých nhẹ vào cánh tay của Vân. Bà giả vở thở dài bảo Vân.
– Con không sao đấy chứ, vì trông con lúc này giống như là một trái bóng làm bằng cao su chỉ cần mẹ trích nhẹ một cái là con bị nổ tung ra. Thế nào con có cần mẹ làm như thế hay không…??
Vân tức giận, con nhỏ quay phắt sang bảo bà mẹ trẻ con của mình.
– Mẹ có phải là mẹ của con không hả, mẹ đã không bảo vệ con thì thôi. Mẹ làm ơn tránh xa và không nói chuyện lại dùm con, vì chỉ cần nghe mẹ nói thêm một lời nào nữa là con lại phát điên. Lúc đó con không đảm bảo là có thể nói được những câu tử tế đâu…??
Bà Nhung thấy Vân đang nổi giận tam bành như một bà cụ non bà buồn cười đến chảy cả nước mắt, bà phì cười bảo Vân.
– Con có biết bây giờ trông con giống một bà mẹ ghẻ không và tại sao con dám ăn nõi hỗn láo với mẹ như thế hả. Con có tin là mẹ cho con ăn thêm mấy cái cốc nữa hay không…??
Vân muốn cho người mẹ thân yêu của mình vài cái bẹo vào người lắm. Vân đau cả đầu vì bà mẹ trẻ con của mình, ai đời đã gần ba lăm, ba sáu rồi mà bà mẹ này lúc nào cũng cười đùa và ăn nói như trẻ con. Thậm chí mẹ còn giận dỗi với bố hơn cả con gái trong gia đình.
Mẹ của Vân là một nấu ăn dở tệ và không biết quản lý gia đình, bà tuy có yêu Vân nhưng cử chỉ chăm sóc thì vụng về như một cô dâu trẻ mới về làm dâu và lần đầu làm mẹ.
Vân lớn lên trong sự chăm sóc dịu dàng và ân cần của cha nhiều hơn là của mẹ. Mẹ của Vân có yêu con gái đến đâu bà cũng làm cho Vân bực mình thêm vì bà luôn ăn mặc như là còn thanh niên thuở thiếu thời nên con nhỏ rất ngại ngùng khi mời bạn bè về nhà.
Bạn bè của Vân rất yêu quý bà Nhung vì với cái tính cách trẻ con và vẫn còn giữ mãi cái đức tính thuở mười tám nên bà dễ dàng hòa đồng và nói chuyện rất hợp gu.
Kỷ niệm về mẹ ùa về trong tâm trí của Vân. Con nhỏ phì cười khi nghĩ đến những hành động điên rồ của bà mẹ mình. Vân tự hỏi là sau khi mình bỏ nhà ra đi như thế này bà mẹ của mình có lo lắng cho mình hay không.
Đây là lần đầu tiên bà Nhung đánh Vân và cũng là lần đầu tiên bà làm tròn và đúng bổn phận của một người làm mẹ. Vân kinh ngạc hỏi bà Nhung.
– Hôm nay con thấy mẹ khác lạ lắm không lẽ nhờ hành động bỏ nhà ra đi của con mà mẹ thay đổi được tính cách trẻ con của mình…??...

