watch sexy videos at nza-vids!

Con ma truyền kiếp

score
Đánh giá: 4.5/5, 1725 bình chọn


Nắm chặt tấm bản đồ được vẽ bằng máu trên tay, Tuyết Nhi bật khóc nghẹn ngào. Cô thương Huỳnh Xê, thương một trăm tráng đinh bị chết oan ức kia. Cô nghĩ đến cha mẹ, vợ con của họ sẽ đau đớn biết bao khi biết được tin này. Cha ơi, sao cha lại nhẫn tâm đến thế? Con biết phải làm gì? Trời ơi, sao cô lại là con của một người cha tàn ác như thế?

Một tiếng động bất chợt ở phía cuối con đường hầm. Biết cha sắp đến gần, Tuyết Nhi vội giấu nhanh bức sơ đồ vào túi áo, ngồi xuống đỡ Huỳnh Xê lên vai mình, cô vui mừng nói.

- Cha tôi sắp đến rồi, tôi sẽ bảo ông mở cửa đường hầm cứu anh, và an táng cho họ thật đàng hoàng.

- Cô tưởng ông ta sẽ nghe ư? - Môi Huỳnh Xê nhẹ mỉm một nụ cười cay đắng. Cũng lúc Định Tường hiện ra ngay trước mắt. Trên tay ông là cây đèn pin to tướng. Chĩa thẳng vào mặt Tuyết Nhi, ông quát :

- Lại là mày, tao đoán không sai mà? Tại sao mày cứ bám theo tao như vậy?

- Cha... - Ngước mắt lên, Tuyết Nhi thổn thức - Cha đã đem cô Hạnh Dung đi đâu? Cha đã làm gì cô Hạnh Dung rồi hả?

- Đừng nhắc đến con khốn kiếp ấy trước mặt tao. ­ Giọng Định Tường đầy căm hận - Dám cứng đầu, ương bướng chống lại tao à? Thì cho đáng kiếp.

- Cha... phải chăng ba đã đem chôn sống cô Hạnh Dung! Trời ơi, sao cha làm như vậy?

Một tay đỡ đầu Huỳnh Xê, một tay nắm tay cha, Tuyết Nhi òa khóc.

- Cha ơi, con xin cha... cha hãy tha cho cô Hạnh Dung đi.

- Tha à? - Hất mạnh tay con, Định Tường cất giọng cười ghê rợn - Không dễ vậy đâu. Tao chẳng những không tha mà còn làm cho linh hồn nó không được yên ổn. Suốt đời này phải ngậm nhân sâm làm thần giữ của cho ta.

- Đúng là loài quỷ vô lương, mất hết tính người. - Không nhịn được, Huỳnh Xê cất tiếng mắng. Định Tường giật mình quay lại, mặt ông vụt biến sắc.

- Hơn mười ngày vẫn chưa chết à?

- Làm sao chết được khi tao chưa vạch trần tội ác của mày. - Đôi mắt quắc lên, giọng Huỳnh Xê đầy căm phẫn.

Tuyết Nhi vuốt tay ông :

- Cha hãy thả cô Hạnh Dung, mở đường hầm cứu anh ta đi cha.

- Được... - Định Tường chợt gật đầu dễ dãi - Đi theo cha, cha sẽ mở đường hầm.

- Thật hả cha? - Giọng Tuyết Nhi mừng rỡ. Đặt Huỳnh Xê nằm xuống nhẹ nhàng, cô bước theo cha, lòng vui như mở hội.

- Con nhìn cho kỹ nhé! - Đưa cô sang một con đường khác. Định Tường vui vẻ bấm vào một chiếc nút đỏ trên tường. Tuyết Nhi kêu lên ngơ ngác.

- Cha à! Sao con nghe mùi xăng nồng nặc quá!

- Phải có mùi xăng chứl - Ông cất giọng thản nhiên - Bằng không làm sao đốt cháy chúng thành tro được.

- Cha nói gì? - Tuyết Nhi sợ hãi - Cha định đốt họ à?

- Ta không định thế những đến tận hôm nay Huỳnh Xê vẫn chưa chết. Biết đâu trong bọn chúng, khối thằng còn sống, nhổ cỏ phải nhổ tận góc con à. Nếu không thì hậu quả khó lường.

Nói xong ông bấm tay vào một chiếc nút khác trên tường. Tuyết Nhi gào lớn cản tay cha.

- Không!

Nhưng muộn mất rồi, một tia lửa đỏ bừng lên, sáng rực cả góc đường hầm. Tiếng Huỳnh Xê gào to đau đớn trong đám lửa.

- Cha... - Tuyết Nhi cố vùng khỏi tay ông chạy nhanh về đám lửa, những vòng tay ông như gọng thép đã kiềm chặt lấy cô - Hãy nói con nghe, con thật tình không hiểu, gia đình ta giàu có thế, cần gì số châu báu kia? Tại sao cha phải giết người, tại sao cha lại đem họ chôn xuống lòng địa dạo. Tất cả những điều đó để làm gì, để làm gì chứ hả?

Hừ! Không trả lời Tuyết Nhi, Định Tường thản nhiên quay đầu nhìn đám cháy. Huỳnh Xê chắc để chết rồi nên không còn nghe thấy tiếng gào thảm thiết nữa.

Tại sao? Tại sao? Tuyết Nhi chỉ biết hỏi mà không hiểu cho ông nỗi đau khổ lớn lao này. Sự thật ông có muốn giết Hạnh Dung không? Không, không bao giờ cả. Ông yêu nàng và cả cuộc đời này chỉ có một mục đích duy nhất là đọạt được nàng. Vậy mà nàng lại khiến ông thất bại bằng sự chung thủy của mình. Gã Đình Hùng ấy có gì hơn ông? Mà nàng thà chết chứ chẳng ưng ông? Không, ông không chịu thua đâu, cũng không để nàng vuột khỏi tay mình. Đời đời kiếp kiếp nàng sẽ phải ở cạnh bên ông không thể siêu sinh.

Số châu báu đó... đôi mắt ông lại sáng lên. Nghĩ về số bảo vật mình cướp được, không phải vì nó trị giá hàng ngàn, hàng triệu cây vàng, mà vì giá trị uy quyền của nó. Ôi! Có nằm mơ ông cũng không thể ngờ rằng, những thứ ấy có lúc lại lọt về tay mình như vậy.

Một chiếc long bào, một thanh thượng phương bảo kiếm, một chiếc vương miện, dù không có ấn ngọc cũng đủ cho ông bước lên địa vị hoàng đế chí tôn rồi. Thì ra số bảo vật tên Robert Cảnh lấy được toàn bộ đều là vật dụng mà nhà vua đã một thời sử dụng qua.

Từ ấm ngọc, chén vàng đến các đồ vui chơi giải trí. Trời ơi, lần đầu nhìn thấy Định Tường đã sướng điên lên rồi. Ngay lập tức ông chỉ muốn khoác long bào, đeo kiếm thượng phương đi một vòng thị uy cùng thiên hạ.

Nhưng ông khô
« Trước1...303132
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện Ma Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Truyện Ma Bảy người lái buôn xấu số
» Truyện Ma OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Truyện Ma My Vampire
» Truyện Ma CHUYẾN BUS SỐ 26
12»
Bài viết ngẫu nhiên
» Con ma truyền kiếp
» CHUYỆN MA Vùng đất khó ở ( Có thật 100%)
Tags:
bạn đang xem

Con ma truyền kiếp

bạn có thể xem thêm

Truyện Ma còn nữa nè

Con ma truyền kiếp v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk