watch sexy videos at nza-vids!

Em sẽ đến cùng cơn mưa

score
Đánh giá: 4.5/5, 29 bình chọn


Trông em khá thoải mái. Nét mặt em như muốn nói: em đã có câu trả lời của riêng mình, không có gì phải lo lắng cả. Việc em đến đây đã là câu trả lời của em rồi.

Chúng mình ngồi xuống bên lề con đường chạy quanh hồ. Sau lưng chúng mình là dãy hàng rào sắt, bên kia hàng rào là thảm cỏ rộng mênh mông. Đang mùa hè mà gió thồi lạnh buốt. Có lẽ tại thì trấn này nằm ở độ cao bảy trăm mét.

Ông trời đã kéo tấm màn sẫm khổng lồ dành cho tối nay. Đèn đường được bật lên, khách bộ hành trông ai cũng như tràn trề hạnh phúc.

Buổi tối tuyệt vời sắp bắt đầu.

"Cậu có lạnh không?"

"Tớ không sao."

Nhưng người em khẽ run rẩy khi gió từ hồ lùa tới.

Anh quàng tay qua vai em.

"Cảm ơn cậu," em nói. "Ấm quá."

Đợt pháo hoa đầu tiên được bắn lên. Vài giây phút sau thì có tiếng nổ. Tiếng nổ dội vào ngọn núi quanh thị trấn, tạo ra những sóng âm phức tạp bao lấy chúng mình.

"Đẹp quá." em nói.

"Ừ."

Sau màn dạo đầu, pháo hoa liên tiếp được bắn lên. Cả mặt hồ bao trùm một không khí cuồng nhiệt của buổi tối mùa hè. Mặt ai nấy đều ửng đỏ, miệng liên tục hò hét.

"Chúng mình đi dạo nhé?"

"Ừ."

Chúng mình đứng lên, đi ra phía ngoài. Quanh hồ đông nghịt người. Anh và em tách khỏi đám đông, đứng ngắm mặt hồ.

"Tớ đã đúng khi đến đây," em nói.

"Vậy sao?"

"Ừ. Được ở cạnh Aio lâu thế này..."

Em lồng tay vào cánh tay anh. Cánh tay vừa gầy vừa lạnh.

"Tớ sẽ mãi ở bên cậu."

Em nói, mắt vẫn hướng về phía hồ.

"Nhưng mà..."

"Không sao đâu, tớ chắc đấy."

Anh quyết định thôi không hỏi thêm nữa. Ánh sáng pháo hoa phủ lên gương mặt em thứ màu sắc kì lạ. Tay em đã ấm trở lại. Chúng mình không nói gì nữa.

Anh thôi nghĩ ngợi, phó mặc bản thân cho niềm hạnh phúc em mang tới.

Hạnh phúc của anh là được ở bên cạnh em.

Sắp đến đoạn cuối.

Trước đợt bắn pháo hoa cuối cùng, không khí tĩnh lặng bao trùm khắp nơi. Gần năm nghìn con người đồng loạt nín thở, đâu đó có tiếng nuốt nước bọt.

Bùm.

Đợt pháo hoa cuối cùng cũng được bắn lên.

Một chùm ánh sáng khổng lồ bùng lên.

Vàu giây sau là luồng gió mạnh ào tới. Làn gió mang theo nguồn năng lượng khủng khiếp. Em vẫn nhìn đăm đăm về phía hồ nước. Khi nhận ra anh đang nhìn em, em liền quay sang mỉm cười.

"Hơi sợ nhỉ?"

"Ừ."

Tôi sẽ không bao giờ quên tối hôm nay. Em thì thầm.

Chúng mình rời chỗ hồ nước, dự định sẽ đi khỏi thị trấn luôn. Những chiếc đèn lồng cúng tổ tiên treo trước cửa nhà dân hắt ra thứ ánh sáng dịu nhẹ. Anh và em vẫn chìm đắm trong âm thanh ánh sáng. Cảm giác lâng lâng khiến chúng mình liều lĩnh hơn.

Em nói sẽ không về nhà. Anh không phản đối. Với lại, giờ tàu cũng không kịp về trước khi sang ngày mới. Thật ra, em có ý định không về ngay từ lúc quyết định đến gặp anh.

Rất nhiều khách trong số năm trăm nghìn khách đến xem pháo hoa cũng không có ý định về nhà, do vậy các nhà trọ quanh vùng hết sạch chỗ. Chúng mình vượt qua đỉnh núi, phóng sang thị trấn bên cạnh để tìm chỗ ngủ.

Chiếc Scooter phóng chầm chậm trên đường quốc lộ trong đêm tối. Em bám chặt vào lưng anh. Vai em đeo chiếc túi da bóng màu trắng.

Anh kể cho em những vấn đề của anh.

Thật ngạc nhiên là em nghe mà không hề tỏ ra ngạc nhiên.

"Tớ cũng đoán được phần nào. Nếu không thì cậu đã chẳng từ bỏ điền kinh."

Ra là vậy. Quả đúng là thế, anh nghĩ.

"Đó cũng là lý do cậu lảng tránh tớ?"

"Có lẽ."

"Cậu có buồn không?"

"Rất buồn."

Rồi em nói.

"Tớ cũng buồn."

Chúng mình đi gần đến đỉnh núi thì trời đổ mưa.

Mặc dù biết hôm nay thời tiết xấu vì bầu trời không có sao, nhưng cơn mưa vẫn kéo đến quá đột ngột. Sau vài giọt lộp bộp dạo đầu là cả cơn mưa ập xuống. Vẫn còn đang hè nhưng chỗ này cách mặt biển những bảy trăm mét. Nên mưa cũng rất lạnh.

Anh và em run cầm cập. Vốn mắc bệnh lo lắng thái quá nên anh cảm thấy rất lo. Em càng ngày càng lạnh. Cứ thế này khéo em sẽ bị viêm phổi mất.

Mưa tuôn ào ào như đồng xèng tuôn ra từ máy giặt xèng tự động lúc trúng thưởng, chẳng biết bao giờ mới dứt.

Ở lại hay đi tiếp, cách nào cũng không khả thi. Đôi môi đã hết sắc hồng của em run lập cập vì lạnh, em dùng hai tay ôm chặt lấy người. Áo phông của em ướt sũng, hằn rõ hai quai áo trong. Nước mưa chảy xuống tòng tòng theo mấy sợi tóc phủ trước trán.

Anh nhìn vào mắt em cùng với nỗi lo lắng bóp nghẹt trong lồng ngực, Khi hai ánh mắt gặp nhau, em cố gượng cười đáp lại anh.

"Không sao đâu," em nói. "Mình đi thôi. Đi tiếp thôi."

Ai cũng có những khoảnh khắc ý nghĩa trong đời. Với anh đây là chính là khoảnh khắc ấy. Với em, người là vợ anh sau này, khoảnh khắc ấy cũng có ý nghĩa tương tự. Vậy mà hầu như em không còn nhớ mình đã nói gì lúc đó.

Em đã nói ra câu quyết định cả cuộc đời mình một cách hoàn toàn vô ý thức.

Thật buồn cười.

Khi nghe những lời em nói, anh đã tự nhủ rằng anh sẽ bên em suốt đời.

Cuộc đời em do em quyết định. Em chọn con đường đi bên anh. Và thật hỗn xược nếu như anh từ chối bằng mớ lý lẽ vớ vẩn của anh.

Anh không biết chuyện gì đang ở phía trước. Chắc chắn hạnh phúc đang nằm lăn lóc ở đâu đó. Việc hai chúng mình cùng nhau đi tìm thứ hạnh phúc ấy hứa hẹn mang lại nhiều điều thú vị.

"Không sao đâu."

Em nói.

Không sao. Mọi chuyện sẽ ổn.
...
« Trước1...3435363738...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Pé Bi ... Anh Đã Về
» ĐỪNG ĐÙA VỚI TEEN
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VỊ TÌNH ĐẦU #1
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» Cô dâu đi học - full
» Cô Dâu Bỏ Trốn
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
12»
Tags:
bạn đang xem

Em sẽ đến cùng cơn mưa

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Em sẽ đến cùng cơn mưa v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk