Cả ba đi lên một chiếc cầu thang nhỏ bên hông trái của rạp chiếu phim. Đây chỉ là tầng trệt của lầu một nên có thể nhìn được mọi thứ ở tiền sảnh. Vân sợ mình ngồi khuất xa sẽ không có dịp quan sát xem có bà mẹ nào đi tìm con hay không. Vân không muốn mình bỏ lỡ cơ hội được trông thấy mặt một bà mẹ liều lĩnh bỏ rơi đứa con để đi đâu đó.
Vân đặt nhẹ thằng bé xuống ghế. Cái kẹo mút đang chảy trên tay của nó, hình như thằng nhóc đã chán không muốn ăn nữa rồi. Vân quan tâm hỏi nó.
– Em có muốn ăn gì nữa không để chị đi mua…??
Thằng bé lắc đầu, tay của nó chỉ vào chai nước khoáng. Nó ăn nhiều kẹo ngọt quá nên khát nước. Vân mở nắp chai, rồi rót vào cái ly lúc nãy. Vân nhẹ nhàng bảo nó.
– Lần này để chị cho em uống nước nhé, lúc nãy em đã làm đổ hết cả ra áo rồi đấy…??
Thằng nhóc gật đầu. Vân nhẹ nhàng nâng ly nước lên miệng của nó rồi cho nó uống từng ngụm nhỏ. Vân làm rất khéo nên không có giọt nước nào đổ ra. Thằng nhóc sau khi uống đủ, nó thỏa mãn không muốn uống tiếp nữa.
Duy đưa mắt nhìn xung quanh. Trời mưa làm cho nhiều khán giả không muốn về nhà, họ đang đứng và ngồi rải rác trong tiền sảnh. Tiếng nói chuyện râm ran. Duy thấy nơi đây thật khác xa với nơi mà anh chàng đang sinh sống. Duy có lẽ sẽ yêu quê hương của Vân vì dù sao quê cha đất tổ của anh chàng cũng ở đây.
Duy chưa bao giờ đến đây, anh chàng được sinh ra và lớn lên ở một nơi khác. Ở trong gia đình của Duy bố mẹ và ông bà luôn nói hai ngôn ngữ, khi đi ra đường họ nói chuyện với những người sống ở đó theo ngôn ngữ của họ, còn khi ở nhà người thân của Duy sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ.
Duy thấm nhuần tình yêu đất nước và tổ quốc từ người ông đã mất. Ông nội luôn dạy Duy những phong tục tập quán ở đây nên Duy cũng không cảm thấy xa lạ và bỡ ngỡ cho lắm mặc dù đây là lần đầu tiên Duy về Việt Nam.
Thằng bé đưa mắt nhìn xuống tiền sảnh. Trong lòng của nó cũng đang lo lắng và đang thắc mắc là mẹ của nó đi đâu mà giờ này vẫn chưa quay lại đón nó về nhà. Vân thấy nó âu sầu và hình như nó lại đang sắp khóc. Vân ớn quá, nếu nó lại gào to lên như lúc nãy thì con nhỏ biết lấy gì để dụ cho nó nín khóc bây giờ.
Vân cầu cứu Duy.
– Anh có biết trò gì làm cho thằng nhóc này vui lên hay không, vì tôi không biết làm gì cả…??
Duy mỉm cười rồi nhẹ giọng hỏi thằng nhóc.
– Em có muốn xem ảo thuật không nào…??
Thằng ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Duy. Lúc đầu nó có hơi sợ Duy nhưng khi nghe được giọng nói ấm áp và yêu thương của anh chàng nó không còn sợ hãi nữa mà trên khuôn mặt của nó một sự tò mò và háo hức đang chờ đón Duy biểu diễn tài nghệ cho nó xem.
Duy đáp ứng yêu của của nó bằng cách anh chàng hỏi Vân.
– Cô có thể cho tôi mượn chiếc khăn tay của cô được không…??
Vân liền lấy một chiếc khăn tay màu trắng trong túi quấn rồi đưa cho Duy. Duy cầm lấy rồi quấn nó thật nhỏ lại thành hình một sợi dây màu trắng. Vân và thằng nhóc tròn mắt và tập trung vào từng động tác của Duy.
Duy là một người rất tài tình khi hút hết được mọi giác quan và ánh mắt của Vân và thằng nhóc vào từng cử chỉ của mình. Duy khum hai bàn tay của mình lại, chiếc khăn của Vân nằm trong hai lòng bàn tay của Duy.
Vân và thằng nhóc hồi hộp chờ xem chiếc khăn sẽ biến mất hay biến thành hình thù gì. Thằng nhóc say sưa và chăm chú thấy rõ, nó đã nôn nóng muốn biết kết quả lắm rồi nhưng Duy chưa vội. Anh chàng mỉm cười hỏi hai người.
– Hai người đoán thử xem chiếc khăn tay có biến mất không nào…??
Thằng nhóc nuốt nước bọt đánh ực một cái. Nó ấp úng nói.
– Biến… biến mất…!!!
Vân kinh ngạc, không ngờ cuối
cùng nó cũng chịu lên tiếng. Vân công nhận Duy tài thật, anh chàng chỉ mới dử nó có tí xíu thôi là nó đã chịu nói chuyện rồi trong khi bản thân của Vân đã cố hết sức nó cũng chỉ lắc đầu và gật đầu với con nhỏ mà thôi.
Duy quay sang hỏi Vân.
– Thế còn cô, cô có tin là nó biến mất như thằng nhóc này không…??
Vân ra chiều suy nghĩ, con nhỏ lắc đầu chịu thua vì con nhỏ không biết trả lời Duy thế nào cho đúng. Vân bẽn lẽn bảo Duy.
– Tôi chịu vì không thể nào phán đoán được chiếc khăn tay sẽ biến mất hay là biến ra cái gì…!!!
Duy động viên Vân.
– Thì cô cứ đoán đại đi có ai bắt cô phải chịu phạt vì lời nói của mình đâu…!!!
Vân ậm ừ nói.
– Nếu thế tôi đoán nó sẽ biến mất…!!!
Duy mỉm cười không nói gì, anh chàng lắc tay của mình hai ba lần rồi nheo mắt bảo Vân và thằng nhóc.
– Bây giờ tôi mở tay của mình ra đây. Hai người nhìn cho kỹ xem chiếc khăn tay biến ra cái gì nhé…!!!
…
Duy mở bung hai lòng bàn tay của mình ra, trong tay của Duy chiếc khăn không còn nữa mà thay vào đó là một bông hoa hồng nhỏ xinh bằng giấy.
Vân và thằng nhóc tròn xoe mắt nhìn thật chăm chú vào lòng bàn tay của Duy. Hai người muốn tìm hiểu xem Duy có đang đùa bỡn với thị giác của mình hay không. Vân và thằng nhóc mất năm giây mới thôi không nhìn lòng bàn tay của Duy nữa mà nhìn vào mặt của anh chàng.
Thằng nhóc tò mò muốn biết bông hoa trên tay của Duy có phải là ảo giác không nên nó dùng bàn tay phải của mình sờ vào bông hoa hồng làm bằng giấy kia. Nó ngạc nhiên vì bông hoa là thật, cái cảm giác gờn gợn đang rung lên trên những đầu ngón tay của nó cho nó biết điều đó.
Thằng nhóc khâm phục trước tài nghệ của Duy nên nó cười toe toét bảo Duy tuy giọng nói của nó vẫn còn ngượng ngịu nhưng cũng không đến nỗi khó nghe lắm.
– Anh biểu diễn thêm cho em xem đi…!!!
Hai bàn tay nhỏ xíu của nó đập vào nhau tạo thành những âm thanh vui tai. Vân thấy nó vui vẻ như vậy, cô nàng cười thật tươi rồi cùng hoan hô với nó. Vân cười khì bảo Duy....

