Những ngày ôn tập cứ thế mà trôi qua. Học hành ở nhà Phương Híp có cái sướng là cô Tràm chăm sóc cho ba đứa tới tận răng, suốt ngày tiếp tế lương thực, trên bàn lúc nào cũng đầy đồ ăn vặt cho 3 đứa. Mỗi khi ngó vào phòng, thấy Linh tay gạch xoèn xoẹt trên bài giải của Phương và Thành Cận, mặt hai anh chàng ngắn tũn cả lại, cô lại cười đến là yên tâm. Thỉnh thoảng cô cũng áy náy, hỏi Linh là kèm cặp hai đứa này thế, thời giờ đâu mà Linh học bài của mình, còn thi tốt nghiệp nữa. May mà với Linh, chuyện học hành khá đơn giản, lúc hai người kia giải đề, cô lại ngồi ôn thi tốt nghiệp, còn tự tay làm đề cương ôn luyện, tóm lược từng môn cụ thể, rồi bắt Phương và Thành Cận rảnh rỗi thì học dần...
Bài vở cuối cấp chất đến tận đầu, tưởng như học mãi cũng không hết, nên ba đứa mở mồm ra là lại ca cẩm. Căng thẳng quá, có lúc Thành Cận đổ vật ra bàn bảo nghỉ tí đi thôi, kiểu này tẩu hỏa nhập ma mất. Thấy hai cậu bạn loạn đầu lên thật, Linh đành gật đầu phá lệ cho hai chiến sĩ tan học sớm.
Thích nhất là những buổi chiều, giải quyết xong đống bài vở, lại thấy chiếc xe Zeep của anh Khánh lù lù đỗ lại trước cửa nhà. Mấy đứa lao ra, leo phắt lên xe, đòi anh Khánh chở đi lượn phố, đứa nào đứa nấy mặt đều hớn lên, thấy vô cùng oách. Khi thì mấy anh em dừng lại ở hồ Bạch Đằng, uống thứ nước mía mát rượi của cô Phượng xả hơi, khi chạy xăng xăng qua ngõ Tuy An ăn bánh rán rồi bánh đúc, khi lại tụ tập lại quán cháo cá ở Nguyễn Trãi mà Linh vô cùng hâm mộ... Vừa ăn vừa buôn dưa, chém chả tơi bời, nội dung của Phương và Thành Cận lúc nào cũng xoay quanh vụ em nào xinh, em nào "bốc", Anh Khánh luôn tủm tỉm cười còn Linh thì cắm mặt xuống ăn. Nhiều khi, ăn uống xong, giữa những câu chuyện linh tinh lang tang không đầu không cuối, mấy đứa lại đột nhiên, lặng ngắt, thừ ra suy nghĩ, không biết giờ này năm sau cả lũ thế nào. Ai trượt ai đỗ, ai là sinh viên, ai người ở lại.
Những ngày tháng đó sống thì thấy căng thẳng phập phù, mà khi qua rồi lại xiết bao nhớ nhung hoài niệm...
9. Thời gian cứ vùn vụt trôi, kì thi tốt nghiệp chưa qua, kì thi đại học đã chuẩn bị tới. Khi bảng điểm tốt nghiệp dán lên bảng tin trường, Linh đã hoàn toàn nhẹ nhõm khi biết mình đã chắc chân một suất ở trường Đại học Quốc Gia. Còn Phương và Thành Cận, điểm thi môn trồi môn sụt, vẫn bị bằng trung bình. May mà mấy môn điểm thi đại học thì tương đối khấm khá.
Không đi lên Hà Nội luyện thi theo phong trào, Phương híp và Thành Cận ở nhà với cô giáo Môi cuốn Lô, giải quyết nốt đống đề luyện thi còn dở. Giữa hai người, Phương nhỉnh Thành hơn đôi chút, nhưng cẩu thả, hay vắn tắt, nhảy cóc. Còn Thành, bề ngoài láu táu nhưng khi làm bài lại rất cẩn thận rõ ràng, cho nên, Linh với cả hai đều là thấp thỏm âu lo.
Gần sát ngày thi, anh Khánh tuyên bố sẽ chở xe cho Phương Híp, Thành Cận lên thi cho yên tâm. Linh tấm tức ghen tị làm gì có ai đi thi đại học mà oách thế. Anh Khánh nửa đùa nửa thật bảo, em có thích không thì đi cùng luôn. Tranh thủ chơi ở Hà Nội mấy hôm. Tưởng là đùa thế, nào ngờ vừa nghe anh Khánh nói, mắt cô Tràm sáng rỡ, cô bảo, có Linh đi được thì tốt quá, cô hoàn toàn yên tâm. Cô còn chạy sang nhà Linh, nì nèo với mẹ Linh một buổi tối, thuyết phục cho Linh đi. Bảo rằng cô đã được tuyển thẳng Đại học, cũng nên cho cô nghỉ ngơi xả hơi một bữa. Một công mấy việc. Hơn nữa căn nhà của anh Khánh ở Hà Nội, thấy bảo rộng rãi lắm, 3 phòng, ngủ nghỉ thoải mái.
Chẳng hiểu thế nào rồi mẹ Linh cũng đồng ý.
Đó là một ngày hè chói chang. Ba đứa, Linh, Thành Cận, Phương Híp trèo lên thùng con zeep màu xanh biển của anh Khánh, tiến thẳng về Hà Nội. Thùng xe thỉnh thoảng xóc rung bật lên, nhưng ba đứa vẫn bô lô ba la không nghỉ. Đến lúc mệt quá, Linh lăn ra ngủ, khi ngả lên vai Thành, khi thì dụi cả vào vai Phương. Thấy cô cứ trượt dần, ngả ngả nghiêng nghiêng, Phương còn quàng tay qua người, kéo hẳn Linh vào lòng mình.
Con đường cứ trôi về phía sau. Trên trời nắng xanh gió mát. Cuộc đời luôn có điều để chờ đợi. Đó là cuộc sống của Linh, Phương, và Thành khi đó.
Mấy ngày ở Hà Nội, trong căn nhà hai tầng ở phố Quan Nhân là những ngày vui như Tết. Sát gần kì thi, anh Khánh bảo ôn tập đủ rồi, giờ lấy tinh thần thoải mái để thi cử thôi. Mấy đứa được lời như cởi tấm lòng, thế là đánh bài xem phim mệt nghỉ. Anh Khánh còn đi thuê về cho Linh một đống truyện, vừa ăn bỏng ngô vừa đọc đống tiểu thuyết, chẳng còn gì ưng ý bằng.
Ngày Phương và Thành bước vào phòng thi, Linh hỏi anh Khánh có biết phủ Tây Hồ ở đâu không, nhờ anh đưa tới đó. Anh Khánh là thổ địa Hà Nội mấy năm, lập tức chở Linh đi. Phủ vắng lặng, thâm nghiêm, bầy chim sẻ thảnh thơi ở sân chùa nhặt gạo. Linh vào nơi này, chắp tay thành kính, cầu mong cho những người yêu thương nhất của cô luôn an lành. Cầu cho 2 cậu bạn của cô sẽ đỗ đại học. Thấy cô nhắm mắt lầm rầm một hồi, xong khi mở mắt là niềm vui sáng bừng nét mặt, Khánh chỉ cười lặng lẽ. Chơi ở phủ một lúc, Linh được anh Khánh đưa đến một hồ sen gần đó.
Giữa mùa, hoa sen thơm ngát. Linh và anh Khánh ngồi dưới tàng phượng đỏ, nhìn về những bông sen rập rờn giữa hồ, cảm giác vô cùng dễ chịu, tưởng như có thể ngủ ngay được. Anh Khánh không hề nhìn cô, nói thản nhiên.
"Anh nghe trộm, hình như vừa nãy em chỉ cầu nguyện cho Phương".
"Đâu ạ! Em cầu mong cho mọi người, trong đó có cả cậu ấy".
Khánh mỉm cười, đột nhiên quay sang nhìn cô.
"Nhiều lúc, anh thấy ghen với Phương quá"
"Sao ạ?"
"Vì nó có một cô bạn gái như em".
Mang máng hiểu Khánh đang nói gì, Linh ấp úng.
"Em chơi với cả Phương và Thành, em chơi với cả anh mà"....