"Huhu...". Một tiếng khóc vọng tới, sắc mặt Tề Mặc lập tức đanh lại.
Tuấn Kỷ liền quay người, thấy trong đám nhân viên nghiên cứu của anh ta có một chàng thanh niên ngoài hai mươi tuổi, là nhân vật xuất sắc trong lĩnh vực này bắt đầu có dấu hiệu suy sụp khi quá sợ hãi trước tình cảnh đang diễn ra.
Sợ Tề Mặc nổi giận, Tuấn Kỷ lập tức đi về phía người đàn ông và giơ tay bịt miệng anh ta: "Nếu muốn sống thì cố chịu đựng cho tôi, nếu không tôi sẽ cho cậu đi gặp Diêm Vương ngay bây giờ". Nói xong anh liền rút khẩu súng trong người chĩa thẳng vào đầu người đàn ông.
Người đàn ông bị dọa sợ chết khiếp, chỉ biết mở to mắt nhìn họng súng đen ngòm. Anh ta tất nhiên là hoảng sợ, có điều xoáy nước chưa lấy đi mạng sống của anh ta thì anh ta vẫn còn cơ hội sống sót. Trong khi đó họng súng có thể khiến anh ta quy thiên bất cứ lúc nào. Con người tất nhiên cầu sống chứ không cầu chết, người đàn ông run lẩy bẩy lập tức đưa tay ôm miệng và cố gắng kìm chế giọt nước mắt.
Đến lúc này Tuấn Kỷ mới hơi nhẹ nhõm. Rơi vào tình cảnh này, sợ nhất là có người tỏ ra suy sụp, trạng thái của anh ta sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của người khác như một phản ứng dây chuyền. Một khi nỗi kinh hoàng lan tỏa, không ai có thể lường trước xảy ra chuyện gì. Hơn nữa Tuấn Kỷ tin chắc trước khi xảy ra chuyện đó, Tề Mặc sẽ ra tay giải quyết kẻ gây nhiễu loạn. Lão đại máu lạnh vô tình của Tề Gia sẽ không nể mặt bất kỳ ai, dù là người của Phương gia đi chăng nữa.
"Đưa hết bọn họ vào khoang sau, nếu còn ai có vấn đề thì ném thẳng xuống biển cho tôi". Tề Mặc không quay đầu, chỉ lạnh lùng ra lệnh.
"Vâng ạ". Người của Tề Gia lập tức tuân lệnh, vác những người khác ra khoang sau, đến cả Ngô Sâm cũng bị đưa đi.
Tuấn Kỷ gật đầu với Ngô Sâm: "Cậu cũng đi đi, Tú Thủy chắc không chịu nổi nữa. Cậu hãy giúp tôi an ủi tinh thần những người đó". Ngô Sâm gật đầu, anh ta lập tức bị người của Tề Gia ném vào khoang sau.
"Tốc độ dòng nước đạt gần bốn trăm hải lý rồi". Tuấn Kỷ vừa dứt lời, Lập Hộ liền mở miệng.
Nghe nói vậy tim Ly Tâm càng đập mạnh, tốc độ của quân hạm là ba trăm hải lý, vậy mà tốc độ dòng nước đạt tới bốn trăm hải lý, hơn kém gần một trăm hải lý, thảo nào kim đồng hồ trên rada từ từ nhích về 26 độ 4, cứ tiếp tục như vậy thì con tàu sớm muộn cũng sẽ bị hủy diệt.
Ly Tâm ngẩng đầu nhìn ra ngoài mặt biển, lúc này mặt biển không còn là cảnh trời yên gió lặng nữa, từng đợt sóng lớn tấn công vào con tàu. Mặc dù ở bên trong nhưng cô vẫn có thể nghe rõ tiếng va đập và tiếng gió gầm rít đáng sợ.
Trời ngày càng tối sầm, không biết sức nước, sức gió, sóng, mây hay sức mạnh to lớn của thiên nhiên đã làm thay đổi thời tiết? Chỉ biết là sắc trời ngày càng đen kịt, một áp lực vô hình đè nặng lên những người ở trên tàu khiến họ không thở nổi.
"Còn bao nhiêu hải lý nữa sẽ đến khu vực trung tâm xoáy nước?" Tề Mặc ngồi thẳng lưng trên ghế thuyền trưởng, hai tay hắn không rời khỏi bàn điều khiển, sắc mặt hắn nghiêm túc hơn lúc nào hết.
"Còn khoảng một trăm dặm nữa là rơi vào trung tâm xoáy nước ạ". Tiếng Hoàng Ưng truyền qua hệ thống liên lạc. Đội tàu của Tề Mặc có nhiều loại khác nhau, vốn có thể đối phó với bất cứ quân hạm nào của Lam Bang, nào ngờ bây giờ lại có tác dụng khác.
Rada trên tàu của Hoàng Ưng phát hiện mặt biển có một tín hiệu gây nhiễu vô cùng lớn. Tín hiệu gây nhiễu chắc chắn xuất phát từ khu vực xoáy nước, chính vì vậy anh ta mới phán đoán như vậy.
"Tốc độ dòng nước ngày càng nhanh, lực hút ngày càng lớn. Lão đại, chúng ta phải đóng hết chức năng khác chúng ta mới có cơ may chống đỡ". Lập Hộ lên tiếng, sắc mặt anh ta tái nhợt.
Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày mà không lên tiếng, mắt hắn đảo qua một loạt thông số trên màn hình hiển thị, trong đầu không ngừng so sánh tính toán.
Ly Tâm ở đằng sau lưng Tề Mặc không thể chịu nổi sự tròng trành lắc lư và cảm giác kỳ quái khi bị kéo lùi về phía sau. Gương mặt cô trắng bệch không còn một hột máu. Khi nghe Lập Hộ thông báo tình hình khẩn cấp, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô lập tức cảm thấy choáng váng quay cuồng, ruột gan lộn ngược lộn xuôi và cảm giác buồn nôn lên tới tận cổ họng.
Do sợ bị say sóng nên Ly Tâm không ăn uống gì kể từ lúc lên tàu, vì vậy cô chỉ có thể nôn khan, toàn thân mềm nhũn.
Tuấn Kỷ đứng sau Ly Tâm, vẻ mặt anh ta đầy lo lắng, anh ta vừa đỡ Ly Tâm vừa nói: "Tôi đưa cô đi nghỉ một lát, đừng đứng ở đây nữa".
Nói xong anh ta nhướng mắt nhìn Tề Mặc, Tề Mặc lúc này đang tập trung hết tinh thần vào xoáy nước và chiến hạm, làm gì có tâm tư để ý đến Ly Tâm. Lại thấy Ly Tâm túm chặt tay Tề Mặc, anh ta rất muốn bảo Tề Mặc hãy đồng ý cho Ly Tâm đi nghỉ nhưng anh ta không thể mở miệng, Tề Mặc hiện nắm trong tay sự sống chết của tất cả mọi người trên hai con tàu.
Tuấn Kỷ cúi đầu thấy Ly Tâm vô cùng khó chịu nhưng vẫn túm chặt Tề Mặc không rời, anh ta thở dài một tiếng rồi ôm người Ly Tâm: "Cô bỏ tay ra đi, tôi đưa cô đi nghỉ. Lúc này chúng ta đừng làm phiền Tề lão đại, nếu anh ấy trách cô không nghe lời, tôi sẽ đỡ thay cô. Cô bỏ tay ra đi, đừng gây khó dễ cho thân thể của mình nữa". Vừa nói Tuấn Kỷ vừa kéo tay Ly Tâm.
Ly Tâm cả người không còn chút sức lực, thân thể cũng nhờ Tuấn Kỷ đỡ mới đứng vững. Nhưng bàn tay cô vẫn túm chặt Tề Mặc, chặt đến mức nổi hết gân xanh.
"Không", Ly Tâm vừa thở hổn hển vừa nói, thanh âm yếu ớt nhưng rất kiên quyết. Cô một tay bám lấy vai Tề Mặc, một tay đẩy Tuấn Kỷ: "Tôi sẽ ở lại bên cạnh anh ấy"....