“Đánh bản thảo gì?”
“Tôi không rõ lắm, hình như ông cùng một tòa soạn báo ký ước, mỗi tuần gửi một phần bản thảo của tập tiểu thuyết mới nhất cho họ.” Chuyện của ba cô luôn rất ít hỏi đến, đều là mẹ hỗ trợ xử lý.
“Tôi đã điều tra qua, cha cô An Hạo là tiểu thuyết gia trinh thám, mấy năm gần đây tiểu thuyết trinh thám ông ấy sáng tác đều nằm trong top tác phẩm bán chạy, nhưng mà, xét theo cá tính của ông ấy, ông ấy tựa hồ không giống người sẽ viết tiểu thuyết trinh thám.” Lôi Xiết đi đến trước giá sách trong thư phòng nhìn chằm chằm một loạt các bộ sách suy nghĩ.
Câu lạc bộ linh lực tra được người đàn
ông tên An Hạo này là người có tính ôn hòa hướng nội, nhưng mà lại có thể viết ra tiểu thuyết trinh thám quỷ dị kích thích lại siêu thực, tính cách của ông cùng tiểu thuyết trinh thám có sự chênh lệch, đây cũng là việc mà một ít nhà bình văn nhàm chán cảm thấy hứng thú.
“Ba tôi là người có sức tưởng tượng phong phú, ông bề ngoài tuy rằng im lặng trầm mặc, nhưng ông phi thường cẩn thận, thích nghiên cứu tiểu thuyết trinh thám, trước kia thường hay kể chút chuyện xưa đặc biệt dỗ tôi cùng em gái ngủ.” An Dĩ Nhạc khẽ vuốt dọc theo bàn học, nghĩ đến cha từ ái, hốc mắt không khỏi đỏ lên. “Hơn nữa ông cũng là cao thủ trinh thám, nhìn báo chí đăng một ít chuyện trộm cắp đặc biệt,ông thường có thể tự mình suy luận mạch lạc, hơn nữa cùng sự thật kém không xa.”
Là người có cảm giác đặc biệt nhạy cảm?
Đối với người khác luôn khách khí lại có lễ, người giống như ông sao có thể gây họa khiến người ta muốn trả thù? Tôi thật không hiểu……” Cô nói xong lại sắp rơi lệ.
Lôi Xiết đem sách để lại, đi đến ghế sau bàn học ngồi xuống, nhìn quanh gian thư phòng này.
“Vậy vì sao?”
“Sinh ở thế giới phức tạp này không phải cô không đắc tội với người khác liền có thể an tâm sống, có nhiều nhân tố không xác định bên cạnh quyết định cuộc sống chúng ta, hoàn cảnh, xã hội, lòng người…… Cái này giống một người cho dù tuân thủ quy tắc giao thông, nhưng vẫn có khả năng bị đụng, việc đó căn bản không thể dùng lẽ thường để phân tích hoặc phỏng đoán.” Lôi Xiết lạnh lùng nói xong.
“Vậy ý anh là nói, cả nhà chúng tôi bị giết thật sự chính là ngoài ý muốn?” Cô cắn cắn môi dưới hỏi.
“Tôi không nói như vậy.” Anh mở tất cả các ngăn kéo, lật lật văn kiện cùng đồ đạc bên trong, sau đó nhìn thấy trên tờ giấy như giấy bỏ phát hiện mấy dòng bản thảo, trên đó có đánh chút chữ, hiển nhiên là bản thảo An Hạo đánh sau đó không dùng tới.
“Anh đang tìm cái gì?” Cô chỉ nghe thấy tiếng soàn soạt, kỳ quái hỏi.
“Manh mối.” Anh lấy tờ giấy này, bỏ vào cặp da anh mang đến, lại nói: “Cha cô gần đây mới ra quyển sách, cô có thể cho tôi một quyển không?”
“Tôi phải lấy ở chỗ Gedi, anh muốn sách đó làm gì?”
“Tôi muốn nghiên cứu tiểu thuyết trinh thám.” Anh đứng lên, đi khỏi thư phòng.
“Nghiên cứu tiểu thuyết của ba tôi có ích lợi gì? Tôi muốn anh tìm kẻ thù báo thù……” Cô vội vàng lên tiếng, đi theo phía sau anh.
“Đem tên tòa soạn lúc còn sống ba cô hợp tác nói cho tôi biết.” Anh cắt ngang lời cô.
“Anh muốn làm gì?” Cô lại hỏi.
Lôi Xiết xoay người đến gần cô, thấp giọng nói: “An tiểu thư, nếu chúng ta là quan hệ hợp tác, tôi khuyên cô tốt nhất tín nhiệm tôi, tôi hỏi cái gì, cô trả lời cái đó, đừng quá nhiều lời.”
Cô bị hơi thở nóng bỏng của anh phả vào mặt sợ tới mức lui về phía sau, cả giận: “Ta có quyền biết anh xử lý chuyện này như thế nào…..”
“Yên tâm, có phát hiện gì, tôi nhất định sẽ nói cho cô, nhưng tôi cũng nói trước cho cô, tôi ghét phụ nữ nói nhiều!” Anh trầm giọng nói.
An Dĩ Nhạc nghe được nổi trận lôi đình, hai tay nắm chặt, lớn tiếng trả lời:
“Tôi nói cho anh biết, tôi cũng ghét đàn ông tự đại lại cuồng vọng!”
“Vậy thật tốt, tôi chỉ sợ phụ nữ dính lấy tôi không buông.” Anh cười lạnh.
“Anh……” Ác nam này! Cô làm sao có thể chọn trúng anh ta? Mày của cô nhíu chặt.
“Đem tên tòa soạn báo nói cho tôi biết, tôi muốn tiết kiệm thời gian, mau chóng chấm dứt án tử của cô.”
“Nhật báo Newyork.” Nhất định phải xem nhẹ giọng điệu của người này, tâm tình của cô mới sẽ không bị ảnh hưởng, An Dĩ Nhạc nói với mình như vậy.
“Được, hôm nay cứ như vậy, chúng ta đi thôi.” Anh ta nói xong liền đi ra khỏi phòng, để mặc cô bên trong.
Đúng là, muốn từ trên người Tia Chớp tìm ra một chút săn sóc cùng dịu dàng là vĩnh viễn không có khả năng. An Dĩ Nhạc cắn răng bằng trí nhớ đi ra cửa. Anh ta chỉ nhận phụ trách giúp cô tìm ra kẻ thù sau đó giết chết, việc khác, anh ta tuyệt không phí tâm để làm, kể cả việc nhỏ như đỡ cô đi đường.
Anh ta là động vật máu lạnh! Cô ở trong lòng mắng, cũng nói với bản thân, trăm ngàn lần đừng ở trước mặt anh ta biểu hiện bất lực, như vậy chỉ càng làm cho anh ta xem thường mà thôi....

