watch sexy videos at nza-vids!

Em sẽ đến cùng cơn mưa

score
Đánh giá: 4.5/5, 15 bình chọn


Uống một ngụm nước, tôi viết con số 1 vào dòng đầu tiên của trang thứ nhất. Tôi dự định sẽ viết tiêu đề sau.

Câu đầu tiên xuất hiện ngay tức thì.

"Khi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này."

Từ ngữ lần lượt tuôn trào, như thể tôi đang chép lại những đoạn có sẵn từ trước.

Ra là vậy, tôi nghĩ. Hóa ra đây là điều thầy Nombre đã nói.

"Cái lúc mà từ nghữ dâng đầy trong ngực anh và tự động tuôn trào."

Tôi viết về tinh cầu Lưu Trữ, về Yuji, về công việc ở văn phòng, về thầy Nombre, về con Pooh, về việc chạy bộ cuối tuần tới chỗ nhà máy bỏ hoang. Tôi muốn viết về cuộc sống hiện tại trước, sau đó mới chuyển dần sang viết về kỉ niệm với Mio.

Trước đây, tôi chẳng viết gì ngoài vài đoạn nhật ký,thế mà các câu văn cứ tuôn ra ào ào. Tôi nhớ lại các tác phẩm của John Irving, tác giả tôi rất yêu thích, và Kurt Vonnegut, nhà văn khoa học viễn tưởng đồng thời là thầy dạy của John Irving, để tham khảo cho những câu tôi viết ra.

Hình ảnh tôi và Yuji hiện lên trang viết có vẻ hạnh phúc hơn so với tôi và Yuji ngoài đời.

Chỉ cần không đưa vào những chuyện buồn. Thế là các nhân vật có thể sống hạnh phúc. Vả lại, viết về các nhân vật hạnh phúc bao giờ cũng vui hơn.

Tôi mải mê tạo không gian và thời gian cho nhân vật của chính chúng tôi. Khoảng thời gian mà tôi đã mất.

Thật không thể tin nổi, lúc tôi ngẩng lên thì mặt trời đã xế bóng.

Tôi hoảng hốt.

"Thôi chết rồi!"

Tôi cuống cuồng đứng bật dậy, làm đổ chai nước để trên mặt bàn. Rất may chai nước đã cạn từ lâu. Khách trong cửa hàng nhìn tôi ái ngại.

Tôi tống hết vở, bút chì, tẩy vào túi đeo, đem trả khay đồ rồi lao ra khỏi cửa hàng. Vừa chạy tôi vừa nhìn đồng hồ đeo tay, phim đã chiếu xong được hơn một tiếng.

"Quên những việc không được phép quên."

Mà đây lại là việc cấm không được quên.

Sao tôi lại thế chứ?

Sao tôi lại thành ra thế này?

Tôi liên tục va phải người đi ngược chiều, mỗi lần thế tôi lại "xin lỗi" rồi cuống cuồng lao đến chỗ Yuji.

Bên ngoài rạp không một bóng người. Bộ phim tiếp theo đã chiếu được một nửa. Lúc này một bầu không khí yên ắng lạ thường bao trùm cả sảnh rạp chiếu.

Tôi trông thấy Yuji ngay.

Thằng bé ngồi một mình giữa cầu thang chính rộng lớn, hai tay ôm hộp cơm trưa đang đặt trên đầu gối, mắt mơ hồ nhìn vào điểm nào đó trước mặt. Cái miệng nhỏ xíu mấp máy như thể đang hát nhưng tôi không nghe thấy gì cả.

"Yuji ơi."

Tôi gọi nhưng Yuji không đáp. Mãi đến lúc tôi lại gần thằng bé mới nhận ra.

Mắt thằng bé đỏ hoe, cả mũi và má cũng đỏ. Thằng bé sịt mũi liên tục.

"Bố xin lỗi." Tôi nói.

"Vâng." Yuji nói.

Tôi cúi xuống, dung ngón tay lau những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi của Yuji. Tôi lấy trong túi quần ra tờ giấy ăn, đưa Yuji xì mũi.

"Xì từng bên một thôi nhé. Xì mạnh quá là đau tai đấy."

"Vâng."

Tôi ngồi xuống bên cạnh con

"Bố rất xin lỗi."

"Vâng."

Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Yuji. Tay thằng bé vẫn ẩm và ướt như mọi khi.

"Con lo lắm."

Mãi rồi thằng bé mới cất giọng nghẹn ngào.

"Con lo Takkun đang ở đâu thì bị mệt, không đi được nữa."

"Thế hả?"

"Vâng. Con đã chạy đi tìm. Tìm khắp nơi. Nhưng không thấy."

"Bố xin lỗi."

Tôi xin lỗi lần nữa.

"Giờ thì tốt rồi!" Yuji nói. "Takkun không sao chứ?"

"Bố không sao. Nhưng bố đã làm một việc rất tệ với Yuji."

Yuji lắc đầu.

"Con ổn mà. Con chịu được."

"Ừ. Yuji giỏi lắm."

"Con, giỏi ạ?"

"Rất giỏi. Giỏi gấp mấy lần bố."

"Không có đâu."

Yuji nói.

"Con khóc đấy. Khóc rất nhiều."

Nước mắt Yuji lại rơi lã chã. Tôi lùa tay vào mái tóc màu hổ phách đang ướt đãm mồ hôi của Yuji rồi kéo thằng bé vào ngực mình.

"Bos xin lỗi vì đã làm con khóc."

Thằng bé cố nén tiếng khóc. Nó dụi đầu vào ngực tôi, thì thào giọng lung búng.

"Xin Takkun!" thằng bé nói. "Đừng bỏ con một mình. Đừng quên con."

Tôi đã phải trả giá vì khiến Yuji lo lắng. Mặc dù sự trả giá này càng khiến thằng bé lo lắng hơn.

Chuyện là trên đường về, đi được nửa đường thì cơ thể tôi bắt đầu dở chứng.

Yuji, lúc này đã tươi tỉnh trở lại, kể cho tôi về bộ phim vừa xem bằng giọng lúc được lúc chăng. Gió đang thổi xuôi chiều nên hai bố con đạp nhẹ tênh như con thuyền no gió.

Khi tôi phát hiện ra thì tình hình đã tệ rồi. Mũi tôi thấy mùi khét lẹt, các đầu ngón tay và ngón chân tê cứng. Người tôi run cầm cập.

Tôi vẫn cố đáp lại lời Yuji. Dù cho nội dung chẳng lọt vào đầu tôi là mấy. Tôi chịu đựng được chừng năm phút thì đến giới hạn.

"Yuji ơi!" Tôi ngắt lời thằng bé.

"Gì ạ?"

"Dừng lại đã."

"Vâng."

Chúng tôi rẽ vào con đường dân sinh nối từ đường nhựa tới giữa cánh đồng. Tôi ngồi thụp xuống dưới như thể sắp ngất đến nơi.

Năng lượng hết, xăng cũng hết.

Với người bình thường thì hạ đường huyết chỉ là do bị đói, nhưng cơ thể tôi vốn quen phóng đại mọi chuyện nên tình trạng này cũng bị phóng đại theo. Cảm giác tê cứng lan đến tận bả vai và háng.

Không thể ngồi được nữa, tôi nằm xuống. Thường ngày, tôi vẫn chú ý ăn đủ năm bữa một ngày để không bị thế này. Nhưng hôm nay, do tâm trạng xáo trộn nên tôi quên mất bữa ăn phụ lúc ba giờ....
« Trước1...7891011...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
» Bạn gái của thiếu gia
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Cô dâu đi học - full
» ĐỪNG ĐÙA VỚI TEEN
» Được anh yêu là may mắn của em
» Em sẽ đến cùng cơn mưa
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Ký Ức Yêu
» Lời nào cho nỗi đau Gấu…
123»
Tags:
bạn đang xem

Em sẽ đến cùng cơn mưa

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Em sẽ đến cùng cơn mưa v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk