watch sexy videos at nza-vids!

Em sẽ đến cùng cơn mưa

score
Đánh giá: 4.5/5, 40 bình chọn


"Em không cần phải vội," tôi nói. "Em cứ làm như em muốn."​

"Em muốn mau chóng trở lại cuộc sống bình thường. Em muốn trở về đúng nghĩa là vợ của anh, là mẹ của Yuji."​

"Em đang làm rất tốt."​

"Em muốn tốt hơn nữa. Phải thật tự nhiên hơn nữa."​

Anh biết không, nàng hỏi.​

"Biết gì cơ?"​

"Biết là đầu ngón tay của em sẽ run khi nắm tay anh."​

"Ừ, đang run này."​

"Thì bởi..." nàng nói. "Với em, đây cũng giống như lần đầu được nắm tay bạn trai. Em đang hồi hộp lắm."​

Thật ra tôi cũng đang hồi hộp. Dù không như Mio nhưng tôi cũng bị ngắt quãng một năm. Bàn tay của người vợ sau một năm chia lìa khiến tôi khó mà cầm lòng nổi.​

Khách quan mà nói, việc hai vợ chồng lấy nhau sáu năm còn đỏ mặt khi nắm tay nghe có vẻ khá buồn cười. Nhưng chúng tôi là người hay quan trọng hóa vấn đề. Mà những người hay quan trọng hóa vấn đề đôi khi lại rất buồn cười trong mắt người khác.​

"Abbiamo poco poco!"​

Tiếng Yuji đột nhiên vọng tới.​

Hai chúng tôi giật mình, vội bỏ tay nhau ra.​

"Lần này con nói gì vậy?"​

"Chúng ta chia nhau ít một thôi."​

"À, ra vậy."​

Mio không chỉ nghiêm túc mà còn rất thực tế. Thay vì đau khổ do mất trí nhớ, nàng đã đón nhận sự thật và hoàn thành những việc thuộc về bổn phận của mình, điều này thật giống tính cách nàng. Nàng chăm sóc Yuji, nấu ăn và làm rất nhiều việc khác.
Cũng tốt thôi.​

Nhưng,​

Nàng chỉ còn là hồn ma.​

Một ngày nào đó, nàng sẽ rời xa thế giới này. Nhìn nàng nỗ lực không mệt mỏi trong khi không biết rằng mình sẽ phải rời khỏi nơi đây, tôi thấy xót xa.​

Nàng không biết.​

Rằng nàng đã qua đời một năm về trước. Rằng lần chia tay thứ hai sẽ chẳng còn bao xa nữa.




Chương 13

Cạch!

Tôi choàng tỉnh.

Đồng hồ để trên đầu chỉ 2 giờ 35 phút. Hơi lạnh. Ngoài cửa sổ, mưa đang rơi tí tách.

Theo thói quen, tôi nhìn sang Yuji đang nằm bên cạnh.

Thằng bé ngủ say sưa, thở khò khè rừ mũi. Hai tay Yuji giơ cao quá đầu theo kiểu đang hô "Muôn năm", tôi cho hai tay thằng bé lại vào trong chăn.

Không thấy Mio đâu.

Tôi chui ra khỏi chăn, đi về phía bếp. Mio ở đó, dưới ánh đèn mờ ảo cạnh bồn rửa. Nàng ngồi trên ghế, mơ màng nhìn ngón tay mình.

Nhận ra tôi, nàng ngẩng đầu lên.

"Xin lỗi anh. Em làm anh thức à?"

"Không phải đâu. Có một đứa xấu tính phá hỏng giấc mơ của anh."

Tôi búng tay bằng ngón cái và ngón giữa nhưng chỉ phát ra âm thanh nghe như hai thứ gì đó sượt qua nhau. Không còn cách nàu khác, tôi đành phải tự mình họa bằng tiếng "Cạch".

"Mỗi lần bị thế này", tôi nói, "Anh lại mất ngủ một lúc."

Còn em, tôi hỏi nhưng Mia chỉ lắc đầu.

"Em chẳng biết nữa. Em cứ nghĩ việc này việc kia, thế là không ngủ được."

Ra là vậy.

"Chỗ này lạnh lắm."

Tôi bảo nàng sang phòng ngay cạnh bếp. Tôi vỗ vỗ cái gối tựa rồi đưa cho nàng.

"Em ngồi đi."

"Cảm ơn anh."

Chúng tôi, mỗi người ngồi tựa lưng vào một cái gối to. Ánh sáng mềm mại từ phòng ngủ bên cạnh hắt vào hai chúng tôi.

"Em không cần phải vội."

Tôi nói. Tự nhiên tiếng tôi như đang nói thầm.

"Poco poco."

"Poco poco?"

"Ít một thôi, Chúng mình sẽ cố gắng ít một."

"Vâng."

Xen giữa những tiếng tí tách, thỉnh thoảng lại có giọt nước mưa rơi lộp bộp. Tiếng mưa rơi nhịp nhàng, tưởng chừng như không bao giờ ngớt. Mia khẽ rùng mình, hơi thở của nàng cũng lạnh.

"Em lạnh à?"

"Một chút ạ."

Tôi nhẹ nhàng quàng tay qua vai nàng.

Tôi cảm nhận được cơ thể mềm mại của nàng qua lớp áo ngủ may bằng vải cotton.

"Cảm ơn anh," Mio nói.

"Ấm quá."

"Câu nói này", tôi nói, "Nghe thân thuộc làm sao."

"Thế ư?"

"Ừ. Hồi xưa em cũng hay nói với anh như thế."

"Khi anh quàng tay qua vai em à?"

"Ừ. Vào một buổi tối trọng đại."

"Anh vẫn chưa kể cho em chuyện đó?"

"Chưa."

"Kể cho em nghe đi. Em muốn biết."

"Anh sẽ kể."

Đó là một tối mùa hè năm chúng mình hai mươi mốt tuổi.

Chúng mình gặp lại nhau sau một năm.

"Gặp lại?"

"Ừ. Chúng mình chia tay. Kể từ lần gặp vào mùa hè trước đó."

"Chúng mình?"

"Ừ."

"Chúng mình nghiêm túc thế cơ mà."

"Ừ."

"Nghe cứ như chuyện đùa."

"Nhưng lại là sự thật."

"Có chuyện gì à?"

"Như anh đã nói. Anh có rất nhiều vấn đề."

"Vâng, anh bảo sẽ kể cho em. Anh vẫn chưa kể."

"Giờ anh sẽ kể. Vì vấn đề của anh là khởi đầu cho mọi chuyện sau đó."

Sự khởi đầu này xem ra vẫn còn khá nhẹ nhàng nếu so với tính nghiêm trọng của sự việc.

Anh bị sốt nhẹ kéo dài. Thân nhiệt lúc nào cũng ở mức 37.5 độ, dù anh không bị cảm.

Trên thực tế anh vẫn rất khỏe. Dù không phải mùa thi đấu nhưng ở cự ly tám trăm mét, anh đã rút ngắn được kỉ lục chạy tốt nhất anh lập trước đó. Người anh dài ra, các giác quan trở nên tinh nhạy hơn.

Anh hầu như không ăn uống gì, Tuy thế anh vẫn có đủ năng lượng vô tận từ mặt trăng và mặt trời. Anh cũng không cần ngủ, nghỉ ngơi không khiến anh thoải mái mà chỉ khiến anh thấy khó chịu. Anh cứ mải mê luyện tập như thể bị thứ gì đó thúc ép....
« Trước1...2829303132...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #1
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2
» Tiểu Thuyết Sói
» Đừng Khóc Ngốc Nhé..!
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Chết Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
» ĐỪNG ĐÙA VỚI TEEN
» Người con gái anh không thể quên voz
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
1234»
Tags:
bạn đang xem

Em sẽ đến cùng cơn mưa

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Em sẽ đến cùng cơn mưa v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk