"Quả thật..." tôi nói, "đúng là em đã nắm dược phần cơ bản. Ổn đấy em ạ."
"Còn con thì sao?" Yuji hỏi.
Trên đầu thằng bé là chiếc mũ vàng thường ngày vẫn đội đi học.
"Không sao đâu. Trông con rất đáng yêu. Ai nhìn cũng thấy yêu hết."
"Thế hả?"
"Ừ. Phải không em?"
Bị hỏi bất ngờ, Mio lúng túng.
"Mẹ xin lỗi Yuji !" nàng nói. "Nhưng đúng như bố nói. Tuy chưa được đẹp lắm nhưng ai nhìn cũng thấy yêu con."
"Mẹ cũng thế?"
"Tất nhiên. Chỉ cần nhìn thấy con là tim mẹ đã đập rộn ràng đây này."
"Vậy thì được ạ."
Yuji cởi mũ. Phần tóc màu hổ phách bết chặt vào da đầu trông càng giống cái mũ len.
Nhưng phải công nhận là trông thằng bé rất đáng yêu. Đây chính là điểm kỳ lạ ở bọn trẻ con. Chúng dùng phép màu, biến nhược điểm thành ưu điểm. Dù phép màu đó chỉ có hiệu quả với riêng bố mẹ chúng.
Mio bảo chúng tôi đi tắm trong lúc nàng chuẩn bị bữa tối, hai bố con bước vào phòng tắm.
"Hồi xưa mẹ khéo thế cơ mà."
Yuji nói trong lúc cởi quần áo.
"Khéo gì cơ?"
"Khéo cắt tóc."
"Ừ, có lẽ... tại mẹ quên đấy."
"Thế hả?"
"Chắc vậy."
"Nhưng mẹ vẫn nhớ cách nấu cơm cơ mà?"
"Ừ, nấu cơm thì mẹ vẫn nhớ."
Quả thật là thế.
Không rõ việc chọn lựa ký ức của nàng diễn ra nào? Lẽ nào đối với nàng, công thức nấu ăn quan trọng đến mức cần phải giữ lại hơn là những kỷ niệm về tôi và Yuji?
Nếu thế thì sự hiện diện của hai bố con tôi còn chẳng bằng món cơm bọc trứng hay xúp thịt. Điều này nghe tàn nhẫn quá. Chắc hẳn phải có một lý do khác chứ?
(Tôi quyết định sẽ nghĩ theo hướng là có lý do khác)
Trong lúc gội đầu cho Yuji, tôi hỏi:
"Mẹ về con có vui không?"
Thằng bé nghĩ một lúc rồi khẽ trả lời.
"Con không biết."
Tôi ngạc nhiên vì không nghĩ thằng bé lại nói vậy. "Sao con không vui ?"
"Thì bởi," thằng bé quệt bọt xà phòng đang chảy xuống trán nói, "mẹ đang sống ở tinh cầu Lưu Trứ."
"Ừ"
"Mẹ sẽ phải quay về đó à?"
"Ừ, nhưng mẹ không nhớ phải về đâu..."
Yuji chậm rãi lắc đầu.
"Kể cả mẹ không nhớ thì vẫn sẽ có người đến đón mẹ đi. Mọi câu chuyện đều như vậy. Khi hết chuyện, ai cũng phải trở về."
"Bởi vậy," Yuji nói, "tự nhiên con cứ muốn khóc."
Yuji còn nhỏ vậy mà đã hiểu. Rằng mỗi khi nghĩ đến người mình yêu, bản thân ý nghĩ đó đã chứa đựng dự cảm về chia ly. Thằng bé đã học được điều này.
"Dù vậy," tôi nói, "thì việc mẹ đang ở cùng hai bố con cũng vui lắm rồi. Bố con mình phải biết trân trọng khoảng thời gian này."
Thằng bé bảo vâng, nhưng thực sự tôi không biết nó đang nghĩ gì.
Tôi nói trong lúc xả nước từ vòi sen vào đầu thằng bé.
"Bố nhắc con nhớ là mẹ vẫn ở đây suốt với hai bố con nhé. Mẹ chưa bao giờ xa hai bố con mình cả."
"Con biết rồi," Yuji nói. "Nhưng con thấy mẹ có vẻ hơi nghi ngờ."
"Đúng rồi. Vì vậy càng phải chú ý hơn."
"Con biết rồi."
"Xong rồi. OK. Con ra ngoài đi."
Ra khỏi phòng tắm, Yuji liền gọi Mio.
"Mẹ ơi, con xong rồi. Mẹ lau người cho con!"
Chà chà, tôi nghĩ. Tôi đã mất bao công để rèn cho thằng bé tự làm một số việc, thế mà giờ nó lại làm nũng hệt như ngày xưa. Tôi ra khỏi phòng tắm thì thấy Mio đang vệ sinh tai cho Yuji, trên người Yuji chỉ có mỗi chiếc quần lót. Yuji nằm gối đầu lên đùi Mio, mắt nhắm nghiền, miệng tủm tỉm cười sung sướng.
"Trời ơi!" Mio nói. "Tai gì mà bẩn thế này!"
Nàng hỏi tôi có vệ sinh tai thường xuyên cho Yuji không, tôi suy nghĩ rồi trả lời nàng là không.
"Anh nghĩ con tự làm được."
"Sáu tuổi thì sao đã tự làm được."
Trong lúc vệ sinh tai cho Yuji, thỉnh thoảng nàng lại lẩm bẩm "cái gì thế này", "sao vậy", có lúc nàng hắng giọng rồi sau đó im bặt luôn. Chợt một âm thanh khô khốc của vật gì đó rơi xuống mặt bàn vang lên.
"Anh Takumi!" nàng gọi tôi. "Anh lại đây."
Tôi đi lại chỗ hai mẹ con, tay vẫn cầm khăn bông để lau tóc.
"Gì thế em?"
Thấy nàng chỉ về phía mặt bàn, tôi ghé sát lại để nhìn vật thể nằm trên đó.
Một vật màu đen trông giống như vỏ ốc. Tôi thử cầm thì thấy khá cứng.
"Có phải..." tôi ngập ngừng, "cái này ở trong tai của Yuji?" Mio gật đầu, vẻ mặt như thể đang phải nuốt thứ gì đó rất đắng.
"Trời!" Tôi ném cái vỏ ốc ra xa.
"Trời!" Yuji hét lên. "Takkun hét to thế! Đau hết cả tai!"
Thằng bé đưa hai bàn tay nhỏ xíu lên bịt tai lại.
Tôi hiểu rồi. Thảo nào Yuji cứ "thế hả" với "gì ạ" suốt bấy lâu nay. Tất cả là tại lớp ráy tai đóng trong tai thằng bé. Trong cái lỗ tai bé xíu ấy, nó đã tích trữ cẩn thận ráy tai suốt cả một năm trời. 0.
Tai bên kia của Yuji cũng có một vỏ ốc giống hệt.
Yuji có vẻ không thoải mái lắm khi thấy tai mình bỗng nhiên nghe rõ hơn.
Thằng bé cứ càu nhàu "trời, cái gì thế này", "lạ quá" mất một lúc....