watch sexy videos at nza-vids!

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

score
Đánh giá: 4.5/5, 7860 bình chọn


- Ok! Ok! Đừng nóng mà mụn nổi. Anh có thể thông cảm cho em.

Nói đoạn cậu ta nhảy phóc xuống và dắt bộ xe cùng với tôi, dáng điệu khoan thai vô cùng.

- Gì thế? Rảnh rỗi sinh nông nổi à?

- Đây gọi là cùng nhau vượt qua khó khăn.

- Bó tay!

- Mà thông báo với em là quầy sửa xe duy nhất của của con đường này hôm nay đóng cửa.

- Cái gì???

- Anh có biết đâu. Em không thấy khu vực sửa xe hằng ngày ở đầu kia trống hươ trống hoắc à?

Tôi nhìn theo hướng Nhân Mỹ chỉ mà lòng đắng cay. Ôi! Thể loại gì thế này???

- Em gửi xe ở phòng bảo vệ rồi anh chở em về. Nhé!

Đang đắn đo không biết phải làm thế nào thì lời đề nghị của Nhân Mỹ làm tôi ngạc nhiên. Cậu ta kết thúc bằng từ “Nhé!” nghe rất hay cùng với nụ cười híp mắt.

Dù không ưa gì cậu nhóc kỳ cục này nhưng tôi cũng phải ngơ ngẩn vài giây trước hành động được coi là dễ - thương ấy…

Còn bây giờ thì tôi đang ngồi trên yên sau của chiếc xe đạp địa hình, trước mặt tôi là tấm lưng to như tấm phản của Nhân Mỹ đang còng xuống ì ạch đạp. Tôi cũng có nặng gì lắm đâu nhỉ?

- Em không ôm eo anh à?

- Gì cơ?

- Ôm cho khỏi ngã!

Nhân Mỹ kết thúc câu nói bằng một cú thắng gấp làm cả người tôi chúi về phía trước. Theo phản xạ, tôi bấu chặt lấy hai bên eo của cậu ta.

Con trai đúng là kẻ cơ hội số 1 mà! =.=!

…………………………………………………………………

Tôi bắt cậu nhóc dừng xe trước con hẻm chứ không cho vào trong. Tôi không muốn ai biết nơi tôi ở. Với tình trạng như hiện tại, che dấu được cái gì thì phải che dấu.

- Cậu về đi! Cám ơn! – tôi nói hơi ngượng ngùng rồi quay lưng đi.

- Em đúng là mẫu người con gái phũ phàng như con bò vàng.

Nhân Mỹ nói một câu nửa đùa nửa thật rồi mỉm cười đạp đi. Tôi quay đầu lại nhìn. Ánh mắt đầy tia lửa điện. “Con bò vàng” ư?????

Trời không nóng lắm nhưng khá là oi. Trong bộ áo dài, người tôi cứ như đang trong phòng xông hơi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt đỏ ửng, tóc tai thì bết cả lại. Bây giờ chỉ mong về được nhà rồi đưa cái mặt vào trong ngăn đá của tủ lạnh mà thôi.

Con hẻm ngày thường cũng không đến nỗi xa nhưng đối với tôi bây giờ cứ như là vô tận. Đang hoa mắt chóng mặt vì mệt, bỗng nhiên người tôi như được uống hoàn tiên đơn khi nhìn thấy anh! Anh đang đi trước mặt tôi!

Từ hôm gặp đến bây giờ, lúc nào tôi cũng tơ tưởng đến ngày được bắt chuyện với người con trai tuyệt vời ấy. Dù với một đứa con gái, hành động cố ý tiếp cận người mình thích bằng mọi thủ đoạn là hơi vô duyên nhưng tôi nghĩ mình sẽ làm. Đơn giản là vì tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội. Tôi luôn có cảm giác anh ấy rồi đây sẽ là của tôi! ( tình hình là tôi đu cột điện hơi cao)

Sau một vài giây chỉnh trang đầu tóc, vuốt hết những giọt mồ hôi đang chảy ròng ròng hai bên thái dương, tôi hít lấy một hơi thật sâu để có dũng khí chạy tới bắt chuyện với anh. Đây là một thời cơ ngàn năm có một. Không thể lãng phí được!

Nói là làm, tôi chạy thật nhanh về phía anh.

Nhưng một sự cố bất ngờ làm bước chân tôi chuyển hướng. Con chó nhỏ đang đi bên cạnh anh bỗng dưng chạy ngang qua đường. Chuyện đó sẽ không có gì to tát nếu như chiếc xe taxi không ào ào phóng về phía nó.

Không biết lúc ấy đầu óc tôi có bình thường không nữa. Vì chính tôi cũng không tin rằng mình có thể vất hết tất cả, không suy nghĩ đắn đo gì mà chạy ngay về phía con cún để cứu nó. Chiếc taxi đã chạy đi, để lại cả một đám khói nồng nặc. Tôi thì trong tình trạng không thể nào tệ hơn. Một tay ôm con cún, một tay vắt trên bậu cây cảnh trước cổng căn nhà phía sau lưng mình. Chiếc áo dài vốn đã hao mòn nay còn hao mòn hơn.

- Puppy! Mày không sao chứ??? Sao mày lại chạy như thế hả??? Tao đã nói bao nhiêu lần với mày những vật có màu đỏ không phải là mẹ mày!

Đó là câu nói mà anh ấy thốt ra đầu tiên khi chạy về phía tôi và con chó. Ngay lập tức anh bế lấy con cún từ tay tôi đứng vụt dậy. Hình như con cún chạy qua đường đột ngột là vì nhìn thấy sợi dây ruy băng gói quà màu đỏ. Sự lo lắng dành cho con vật gắn bó với mình của anh khiến tôi cũng phải kinh ngạc. Anh sờ mó toàn thân con cún, mở mắt há mồm nó ra xem thử có mất đi cái răng nào không. Còn tôi, dường như anh không nhìn thấy tôi luôn. Anh không nhận ra một con nhỏ vì cứu con chó của anh mà nằm như một con khùng trước cửa nhà người khác.

- Cô không sao chứ?

Thật cám ơn và mừng rơn khi anh đã chịu nhìn về tôi và thốt ra câu hỏi ấy. Dù đang rất đau nhưng tôi vẫn cố gắng cười để trả lời với anh rằng tôi ổn.

Anh rất lạnh lùng. Phải nói là băng giá. Bằng chứng là anh không hề có một cái nhíu mày xót thương cho tôi khi thấy tôi lâm vào tình cảnh này. Anh chỉ cúi xuống, bằng một sự miễn cưỡng rồi đỡ tôi dậy. Ngay khi tôi đứng được, anh vội vàng tránh ra khỏi người tôi.

- Cô tự đi được không?

Tất nhiên là trong tình trạng này tôi nên trả lời là Không. Vì như thế tôi sẽ được anh giúp đỡ. Nhưng không hiểu sao tôi lại không muốn làm điều đó. Hay chăng lòng tự trọng trước anh vốn thất lạc trong tôi nay đã trở về? Tính tôi không muốn cầu xin sự quan tâm đối với người không thích và không cần tôi. Tôi cảm giác anh đang như thế với tôi. Tốt nhất là không cần.

- Được ạ.

Anh nhìn tôi. Một cái nhìn rất nhanh rồi khẽ nói:

- Cám ơn vì đã cứu em trai tôi.

Dù hơi ngỡ ngàng khi biết anh ấy coi con cún như em trai nhưng tôi vẫn kịp mỉm cười thay cho câu trả lời là “Không có gì”.

Và rồi anh ôm con cún nhỏ, quay lưng đi. Tôi bỗng thấy trong lòng có cái gì đó đổ vỡ.

Tôi cũng cất bước đi.

Nhưng hình như tôi đã nhầm khi nói rằng tôi có thể tự đi được....
« Trước1...1011121314...57Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk