“An tiểu thư……” Lôi Xiết nắm lấy bả vai của cô.
“Không cần! Không cần –” Cô tránh khỏi anh, phát cuồng quỳ gối trước mặt Gedi, dùng hết sức lực củ mình, kêu gào.
Tiếng kêu tràn ngập toàn bộ căn phòng, cô càng không ngừng kêu, càng không ngừng kêu, thẳng đến khi giọng nói khàn khàn, thẳng đến khi tâm chết…..
“Bình tĩnh một chút, An tiểu thư!” Lôi Xiết bị cô thê lương khóc kêu lay động tâm thần, anh một tay kéo cô qua, lắc lắc cô, không ngừng gọi cô, chỉ hy vọng cô tỉnh táo lại.
“Là tôi làm hại! Là tôi hại cô ấy! Là tôi —-” Bên cạnh tiếng kêu điên cuồng là những câu tự lên án, lòng của cô đau đốn ai có thể biết. Thượng đế a!
“An Dĩ Nhạc! Im lặng chút! Dĩ Nhạc.” Lôi Xiết lớn tiếng gọi tên cô, sau đó gắt gao ôm cô vào trong lòng.
Anh bị phản ứng của cô làm hoảng sợ, thì ra bên cạnh vẻ ngoài bình tĩnh nội tâm của cô đối với việc người nhà chết vẫn không thể tiêu tan, hơn nữa lại một lần nữa phải đối mặt với cái chết của bạn tốt, cô đã không chịu nổi loại đả kích này, cảm xúc luôn che giấu rốt cục cũng bộc phát ra.
Nhưng mà, cô còn kêu la như vậy sẽ khiến hàng xóm hoài nghi, anh không thể không đem đầu cô ấn vào ngực anh, thử làm cho cô ngừng điên cuồng gào thét. “Tôi làm hại! Tôi….. Là tôi! Vì sao không giết tôi! Giết tôi –” Cô theo bản năng kháng cự anh, vặn vẹo thân hình giống như dã thú điên cuồng, nghe không thấy lời anh nói. Lôi Xiết không còn cách nào, nâng mặt cô lên, dùng miệng ngăn chặn đôi môi tái nhợt không có chút máu của cô, cũng ngăn chặn tiếng kêu cuồng loạn sợ hãi của cô.
An Dĩ Nhạc sợ run, tiếng khóc đột nhiên ngừng bặt, cô an tĩnh lại, không hề giãy dụa, hai mắt vô thần nhìn về phía trước, chỉ còn cảm giác ấm áp nơi miệng truyền đến.
Cô cần chút hơi nóng để hòa tan trái tim đóng băng của mình, cô thật lạnh, cảm thấy mình đang từ từ trầm xuống, trầm sâu trong bóng tối không thấy đáy.
Lôi Xiết hôn môi lạnh như băng của cô, bị đôi môi không có chút nhiệt độ làm kích thích kí ức đã phong tỏa trong đáy lòng. Hình ảnh cô lúc này, cùng anh ngày trước chồng lên nhau. Khi đó anh, cũng giống cô sao?
Không biết qua bao lâu, anh mới buông cô ra, đôi mày chau lại vì cô mà giãn ra, trong lòng có cảm giác dao động không tên.
“Cô không thể ở lại nơi này.” Anh nhìn nhìn phòng này, trực giác linh mẫn biết có người đang rình rập, vì thế kéo An Dĩ Nhạc ra ngoài.
“Gedi…… Không! Ta muốn ở cùng cô ấy! Gedi……” Cô giãy tay anh, không muốn rời đi.
“Cô……”’ Anh mới muốn khuyên cô, chợt nghe gặp một tiếng động phá không mà đến thẳng tiến ngực cô, anh vung tay lên, một dòng điện thẳng tắp bắn về phía viên đạn phát ra trong bóng đêm, làm viên đạn nổ tung trong không trung, mùi khói thuốc lan ra.
Ngay sau đó, lại thêm một viên đạn từ cửa sổ bắn vào, anh ôm lấy An Dĩ Nhạc, dùng toàn thân che chở cô, té trên mặt đất, thuận tay phá hủy đèn điện cùng chốt cửa, trong gian phòng đột nhiên tối như mực. Anh lợi dụng cơ hội này, ôm lấy cô lao ra cửa, chạy xuống thang lầu, đem cô quăng vào xe, sau đó anh nhắm mắt, bằng cảm giác tra ra chỗ của địch nhân, lập tức xoay người vươn hai tay, hai đạo sóng điện bay đến tầng cao nhất trên khu nhà, “két” một tiếng, cùng với một tiếng kêu to, kẻ lén lút giết người đã bị anh đánh bại.
Anh vội vàng lên xe, nhìn An Dĩ Nhạc ngây ra như phỗng một cái, giúp cô thắt dây an toàn, sau đó nhanh chóng rời khỏi hiện trường, không hề lưu lại.
Sẽ là ai? Dọc đường đi, Lôi Xiết đều nghĩ đến vấn đề này. Đối phương vì sao mà đến? Vì một cuốn tiểu thuyết dang dở mà giết nhiều người như vậy, mục đích của “hắn” là gì?
Trở lại căn phòng nằm ở tầng một trăm năm mươi của anh trên cao ốc, An Dĩ Nhạc vô thanh vô tức theo anh vào cửa, ngồi trên sô pha, không có phản ứng gì.
Lôi Xiết rót một ly rượu, đưa đến bên môi cô, thấp giọng nói: “Uống chút rượu, sau đó nghỉ ngơi một chút, đừng nghĩ đến việc gì nữa, hiểu không?”
Cô ôn thuần tiếp nhận ly, một ngụm lại một ngụm uống hết rượu, vẻ mặt đờ đẫn.
Gian phòng thường chỉ có một mình anh đột nhiên lại có thêm một người, cảm giác là lạ, mới vừa rồi nghĩ không ra nên đưa cô đến nơi nào, anh đành phải cho cô đến chỗ ...

