Thấy tôi nói vậy, cô Nagase liền xua xua hai tay trước ngực bảo "Không không" rồi chạy vào phòng bếp.
Cái cô này, đúng là chẳng giống ai.
Hôm nay tôi làm việc chăm chú hơn hẳn mọi hôm. Số giấy nhớ nhiều lên trông thấy, tôi cẩn thận ghi nhớ cả mấy việc lặt vặt mà thường ngày tôi không ghi lại. Chẳng mấy chốc, chiếc bảng nhựa kín đặc những giấy nhớ gửi cho tôi từ mười phút trước. Chỉ cần úp lại đống giấy nhớ này thôi sẽ biết ngay tôi thiếu tin cậy đến mức nào. Đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ đến Mio.
Tâm trạng tôi hệt như một kẻ đang yêu. Nếu đối chiếu với vốn kinh nghiệm ít ỏi của bản thân thì đích thị là tôi đang yêu.
Phải rồi, tôi nghĩ.
Đúng là yêu rồi.
Tôi đang yêu.
Tôi yêu linh hồn của vợ tôi.
Thật hết sảy!
Nhưng tôi cũng thấy lo.
Tôi lo nàng sẽ bỏ đi trong lúc tôi vắng nhà. Nỗi lo mất nàng cùng với cảm giác yêu đương khiến cho các chất hóa học mang tên "yêu thương" và "nhớ nhung" dâng tràn trong lồng ngực. Để hoàn thành công việc ở văn phòng, tôi phải cố kìm nén mong muốn được chạy một mạch về nhà nhìn mặt nàng.
Thật chẳng khác gì cậu bé mới yêu lần đầu, tôi nghĩ.
Liệu con người có thể yêu một người nhiều lần không nhỉ ? Mỗi lần yêu, họ sẽ lại trở thành cậu bé mười mấy tuổi với khuôn mặc đầy mụn và một tâm hồn nhạy cảm.
Chương 9
Tôi nín thở, nói "xin chào" rồi bước vào nhà, lập tức có tiếng đáp lại dõng dạc với độ cao ở quãng ba của Mio và Yuji: xin chào. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Về cơ bản, giọng Mio và Yuji rất giống nhau. Thực tế thì giọng Yuji cũng giống tôi Nhưng giọng tôi và Mio lại hoàn toàn khác nhau.
Lạ thế đấy.
Mio đang cắc tóc cho Yuji.
Nàng để Yuji ngồi trên ghế, cầm kéo cắt tóc thoăn thoắt cho thằng bé.
Một cảnh tượng mới quen thuộc làm sao. Vẫn tấm thảm lót trên chiếu tatami như ngày xưa.
"Takkun à," Yuji gọi. "Con đang được mẹ cắt tóc cho này."
"Em không cần làm vậy đâu. Em vẫn chưa khỏe hẳn mà."
"Sao có thể nói vậy được. Em là một cô vợ mô phạm cơ mà."
"Ừ. Nhưng chắc em vất vả lắm."
"Không sao đâu ạ," Mio nói.
Phải nói là tôi rất vui. Không hẳn vì chuyện nhà cửa sạch sẽ mà vì việc này thật giống tính cách của Mio. Nàng đúng là một cô vợ mô phạm. Dù mất trí nhớ thì Mio vẫn là Mio, không sai lệch đến một ly. Tôi vui lắm.
"Ừm, thế này được chưa nhỉ?"
Mio nhìn tôi ngượng nghịu. Tự nhiên tôi có linh cảm không hay lắm.
"Để anh xem." Tôi tiến lại gần Yuji, kiểm tra tóc thằng bé.
"Thế nào ạ?" Yuji hỏi. "Đẹp không?"
"Ừ, đẹp..." Mặc dù trên thực tế còn khá xa mới được như vậy. Phần tóc mái đang vẽ một đường xiên xẹo cao quá trán. Phía bên phải có hai chỗ bị cắt sâu, làm lộ cả da đầu. Đằng sau cũng có chỗ bị lộ mảng da màn hồng, chưa kể phần chân gáy cao quá mức cần thiết.
Trông Yuji giống hệt cậu bé đầu trọc đội chiếc mũ lông bé xíu.
Nếu không muốn nói là trông thằng bé rất buồn cười.
"Em bảo tay em sẽ nhớ ra đúng không nhỉ?"
Nghe tôi nói, Yuji lo lắng hỏi: "Sao cơ?"
"Hình như, đến cả việc này em cũng không nhớ," Mio nói.
"Sao ạ?" Yuji hỏi lại. Giọng thằng bé lần này hơi to so với lần trước.
"Giờ đến lượt anh đấy."
Không biết có phải thấy tôi chần chừ không mà nàng vội bổ sung thêm:
"Anh yên tâm. Cắt cho con xong thì em cũng nắm được phần cơ bản rồi."
"Mẹ bảo sao?" Yuji nói.
Tôi ngồi thế vào chỗ của Yuji.
Được giải thoát, Yuji chạy ngay ra bồn rửa mặt.
"Trời!" tiếng thằng bé vọng lại rồi im bặt.
"Nào, cắt cho anh đi."
Tôi nói với nàng trong khi vẫn hướng mắt về phía bồn rửa mặt.
"Anh đừng cựa quậy nhé," nàng nói. "Kẻo em cắt bị lệch."
Câu nói của nàng khiến trái tim vốn đã mong manh của tôi hơi thắt lại.
"Tóc anh xoăn quá."
"Hồi nhỏ anh toàn bị gọi là nhóc Temple đấy."
"Nhóc Temple?"
"Ừ, Shirley Temple. Em không biết phim Nàng công chúa bé bỏng sao?"
"Em không biết. Có thể tại em quên."
"Ừ, cách đây hơn nửa thế kỷ rồi."
Thế thì em nhớ sao được, nàng cười.
Hồi xưa tôi cũng hỏi nàng một câu tương tự và nàng cũng cười như thế.
(Tôi hỏi nàng, liệu đến năm 2050 nàng còn nhớ Victoire Thivisol[1"> không?)
[1"> Diễn viên người Pháp từng đoạt giải diễn viên xuất sắc nhất tại liên hoan phim Venice 1995 với vai diễn trong phim Ponette khi mới lên bốn tuổi.
Chẳng cần nói thì ai cũng biết, đó là diễn viên nổi tiếng trong phim Ponette. Hồi ấy, tôi nghĩ đến năm chúng tôi vẫn còn sống bên nhau. Dù lúc đó cả hai đều đã già yếu và hom hem.
Một giai đoạn êm ả của thời kỳ hạnh phúc.
"Chà, xong rồi."
Lần này nàng có vẻ tự tin hơn.
Tôi dè dặc nhìn vào chiếc gương nàng cầm trên tay. Trong gương, một anh chàng đang lo lắng nhìn tôi. Kiểu tóc của anh ta tuy hơi lởm chởm nhưng nhìn chung vẫn có thể xuất hiện trước đám đông. Diện mạo anh ta có nét gì đó hao hao Sid Vicious[2">, một anh chàng giờ cũng đã thành cư dân của tinh cầu Lưu Trứ....