An Dĩ Duyệt là con gái út của An Hạo, mới mười hai tuổi, cô là An phu nhân sau không cẩn thận thụ thai mà sinh ra, ước chừng nhỏ hơn An Dĩ Nhạc chín tuổi, là tiểu bảo bối được An gia vô cùng yêu chiều.
Còn lại An phu nhân là bà chủ gia đình hiền lương, bà là trọng tâm của An gia, chiếu cố áo cơm của mỗi một người trong nhà, là trụ cột tinh thần của An gia.
Một gia đình bình thường như vậy ở nước Mỹ nơi nào cũng có thể thấy được, nhưng mà, ai cũng không dự đoán được, kẻ bắt cóc tàn khốc lại chọn một gia đình an phận thủ thường như vậy trở thành đối tượng giết hại!
Một đêm yên bình ba tháng trước, bốn người An gia đều ở trong phòng, An Hạo ở thư phòng đánh bản thảo, An phu nhân ở phòng bếp rửa chén, mà An Dĩ Nhạc đang ở trên lầu mặc thử quần áo để tham gia vũ hội, An Dĩ Duyệt ở phòng khách xem tivi, bọn họ trước khi kẻ bắt cóc xông tới một khắc đều không biết ác ma đã tiến đến.
Kẻ bắt cóc là như thế nào vào cửa, An Dĩ Nhạc ở trên lầu căn bản không biết, cô vừa ca hát vừa đem từng món quần áo để vào tủ quần áo, đột nhiên, tiếng thủy tinh vỡ từ dưới lầu truyền đến, cô cảm thấy kỳ quái, đang muốn mở cửa xuống lầu nhìn xem, ai ngờ cửa vừa mở ra cô chợt nghe vài tiếng kỳ quái lại ngắn ngủi, ngay sau đó tiếng kêu thảm thiết của An Hạo vang lên, thê lương mà thống khổ.
“Ba……” Cô toàn thân bắt đầu lạnh run, không chút nghĩ ngợi lao xuống thang lầu, đi vào chỗ rẽ thang lầu, liền tận mắt thấy em gái toàn thân là máu ngã xuống.
Mà mẹ cô, chịu vài phát đạn, hơn nữa càng không ngừng dùng tiếng Trung gào thét: “Chạy mau…… Nhạc Nhạc……”
“Mẹ……” An Dĩ Nhạc run rẩy cả người, nhìn mẹ bị bắn máu văng khắp nơi, hai chân cơ hồ đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích. Cô sợ tới mức đầu óc trống rỗng, không biết giờ phút này tình cảnh đến tột cùng là ảo hay là thật.
“Hắn còn có đứa con gái!” Một người dùng tiếng Anh xen lẫn tiếng Pháp nói.
“Đi lên lầu nhìn xem.” Một người khác nói.
“Đừng để lại dấu vân tay.” Người đầu tiên dặn dò.
“Đã biết.”
Có hai người! An Dĩ Nhạc phải dùng rất nhiều khí lực mới tìm lại được lý trí, cô chống hai chân muốn nhũn ra, vội vàng chạy trở lên lầu.
Vì sao? Vì sao?
Cô trốn vào phòng mình, khóa cửa lại, tựa vào cửa há mồm thở dốc, trong lòng không ngừng nghĩ đến vấn đề này.
Những người này vì sao muốn giết cả nhà cô? Nhà cô cũng không cùng người nào kết thù kết oán, cuộc sống quá đơn giản, vì sao lại có thể gặp chuyện này? Hơn nữa nghe hai người kia nói chuyện, tựa hồ quen ba, chẳng lẽ là ba đắc tội người nào?
Lát sau, có người từ ngoài đụng vào cửa, khiến cô giật mình đem ghế dựa chặn cửa, sau đó đẩy cửa sổ ra, tính từ cửa sổ trốn đi.
Nhưng cô mới leo ra được nửa người, cửa đã bị một người đàn ông cao lớn đá văng, người nọ che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt màu lam nhạt.
“Ô, muốn chạy trốn sao? Đừng lo lắng, rất nhanh sẽ cùng người nhà ngươi gặp mặt ở hoàng tuyền. Bọn họ có thể không kiên nhẫn đợi.” Người nọ cười âm hiểm.
“Ngươi…… Các người rốt cuộc là ai……” Cô run rẩy vô cùng nói.
“Chúng ta? Đi địa ngục hỏi cha ngươi đi!” Một người khác nhỏgầy bịt mặt từ ngoài cửa tiến vào, giơ súng lên bắn vào thân thể cô.
An Dĩ Nhạc không rảnh suy nghĩ, tung người nhảy xuống lầu một. Cùng lúc với cô rơi xuống, hai viên đạn xẹt qua cánh tay trái cùng đùi phải của cô, sau đó lại va đập xuống mặt đất, đau đến cô cơ hồ bất tỉnh.
Cô giãy dụa muốn đứng dậy, lúc này mới phát hiện bên cạnh đứng một người, đang cúi đầu nhìn cô.
Sao? Còn một người? Như vậy tổng cộng là ba người? Cô kinh hoảng nghĩ, nhưng lại không đứng dậy nổi.
“Giải quyết một đứa con gái cũng tốn nhiều thời gian như vậy, thật ngu! Vậy giao cho ta đi!”
Giọng nói dưới mặt nạ âm trầm làm cho người ta không rét mà run, nhưng mà, An Dĩ Nhạc lại cảm thấy nghe qua có chút quen tai.
Mắt thấy người đàn ông...

