Quốc tịch: Không rõ
Sở trường: Có trí nhớ siêu cường, tốc độ đọc cùng tính nhẩm nhanh nhạy, có thể dùng tinh thần di chuyển thực thể (niệm động lực).
Cá tính: nhân vật điển hình đại trí giả ngu (thông minh giả khù khờ), bề ngoài ngây thơ hồn nhiên, kì thực thông minh tuyệt đỉnh, trưởng thành sớm.
Thân thế: Cơ mật
Án đặc biệt xác xuất xử lý thành công:100%
Bốn người trên đây, tùy ý lựa chọn, sau khi lựa chọn trước màn hình máy tính sẽ in lại dấu vân tay của bạn, khế ước vì thế thành lập, từ ngày ký kết khế ước, thẳng đến khi nguyện vọng đạt thành mới thôi, hội viên bạn chọn lựa tuyển sẽ dùng hết toàn lực, tùy bạn sai khiến.
.
An Dĩ Nhạc xuống máy bay, đã được nữ luật sư người da đen Gedi giúp đỡ đi đến cửa khẩu xuất quan, từ cửa hông sân bay tránh được phóng viên truyền thông cùng đám người sớm chờ ở đại sảnh sân bay, trực tiếp lên một chiếc xe màu đen, nhanh chóng rời khỏi.
Dọc đường đi, cô có thể tưởng tượng mỗi một con đường cùng mỗi một phong cảnh xẹt qua ngoài cửa sổ. Ba năm qua, cô hàng năm theo cha mẹ lui tới Đài Loan cùng Newyork một lần, đường từ sân bay đến nội thành cô đã sớm quen thuộc, chỉ là lúc trước như thế nào cũng không nghĩ tới cô sẽ ở thành phố mà cô thích nhất mất đi cha mẹ cùng em gái, hơn nữa thành một người mù cô độc……
“Dĩ Nhạc, muốn gỡ kính râm xuống hay không?” Gedi nhẹ giọng hỏi. Cô ấy là luật sư của cha cô, cùng người An gia rất quen thuộc, lần này An gia gặp chuyện không may, cô vẫn giúp An Dĩ Nhạc xử lý các loại việc vặt.
“Không cần.” Cô khẽ lắc đầu. Tuy rằng đã qua ba tháng, cô vẫn không thể thích ứng chuyện mắt nhìn không thấy, ngay cả ở nhà cô cũng đeo kính râm, rất sợ người khác thấy cặp mắt vô thần của mình.
“Cũng sắp đến, em…… Có khỏe không?” Gedi lo lắng nhìn cô.
“Em khỏe.” Miệng mặc dùnói như vậy, nhưng An Dĩ Nhạc kỳ thật tay chân đã lạnh như băng, từ khi xe đến, lý trí của cô cơ hồ không ngừng bị sợ hãi cắn nuốt.
Xe cuối cùng cũng dừng lại trước một ngôi biệt thự, đó là một ngôi nhà vừa thanh lịch lại xinh đẹp, cách nội thành một đoạn đường, nhưng hoàn cảnh yên tĩnh, trước nhà còn có một thảm cỏ lớn, không có hàng rào, đứng trước hành lang có thể nhìn rõ hai hàng cây ở ngã tư đường không sót một chút gì.
Đây là nhà An Dĩ Nhạc ở nước Mỹ, cũng là hiện trường gặp chuyện không may ba tháng trước!
Gedi đỡ cô từng bước một đi vào trong nhà, An Dĩ Nhạc cảm thấy mình đang đi vào vực sâu thăm thẳm, chỉ cần mở cửa, cô sẽ rơi vào địa ngục, vạn kiếp bất phục.
Gedi lấy chìa khóa, cửa chậm rãi mở ra, An Dĩ Nhạc lập tức cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, cô sợ hãi mà vào cửa, tháo kính râm xuống, tiếc rằng đôi mắt xinh đẹp cái gì cũng nhìn không thấy, chỉ có thể không ngừng rơi lệ.
“Dĩ Nhạc”
Gedi khổ sở muốn đỡ cô, nhưng còn chưa đưa tay, cô đã lảo đảo vọt vào phòng khách, té quỵ xuống đất, bị những kí ức làm người ta kinh hãi đến phát cuồng đâm đau đớn —
“Ba, mẹ, Tiểu Duyệt, ta muốn báo thù! Ta nhất định phải thay mọi người báo thù!”
Gedi lẳng lặng nhìn cô phát tiết, nghĩ đến chuyện xảy ra ở nhà họ An, không khỏi cảm thấy chua xót.
Ba tháng trước, An gia vẫn làm việc nghỉ ngơi bình thường, An Khiết là tiểu thuyết gia trinh thám khoảng năm mươi tuổi, mười lăm năm trước ông đi đến Newyork tung hoành thiên hạ, thẳng đến năm năm trước mới dùng một quyển tiểu thuyết trinh thám huyền nghi mà tiến vào bảng xếp hạng tác giả bán chạy, sau vài năm ông vẫn không ngừng sáng tác, ở văn đàn có sự nổi tiếng nhất định. Ba năm trước, ông lấy được thẻ xanh, vì thế đem vợ cùng hai con gái đến Newyork, một nhà đoàn tụ, định cư ở Mỹ.
An Hạo cá tính trầm mặc ít lời, nhưng làm người thành thật, ở Mỹ tuy rằng bạn bè không nhiều lắm, nhưng trong mắt hàng xóm, ông là một người Trung Quốc hiền lành, một chút cũng không có vẻ kiêu căng của tác giả nổi tiếng, tại khu nhà cao cấp này hình tượng không tệ.
Ông ở nội thành có một gian phòng làm việc nhỏ, thuê một thư ký giúp ông xử lý bản thảo cùng mọi việc vặt, bình thường ông không phải ở nhà viết bản thảo, thì đến văn phòng xử lý thư từ, là người làm việc nghỉ ngơi vô cùng có quy luật.
Con gái lớn An Dĩ Nhạc vừa tròn hai mươi mốt tuổi, tính tình dịu dàng, xinh đẹp nhưng không tầm thường, cô có một phần khí...

