watch sexy videos at nza-vids!

Khi Gió Thành Bão #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 4976 bình chọn

-Ừm, anh...
Vy: Anh chưa chuẩn bị sao, chúng ta sẽ đi ăn mà! Anh ko thích à?
Dương: Ko, cũng được!
Vy kéo Dương đến nhà hàng, ăn uống và cười nói, khoác tay trên đường và cũng đưa mắt nhìn những chàng trai khác!
Cảm giác này làm Dương nhớ thời trung học, Vy đã từng như thế, nữ sinh ghét nhỏ và gọi là con nhỏ lẳng lơ. Dương cũng từng bị gán ghép với Vy khi đó hai người sống cùng nhà, Vy cũng từng luôn khoác chặt tay Dương như vậy, cười nói như vậy...nhưng lúc đó Dương ko tránh nhỏ...vì ko nghĩ Vy lại thích mình chỉ đơn giản Dương coi Vy như em gái! Vì Dương nghĩ Vy thích gây chú ý với mọi người khi có một ông anh đẹp trai vì khi đi Vy cũng chẳng bao giờ nhìn Dương và cũng hay khen những chàng trai khác, thậm trí còn tâm sự tình cảm của mình....Lúc đó Dương cũng ko biết Vy chỉ muốn cố tìm hiểu Dương, muốn thân thiết với Dương và muốn những nữ sinh khác tránh xa Dương!
Vy: Anh hết giận em rồi đúng ko? Chuyện em đã nói dối anh...em đã ko nghĩ sẽ như vậy!
Dương: Quên đi, chuyện đó của ngày hôm qua rồi!
Vy: Ừm! Anh...( Vy thì thầm vào tai Dương)...hắn ta đang nhìn em đúng ko?
Dương quay sang, một đôi đang đi qua, tên con trai nhìn Vy như mất hồn, Dương nhìn sang người yêu hắn...thậm trí đôi mắt cô ta cũng đang dán chặt lên người Dương, Dương vội quay đi ko quên kéo chiếc mũ lưỡi trai chúc xuống
-Buông tay anh ra đi!
Dương gỡ tay Vy ra rồi đi trước!
Vy nhìn Dương...chỉ thấy lạnh như băng...
Vy cố cười chạy lại kéo Dương đi:
-Em muốn mua đồ, đi thôi!
Dương ko tiện làm mất nhã hứng của nhỏ nên chẳng nói gì. Vốn Dương cũng ko thích thú việc đi đến những chỗ nhiều người, dễ bị để ý nhưng để Vy đi một mình nếu bị tên nào đó lừa thì thật là rắc rối!
Vy kéo Dương vào các quầy hàng: -Cái này, cái này, cái này...
Vy chỉ một loạt rồi nhờ bỏ vào túi nhỏ cũng chẳng thèm thử qua, màu đỏ. tím và hồng đều là màu Vy thích!
Dương: Những thứ đó ko hợp với em đâu!
Vy cười: Sao lúc trước anh ko nói! Anh có muốn mua gì ko?
Dương: Đi thôi!
Vy chạy vào rồi đi ra: Cái này cho anh, lúc nãy cô nhân viên đó nhìn anh đấy!
Dương đeo khẩu trang vào rồi đi tiếp...từ khi nào Dương trở nên như vậy, luôn muốn tránh mặt mọi người, ko thích ai nhìn thấy khuôn mặt mình dù đó là khuôn mặt đẹp như tranh nhưng Dương ko thích nhìn chính mình, ko thích nhìn những nét giống cha trên khuôn mặt, những điểm mà Dương đã từng rất tự hào...chỉ cần nhìn kĩ thì Dương là một bản sao hoàn hảo hơn của cha, vẻ đẹp lãng mạn của Pháp vô cùng lôi cuốn, dù đôi mắt Dương có cố lạnh đến đâu thì bất kì ai nhìn vào cũng tưởng như Dương đang nhìn họ đầy thân thiện!
Vy: Em mặc bộ này có đẹp ko?
Dương: Hở hang!
Vy: Thế bộ này!
Dương: Màu đỏ làm anh đau mắt!
Vy: Còn bộ này...
Vy nhẹ lấy bộ váy dài mềm với những bông hoa hồng nhạt nhỏ li ti...
Dương ko nói gì.
Vy nhìn Dương rồi quay đi ngay, Vy bỏ bộ đồ xuống:
-Kiểu đó chỉ hợp với Linh thôi, ko hợp với em đúng ko?
Dương biết nếu Vy mặc nó sẽ trông rất đẹp vì Dương đã nhận ra nhỏ đẹp vì Vy đã mặc những bộ đồ đó
Dương: Nhờ họ gói lại đi!
Vy: Hả?
Dương: Đúng là Linh rất hợp với bộ đó!
Vy: Ừm, đúng rồi, anh sẽ tặng nó cho Linh! Em sẽ bảo họ ngay!
Dương kéo Vy lại: Em thật ko muốn biết tại sao anh ko nói sự thật ư?
Lúc trước luôn luôn là Vy tò mò, luôn là Vy phải hỏi trước nhưng sự im lặng của Vy cuối cùng cũng làm Dương phải hỏi
Vy: Có lẽ anh muốn chờ một cơ hội tốt hơn để bày tỏ sự thật trong một tình huống lãng mạn. Đúng ko? Dương lắc đầu
Vy: Vậy thì chắc là vì anh nhận ra anh yêu em nên muốn để mọi chuyện như thế, vì anh ko muốn xa em!
Dương:...
Vy: Ha ha ha! Đùa thôi mà, chuyện đó em biết là ko thể!
Dương: Đúng là ko thể! Anh chưa từng nghĩ thế!
Vy soi gương và cố lờ mấy lời Dương nói
-Ủa, tóc em bị rối rồi, nên đi làm lại tóc thôi!
Vy biết nhưng chẳng muốn nghe nữa, sau hôm nay có lẽ nhỏ sẽ từ bỏ để tự cho mình lối thoát!
Vy nhí nhảnh đi trước, vừa đi đuôi tóc nhỏ vừa đung đưa theo...Dương nhìn Vy từ phía sau...trong cơn gió chiều trông Vy vừa mỏng manh vừa cô độc! Đúng vậy, Dương chưa bao giờ nhìn Vy với con mắt này cũng chưa bao giờ tinh tế tìm hiểu cảm xúc của Vy để nhận ra Vy dù có nhiều lúc đáng ghét vào phiền nhiễu nhưng cũng có nhiều lúc đáng yêu và hơn hết Vy thật đáng thương...đủ để được che chở, đủ để cần yêu thương, đủ để có một người chân thành luôn lắng nghe nhỏ...
Vy mất mẹ trong một tai nạn xe, có một người cha mà như ko, luôn bị coi như người ko tồn tại, và là kẻ ăn bám trong nhà của Phong...Dương biết nhưng bất giác lúc này mới chợt thấy như vậy thật sự rất đáng thương, chỉ vì Vy hay nhõng nhẽo nên Dương cho rằng nhỏ được nuông chiều, vì Vy lúc cười lúc khóc nên Dương nghĩ nhỏ ko sâu sắc....nhưng người an ủi Dương khi cha bỏ đi chẳng phải là Vy sao, người chăm sóc Dương khi Dương mất trí nhớ chẳng phải cũng là Vy...dù có ko phải Vy là người yêu của Dương nhưng chuỗi ngày đó với người vô cảm cỡ nào cũng thấy là ko tệ, dù ko hạnh phúc nhưng cũng đã cười và cũng đã vui...dù ko thú vị nhưng cũng đã làm Dương hòa nhập, dù ko sống như con người hiện tại nhưng cũng làm Dương hiểu bản thân mình hơn....
Chương 32
Dương đi lại gần Vy: Khoác áo vào đi!
Vy cười cầm lấy áo
Dương nhìn nụ cười đó hồi lâu, rồi cũng cười...những thứ nếu ko thông suốt sẽ làm ta ko bao giờ vui được, nếu Linh đã ko có tình cảm với Dương thì níu kéo cũng ko có ích gì huống chi Dương lại là người hơn ai hết biết rõ Phong yêu Linh như thế nào!
....
1 tuần sau!
-Hey! ...
« Trước1...2324252627...31Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Đạo tình
» Lời nào cho nỗi đau Gấu…
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
» Nhẹ Bước Vào Tim Anh
» Lão Hàng Xóm Đáng Ghét
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Trại Hoa Vàng
123»
Tags:
bạn đang xem

Khi Gió Thành Bão #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Khi Gió Thành Bão #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk