watch sexy videos at nza-vids!

Em sẽ đến cùng cơn mưa

score
Đánh giá: 4.5/5, 36 bình chọn


"Giỏi thế ư."​

"Em còn là một vận động viên rất cừ nữa. Tuy không được tham dự giải toàn quốc nhưng em cũng đạt được một số thành tích nhất định ở giải cấp khu phố."​

"Không thể tin nổi."​

"Sao vậy?"​

"Môn thể dục nhịp điệu cơ mà!"​

"Ừ, môn đó đấy."​

"Em đoạt giải?"​

"Ừ, em đã đoạt giải."​

Mio cười khúc khích.​

"Kỳ lạ thật."​

"Công nhận."​

"Còn anh?" Mio hỏi. "Anh tham gia câu lạc bộ gì?"​

"Câu lạc bộ điền kinh."​

"Môn chạy hả?"​

"Bây giờ anh vẫn tập chạy đấy. Hồi cấp III anh là vận động viên ở cự ly tám trăm mét."​

"Chà", Mio nhăn mũi. "Nghe có vẻ vất vả nhỉ."​

"Dù vất vả thế nào", tôi nói, "nhưng một khi mình đặt kỳ vọng vào đó thì không cảm thấy vất vả gì hết."​

"Thế ạ?"​

"Chắc chắn rồi."

"A, Yuji!"

Một giọng nam quen thuộc vọng sang từ phòng bên cạnh.​

Mio giật mình, hơi co người lại.​

"Tiếng đồng hồ báo thức đấy."​

Tôi nói.​

"Em nghe thử mà xem."

"Xem này, ta mang quà đến cho cậu đây."

"Nhìn đây. Quà đây này. Mở mắt ra đi."

"Đúng tồi. Mở mắt to ra nữa nào. Quà đây, quà đây."​

"Đâu cơ?" Tiếng Yuji thì thào.​

"Ở đây. Đúng rồi. Mở mắt to nữa đi."​

"Ở đâu?"​

Giọng Yuji lần này đã to hơn.​

"Chà, cậu mở mắt rồi à. Nhìn cho kỹ đây này. Đây là món quà tuyệt vời nhất dành cho cậu đấy. Một ngày mới đến rồi."​

"Trời, lại bị lừa tiếp."​

"Xin chào", Yuji đi ra khỏi phòng, tay vẫn dụi mắt. ​

"Tóc con trai em còn bù xù hơn cả anh."​

"À, tại con mới ngủ dậy. Sáng nào cũng rối bù cả lên. Chẳng hiểu thằng bé nằm ngủ kiểu gì."​

Tóc Yuji trông giống hệt nhân vật Woodstock trong bộ truyện Peanuts. Kiểu tóc của người lữ khách đang đi ngược gió Bắc. Yuji mặc áo ngủ và chiếc quần lót đã lỏng chun. Quần ngoài của thằng bé vẫn còn nằm trong chăn.​

Yuji nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngái ngủ. Sau đó, thằng bé gãi đầu, đăm chiêu nghĩ ngợi gì đó. Nó nhắm mắt rồi lại từ từ mở mắt ra.​

"Mẹ à?"​

Má Yuji bắt đầu ửng đỏ, nước mắt trào ra.​

"Mẹ? Mẹ phải không?"​

Yuji chạy lại phía Mio, tóm chặt lấy cánh tay nàng.​

"Mẹ, mẹ đã về rồi à."​

Yuji vòng tay ôm lấy Mio rồi áp bên má đỏ ửng vào ngực nàng. Thằng bé siết chặt người Mio, liên tục gọi "mẹ ơi mẹ ơi".​

Tôi đứng dậy, đi ra phía sau Yuji.​

Chiếu quần lót trễ cạp đang phồng lên như cái bỉm. Dưới hai ống quần là đôi chân gầy gò đến tội nghiệp với chi chít gân xanh phía sau đầu gối.​

"Yuji!", tôi nói. "Mẹ khỏi ốm rồi, từ hôm nay, mẹ lại nấu cơm cho bố và Yuji. Mẹ sẽ không đi đâu hết, con đừng làm ầm lên nữa."​

Vai Yuji khẽ cử động. Thằng bé nín thở, nghĩ ngợi. Chắc cái đầu bé con con kia đang nhớ lại các sự kiện xảy ra từ hôm qua.​

"Mẹ mất trí nhớ do bị ngã. Con nhớ ra chưa?"​

Yuji gật đầu, tay vẫn bám chặt vào Mio.​

"Yuji đúng là đồ mít ướt."​

Thằng bé gật đầu tiếp.​

"Ăn sáng thôi. Mẹ nấu đấy. Ngon lắm."​

Yuji mặt vẫn cúi gằm, từ từ buông Mio, đến ngồi vào ghế của mình.​

"Trước tiên phải rửa mặt đánh răng đã."​

Thằng bé gật đầu, đi ra bồn rửa mặt, mắt vẫn nhìn xuống dưới. Tôi nhìn theo thằng bé rồi quay sang Mio.​

"Hôm qua anh có nói với em là Yuji mít ướt lắm."​

"Có vẻ thế thật."​

"Thằng bé vui vì lâu lắm rồi con mới trông thấy em ngồi đây vào buổi sáng. Vì em nằm liệt giường cho đến tận sáng hôm qua."​

"Vậy sao?"​

Nàng nhìn tôi nghi ngờ. Tôi mỉm cười gượng gạo, ý muốn hỏi nàng rằng: sao em lại nhìn anh như thế?​

"Kỳ lạ thật!" Mio nói.​

"Cái gì lạ cơ?"​

"Hai bố con anh."​

"À", tôi nói. "Không có gì đâu. Không cò gì lạ đâu."​

Tài nghệ diễn kịch của tôi sắp đi đến giới hạn. Tôi thấy mình hệt như một anh diễn viên ba xu, giả vờ huýt sáo để lấp liếm việc đang nói dối.​

Yuji đã đánh răng xong, quay lại ngồi vào ghế của mình.​

"Chúng ta ăn thôi. Mời cả nhà nhé."​

Tôi cố tình nói thật to để ngăn chặn mối nguy hiểm đang đe dọa.​

"Con mời bố mẹ!" Yuji nói.​

Mio lần lượt nhìn hai bố con nhưng hai bố con làm như không biết, tiếp tục ăn.​

Rốt cuộc, nàng khẽ thở dài.​

"Hai bố con ăn uống cẩn thận một chút. Thức ăn vãi đầy rồi kia kìa."​

Ăn xong, tôi cởi quần áo ngủ, thay sang bộ vest. Trông thấy tôi mặc vest, Mio sững người. Tưởng nàng không quen nhìn tôi trong bộ vest, tôi bèn giả vờ bắt chước điệu bộ của mấy tay người mẫu trong tạp chí GQ.​

"Anh à?" Mio nói.​

"Gì thế em?"​

"Anh vẫn mặc bộ vest này đi làm hả?"​

Hóa ra là tôi nhầm. Có thể nhận thấy điều này qua giọng nói của nàng.​

"Ừ, sao cơ?" Tôi nói.​

"Đây là bộ vest mùa đông mà? Vải gì dày cộp cứ như để mặc ở vùng đại hàn ấy."​

"Thế hả?" Tôi hỏi giống kiểu Yuji.​

"Với lại, anh mặc sai cỡ rồi. Vai thừa bao nhiêu thế kia."​

Thế mà tôi không biết.​...
« Trước1...1617181920...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thầm em gái bạn thân
» XIN LỖI E CHỈ LÀ CON ĐĨ
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» THIÊN THẦN NHỎ CỦA TÔI
123»
Tags:
bạn đang xem

Em sẽ đến cùng cơn mưa

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Em sẽ đến cùng cơn mưa v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk