– Em muốn uống nước đúng không…??
Thật nhỏ giật mình nhìn kỹ Duy, nó hơi sợ hãi khi nhìn vào khuôn mặt lạnh tanh của Duy. Nó hơi mêu mếu khuôn mặt, hình như nó sợ hãi quá nên sắp khóc rồi thì phải. Vân phì buồn cười vì không ngờ khuôn mặt của anh chàng Duy lại có thể dọa trẻ em một cách hữu hiệu như thế. Anh chàng không cần phải hét toáng lên hay cau có mà thằng bé đã run sợ rồi.
Vân sợ thằng bé lại khóc nên con nhỏ âu yếm bảo nó.
– Để chị cho em uống nước nhé…!!!
Thằng nhỏ thôi không còn nhìn Duy nữa mà quay sang nhìn Vân. Khuôn mặt của nó rãn cả ra khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt yêu thương của Vân. Nó gật gật đầu, Vân càng ngày càng tò mò vì tại sao thằng bé này không chịu nói gì mà chỉ ra dấu không là thế nào.
Vân mở chai nước khoáng ra con nhỏ chắt từng giọt nhỏ ra cái ly rồi khẽ nâng lên miệng của thằng bé. Con nhỏ nhẹ nhàng bảo.
– Em há miệng ra nào…!!!
Thằng bé cầm lấy cái ly, ý của nó là không muốn Vân giúp nó uống mà nó có thể tự lo được. Vân không nói gì con nhỏ đưa ly nước cho nó, thằng bé dùng hai bàn tay nhỏ xíu của mình. Đôi bàn tay của nó khẽ bóp nhẹ vào cái ly rồi nâng lên miệng, nó uống từng ngụm nhỏ.
Cái ly to quá so với chiếc miệng nhỏ xinh của nó nên nước đổ cả ra ngoài. Vân cầm mấy tờ giấy, con nhỏ cẩn thận lau từng ngón tay và lau vạt áo bị ướt của nó. Vân lo lắng hỏi.
– Em sẽ không bị mẹ mắng khi mẹ biết em bị ướt như thế này chứ…??
Thằng bé lắc đầu. Vân ngán ngẩm vì nó chẳng chịu nói gì với con nhỏ cả, tất cả mọi biểu hiện của nó chỉ là lắc đầu và gật đầu mà thôi.
Duy say sưa ngắm Vân chăm sóc cho một thằng nhỏ lạ mặt, anh chàng không có biểu hiện gì nhưng ở trong đầu Duy đang suy nghĩ rất dữ. Anh chàng đang nghĩ đến cuộc hôn nhân của bản thân với Vân. Duy biết chỉ ngày mai thôi gia đình hai bên sẽ ngồi bàn về chuyện này.
Duy cần phải thỏa thuận với Vân trước nếu không cả hai sẽ không có được một tiếng nói chung khi trả lời cha mẹ của đôi bên. Duy biết là mình không còn muốn từ chối lấy Vân nữa mà như có một sức hút vô hình nào đó từ Vân làm cho anh chàng muốn được ở gần bên Vân hơn.
Duy mỉm cười vì nếu phải lấy một người vợ như Vân thì cũng không đến nỗi tệ lắm, con nhỏ tuy hơi ương bướng một chút nhưng như thế mới thú vị. Duy tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ nhạt nhẽo biết bao khi phải ở bên một cô vợ chỉ biết vâng và dạ, ngoài ra không còn nói gì khác như thế chả khác nào ở bên một cái máy tính được lập trình sẵn.
Cuộc sống lúc nào cũng có hai mặt của nó, không có ai là hoàn hảo một trăm phần trăm cả, được mặt này thì lại hỏng mặt kia. Điều cơ bản là bản thân có chấp nhận điều đó hay không mà thôi.
Vân sau khi lau tay và quấn áo cho thằng bé, con nhỏ quan tâm hỏi thằng nhóc.
– Mẹ em có nói là bao giờ mẹ em quay lại đón em hay không…??
Thằng bé lắc đầu không nói. Vân bắt đầu sốt ruột vì con nhỏ sợ nếu như mẹ của thằng bé không quay lại đây thì sao. Lúc đó Vân sẽ phải làm gì với nó đây, không lẽ giao nó cho cảnh sát.
Giờ chiếu phim đã kết thúc nên khán giả lần lượt rời khỏi phòng chiếu phim của mình, họ vừa đi vừa bàn luận về bộ phim mà họ vừa mới xem xong. Trong giọng nói của họ có những người hài lòng với nó còn những người khác thì không.
Họ lướt qua chỗ của Vân và Duy đang ngồi, họ không chú ý gì lắm đến hai người chỉ có một số ít tò mò đưa ánh mắt nhìn sang. Họ thấy có một đôi bạn trẻ và một đứa trẻ con đang nói chuyện và đang làm gì đó ở trên ghế.
Họ còn có việc của mình nên không tiếp tục nhìn hai người nữa. Vân băn khoăn hỏi Duy.
– Không biết anh chàng tài xế có sốt ruột vì chúng ta bắt anh ấy chờ lâu hay không. Anh nghĩ sao nếu chúng ta cho anh ấy về nghỉ ngơi trước…??
Vân và Duy ngồi chơi cùng với thằng nhóc rất vui vẻ, nó không hề nói một lời với Vân. Vân nghĩ.
– Không biết thằng bé này có bị dị tật bẩm sinh gì không mà tại sao nó không hề mở miệng nói chuyện với mình. Hay là nó không quen nói chuyện với người lạ…!!!
Vân mân mê ngón tay nhỏ xinh của nó, con nhỏ dịu dàng hỏi thằng bé.
– Nếu mẹ em đến đây thì em phải nói cho chị biết đấy nhé, nếu không mẹ em sẽ lo lắng cho em lắm đấy…!!!
Thằng bé gật gù ra vẻ đã hiểu. Duy ngồi im suốt từ này đến giờ, anh chàng chưa bao giờ có em hay có trẻ con đến nhà chơi nên Duy cảm thấy hơi ngượng ngùng và không được tự nhiên lắm khi nói chuyện cùng thằng bé.
Vân thấy Duy cứ ngồi im mà không chịu nói gì với thằng nhóc. Vân gợi ý.
– Kìa anh, sao anh không nói gì với nó đi. Không lẽ anh chỉ ngồi im mãi như thế thôi sao…??
Duy cười gượng bảo Vân.
– Cô bảo tôi phải nói gì với nó bây giờ. Nó vừa nhìn thấy tôi là lại khóc toáng lên rồi thì nói chuyện gì nữa…!!!
Trời lại bắt đầu mưa phùn, nhìn những hạt mưa rơi nghiêng nghiêng do gió thổi. Vân cảm thấy hơi lạnh, con nhỏ lo thằng nhóc sẽ bị ướt nên bảo Duy.
– Chúng ta đổi chỗ ngồi đi anh vì ở đây gió to quá sẽ làm nước mưa tạt hết vào người…!!!
Duy đồng tình, anh chàng cầm túi thức ăn mà Vân mua lúc nãy và cái áo khoác của mình. Vân cúi xuống gần sát người của thằng nhóc rồi âu yếm bảo nó.
– Chị em mình đi lên trên kia ngồi nhé, chị nghĩ là ở trên đó cũng nhìn được mẹ của em đấy…!!!
Thằng bé tụt xuống ghế, nó đưa hai bàn tay nhỏ xíu của mình lên. Ý của nó là nó muốn Vân bế nó lên trên kia. Vân mỉm cười rồi nhẹ nhàng kéo nó vào lòng, con nhỏ thì thầm và vỗ về vào lưng của nó.
– Em đừng có sợ lúc nữa mẹ của em sẽ đến đón em thôi…!!!
Nó không nói gì. Duy kinh ngạc trước cử chỉ dịu dàng của Vân giành cho một thằng nhóc không quen, con nhỏ này cũng khéo nịnh và dỗ dành trẻ con. Duy không biết là Vân còn có tài gì nữa hay không nhưng chỉ trải qua có một ngày Duy đã biết thêm được mấy tính cách của Vân rồi nếu thêm bên con nhỏ này nữa chắc Duy sẽ biết thêm được nhiều mặt nữa của Vân....

