Nhìn ngọn lửa có thể đốt cháy người và vẻ kiên quyết không thể cự tuyệt trong đáy mắt Tề Mặc, Ly Tâm bất giác toát mồ hôi lạnh. Trước đây, mặc dù biết Tề Mặc là người bá đạo nhưng Ly Tâm không bao giờ có cảm giác hắn sẽ giết chết cô hoặc khôngbuông tha cô một khi cô rời khỏi hắn. Hôm nay, nghe Tề Mặc tuyên bố một cách trịnh trọng như vậy, Ly Tâm đột nhiên có cảm giác chẳng lành, có lẽ cả đời này cô cũng không thể thoát khỏi hắn.
Thấy Ly Tâm nhìn mình chăm chú, Tề Mặc nhếch mép nở nụ cười lạnh lùng pha trộn vẻ vui mừng hiếm thấy. Hắn cúi xuống rút chiếc nhẫn hình con chim ưng đang bay trên tay rồi đeo vào ngón tay Ly Tâm.
Tề Mặc nhấc cằm Ly Tâm nói rành rọt từng từ một: "Đây là thứ tượng trưng cho thân phận của Tề Gia. Hôm nay, tôi trao nó cho em, đồng nghĩa với việc thừa nhận em trở thành một thành viên của Tề Gia, thành người của tôi. Sau này, em có thân phận tương đương đám Hồng Ưng. Em đừng làm tôi thất vọng". Nói xong hắn ôm Ly Tâm đi ra khỏi nhà tắm.
Vào lúc Ly Tâm nắm chặt tay Tề Mặc trên máy bay, hắn thật sự cảm nhận thấy sự nương tựa và phó thác của cô dành cho hắn. Chỉ cần cô một lòng theo hắn, coi hắn là chủ nhân, là thượng đế của cô thì dù cô còn khiếm khuyết cũng không sao cả. Tề Mặc sẽ không bỏ qua người phụ nữ tên Mộc Ly Tâm. Người hắn lựa chọn cả đời này hắn tuyệt đối không từ bỏ.
Ly Tâm bị Tề Mặc bế đi, hai thân thể ở trần không ngừng ma sát. Cảm thấy da Tề Mặc không ngừng đụng chạm vào da thịt mình, Ly Tâm bất giác đỏ mặt. Cô không kịp tiêu hóa lời Tề Mặc vừa nói, chỉ biết hét lớn: "Mau thả tôi xuống. Tôi có thể tự đi, anh mau bỏ tôi xuống đi". Đáng tiếc, Tề Mặc không phải loại người nghe lời cô.
Tề Mặc để Ly Tâm nằm úp sấp trên giường, nhẹ nhàng bôi thuốc lên lưng cô. Ly Tâm đảo mắt một lượt quanh căn phòng trống rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay. Cô vùi đầu vào gối, thở một hơi dài. Tại sao mọi chuyện ngày càng xa rời suy nghĩ ban đầu của cô? Càng sống lâu với Tề Mặc, cô càng chứng kiến sự bá đạo và lợi hại của Tề Mặc, nhưng cơ hội thoát thân của cô cũng nhỏ hơn.
Một lúc sau, bụng Ly Tâm sôi òng ọc. Bị hành hạ cả buổi sáng mà chưa có thứ gì nhét vào bụng, Ly Tâm đói đến mức quên cả mỏi mệt. Cô quyết định không tiếp tục nghĩ ngợi. Dù sao bây giờ giải quyết cơn đói là chuyện quan trọng nhất, mọi việc khác tính sau. Nghĩ đến đây, Ly Tâm liền xuống giường định đi ra ngoài.
"Lại đây". Tề Mặc đang cúi đầu xem thứ gì đó ở phòng khách. Hắn nói với Ly Tâm mà không ngẩng đầu nhìn cô. Ly Tâm biết Tề Mặc là người vô cùng nhạy cảm nên lặng lẽ đi về phía hắn.
"Tôi đói rồi". Ly Tâm ngồi xuống bên cạnh Tề Mặc, vỗ nhẹ lên bụng ra hiệu cho Tề Mặc.
Tề Mặc không lên tiếng. Ly Tâm vừa định mở miệng, một quản gia trung niên không biết xuất hiện từ bao giờ cúi người cung kính với Ly Tâm: "Tiểu thư muốn ăn món gì, thích khẩu vị như thế nào? Tiểu thư cứ dặn dò".
Ly Tâm hơi cau mày. Kể từ lúc đi theo Tề Mặc, cô chưa nhận được sự tiếp đãi như thế này bao giờ. Đưa mắt nhìn chiếc nhẫn con chim ưng trên tay, Ly Tâm ngồi thẳng người nói rành rọt: "Gà cung bạo, miến cay, mực thiên hương, xách bò mẫu đơn, canh đơn hồng".
"Vâng ạ. Tiểu thư hãy đợi một lát". Người quản gia vẫn cúi người, đi giật lùi về phía sau rồi nhanh chóng mất dạng. Ly Tâm bất giác vuốt mũi, đãi ngộ đúng là tốt hơn nhiều.
"Lão đại, có kết quả xét nghiệm máu của Ly Tâm rồi". Lập Hộ đi nhanh về phía hai người, trong tay anh ta cầm một tờ giấy.
"Có vấn đề gì không?". Ly Tâm liền quay sang hỏi Lập Hộ.
Chương 64 - Đi Trung Đông
Lập Hộ mỉm cười không trả lời. Anh ta đột nhiên phát hiện chiếc nhẫn trên ngón tay Ly Tâm nên bất giác nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt ngờ vực. Ly Tâm không né tránh ánh mắt Lập Hộ, cô giơ tay đến trước mặt anh ta: "Có vấn đề gì sao?"
"Không có". Lập Hộ lấy lại thần trí, tươi cười với Ly Tâm.
Tề Mặc ở bên cạnh ngẩng đầu, cất giọng trầm trầm: "Nói đi".
Lập Hộ hắng một tiếng, tỏ vẻ nghiêm túc: "Máu của cô ấy bình thường, không có dấu hiệu bị nhiễm xạ". Ly Tâm liền thở phào nhẹ nhõm. Đây là kết quả cô muốn nghe nhất.
"Có điều, nhóm máu thuộc loại hy hữu. Cho đến nay trên thế giới hình như chưa phát hiện ra trường hợp tương tự. Đây là nhóm máu vô cùng hiếm". Lập Hộ cung kính đưa bản xét nghiệm cho Tề Mặc. Tề Mặc hơi cau mày, đón lấy tờ xét nghiệm rồi xem chăm chú.
"Lão đại, Jiaowen lão đại muốn nói chuyện điện thoại với lão đại ạ". Bạch Ưng không biết đi tới từ lúc nào, lên tiếng bẩm báo.
Tề Mặc sa sầm mặt: "Không nghe".
Thấy Tề Mặc từ chối một cách dứt khoát, Ly Tâm ngẩng đầu nhìn hắn. Có điều, sức hút của Tề Mặc không thể bằng đồ ăn ngon vừa được đem lên, Ly Tâm lại cắm đầu thưởng thức mỹ vị.
Bạch Ưng mỉm cười: "Tôi đã nói với Jiaowen lão đại rằng lão đại sẽ không giúp anh ta nữa. Nhưng anh ta cứ nhất định đòi nói chuyện với lão đại".
Lập Hộ lắc đầu: "Chuyến vừa rồi không phải lão đại giúp anh ta lấy hàng về, đồng thời giải quyết một lô phiền phức cho anh ta, không biết anh ta sẽ tính sao. Bây giờ còn dám tìm đến lão đại, Jiaowen chắc muốn bị ăn đòn đây".
Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Để anh ta tự giải quyết".
"Tề! Nếu tôi có thể tự giải quyết, tôi nhờ anh ra mặt làm gì?". Giọng nói của Jiaowen đột nhiên vọng tới. Bạch Ưng và Lập Hộ quay đầu, thấy Hoàng Ưng tay cầm điện thoại đi vào, âm thanh từ điện thoại được chỉnh đến mức lớn nhất....